Thư Yến lục lọi trong kí ức của cô, Đường Chính Lâm… Nghe quen quen… Nhưng không biết đã nghe ở đâu và rốt cục anh ta là ai.
“Thế giới này rộng lớn như vậy, ngươi phải chỉ dẫn cho ta biết anh ta ở đâu chứ?”
[Hệ Thống: Thường thì nhiệm vụ ấn định chỉ xuất hiện khi ở gần đây có có sự tồn tại của người đó.]Thư Yến không cần nghĩ cũng biết, xung quanh đây còn ai khác ngoài cái tên hình như đang muốn tự xác trên cầu kia.
Nghĩ vậy cô lập tức phóng như điên lên cầu chạy về phía anh ta, dù sao cũng không thể để Đường Chính Lâm nhảy xuống dưới, nếu không chẳng lẽ bổn cô nương cũng phải nhảy xuống dưới cứu anh ta lên sao? Cô làm gì biết bơi đâu…
Cũng may Thư Yến có khả năng chạy rất nhanh, phút chốc đã gần đến chỗ của Đường Chính Lâm đang đứng, cô vừa thở hổn hển vừa đưa tay lên:
“Dừng… Lại…!!!”
Đường Chính Lâm đang quay lưng về phía cô nên không phát hiện ra có người đang chạy về phía mình, sau khi nghe tiếng hét của Thư Yến anh ta mới hơi giật mình quay người ra phía sau, có chút đơ ra khi nhìn cô gái đang hốt hoảng kia.
Thư Yến lúc này đã chạy đến sát người Đường Chính Lâm, cô vội vàng lay lay vai anh ta, hớt hải vừa thở vừa nói:
“Tôi nói là anh dừng lại ngay, anh không được nghĩ vẩn, không được chết!”
Lúc nãy ở xa nên Thư Yến không nhìn rõ, đến gần mới thấy người này cao hơn cô một cái đầu, khuôn mặt rất đẹp trai, da trắng nõn cùng với nốt ruồi lệ dưới khóe mắt.
Đường Chính Lâm biểu cảm có chút ngạc nhiên:
“Tôi… Tôi không chết…”
Anh ta ngơ ngác nhìn cô gái kì lạ trước mặt mình.
Thư Yên cau mày:
“Hơ, thế anh không phải định tự sát sao?”
Đường Chính Lâm suy nghĩ một lúc, lắc lắc đầu.
Lúc này Thư Yến mới vỡ lẽ ra rằng bản thân đã làm một chuyện điên rồ như thế nào, dốc hết sức lực chạy về phía anh ta để rồi cuối cùng hóa ra là do cô nghĩ quá nhiều.
Thư Yến có chút cáu giận, nổi nóng:
“Không tự sát vậy chứ trời chập tối chạy đến chỗ vắng vẻ này rồi đứng sát cạnh thành cầu làm cái quái gì!? Anh bị thất tình hay là một tên ngốc hả? Có biết tôi chạy đến đây mệt muốn chết không?”
Cô dồn hết những câu từ trong lòng bùng nổ ra.
Rõ ràng bị mắng vô cớ, thế nhưng vẻ mặt của cái tên Đường Chính Lâm lại không hề tức giận muốn đáp trả lại cô, ngược lại biểu cảm của anh ta lại dần xịu xuống, hốc mắt cũng ửng đỏ…
Thư Yến nhìn mấy giọt nước mắt rơi lã chã trên mặt Đường Chính Lâm vì bị cô quát, suýt nữa thì chết trân.
Tên này… Sao lại khóc chứ?
Đường Chính Lâm lau nước mắt, nghẹn ngào:
“Tôi bị lạc đường… Vì vậy tôi đứng đây để chờ người nhà tới rước… Tôi không có ý dọa chị… Xin lỗi chị… Hức… Hức.”
Thư Yến lúc này mới phát giác ra…
Nhiệm vụ mà hệ thống đưa ra cho cô là chữa bệnh cho Đường Chính Lâm và đồng hành giúp hắn hoàn thành sự nghiệp.
Nhìn cái bộ dạng trái ngược hoàn toàn với ngoại hình này của anh ta, một trăm phần trăm là bị bệnh ngốc mất rồi.