– Không thích không có nghĩa là không phải làm. Thước Nhạc, cậu cũng không phải không biết với những chuyện như vậy những gia đình như nhà chúng ta chắn chắn sẽ không để chúng ta tự ý quyết định.
Lâm Thước Nhạc vừa nghe xong lập tức méo mặt ghé lên bàn, rầu rĩ :
– Đúng rồi, chúng ta chắc chắn sẽ bị cha mẹ quyết định chứ nào có thể tự đưa ra ý kiến chứ? A a a! Không được! Nếu đã như vậy, thay vì để cha mẹ sắp xếp cho một trường lung tung nào đấy, tớ cũng muốn thi quản trị kinh doanh giống cậu. Hừ hừ hừ! Biết người biết ta bách chiến bách thắng!
Lâm Thước Nhạc sau khi nói xong còn tỏ ra hung hăng múc kém nhét vào miệng:
– Nếu làm như vậy, Tiểu Thấm ~~~ chúng ta chắc chắn sẽ không phải tách ra, cuộc sống đại học của chúng ta nhất định vô cùng hạnh phúc.(ta có cảm giác mình đang làm bách hợp)
– Thật sự cậu muốn thi quản trị kinh doanh giống tớ ? Không phải cậu cũng rất ghét ngành này à? Thước Nhạc, cậu không thể chỉ vì ý muốn nhất thời mà quyết định tùy tiện như vậy được, sau này cậu sẽ không có cơ hội hối hận.
– Ai, Tiểu Thấm, cậu cũng không phải không biết em trai tớ mới vài tuổi, đợi đến lúc nó có thể tiếp nhận chuyện của công ty thì cha mẹ ta nhất định đã sớm không còn từ lâu, người làm chị là tớ đây đành phải chịu khổ, đợi đến lúc thằng nhóc đó lớn lên mới có thể biết chị hắn là một người vô cùng vì đại… ha ha ha!
Bạch Thấm nhìn dáng vẻ điên cuồng cười lớn của Lâm Thước Nhạc trước mặt mà cảm thán trong lòng, nếu kiếp trước cô đối xử với Thước Nhạc tốt hơn dù chỉ một chút, rất nhiều chuyện có lẽ không xảy ra. Càng nghĩ Bạch Thấm cảm thấy trước đây mình quá yếu đuối ích kỷ. Nhưng không sao, cô còn có thể làm lại từ đầu, chỉ cần cô cố gắng, tất cả mọi chuyện sẽ tốt đẹp!
Bạch Thấm cố gắng trấn an chính mình, đây việc mà cô sau khi sống lại thường xuyên làm _ cảnh cáo bản thân. Bạch Thấm sợ nếu không tự nhắc nhở chính mình như vậy, một ngày nào đó cô lại có thể mắc sai lầm, bước lên con đường mù mịt không lối về, chuyện tốt như sống lại không phải lúc nào cũng có thể có.
Bạch Thấm cầm lấy tay Lâm Thước Nhạc nói:
– Thước Nhạc, từ nay chúng ta cùng nhau cố gắng tạo ra một cuộc sống mà chúng ta muốn đi! Một ngày nào đó chúng ta sẽ có thể tự do làm những gì mình muốn, không có sự ép buộc.
Từ trước đến nay Bạch Thấm luôn lạnh lùng, nhưng giờ phút này cô lại nở một nụ cười phát ra từ nội tâm làm cho Lâm Thước Nhạc ngây người, nụ cười của cô (BT) ấp áp giống như ánh nắng mặt trời ở sâu trong rừng rậm, vất vả chiếu qua các tầng lá cây khiến hoa nở. Nụ cười của Bạch Thấm vừa quý hiếm vừa ấm áp giống vậy nên nó trở nên trân quý xinh đẹp làm cho người ta lóa mắt, mọi cảnh vật xung quanh dường như chỉ làm nền cho nụ cười ấy, Lâm Thước Nhạc hoàn toàn ngơ ngác vì nụ cười ấy.
Mặc dù suốt ngày cười nói vui vẻ hay luôn miệng nói không sao cả nhưng kỳ thật Lâm Thước Nhạc vẫn luôn khó chịu vì bị trói buộc. Nhưng lúc này nhìn nụ cười của Bạch Thấm, Lâm Thước Nhạc chợt cảm thấy thực ra mọi chuyện thật ra vốn không có gì lớn lao. (rõ ràng đây là bách hợp!!)
Người đẹp không soi gương thì sẽ không biết mình đẹp, Bạch Thấm chưa bao giờ nghĩ rằng nụ cười của mình lại vô cùng ấm áp mê người.
Ba tháng hè vui vẻ nhàn nhã kết thúc rất nhanh. Suốt thời gian này, Bạch Thấm vui vẻ cùng với Lâm Thước Nhạc đi đến từng địa điểm du lịch và trung tâm thương mại ở thành phố W. Hai người bọn họ đi khắp thành phố W cũng chưa đủ thỏa mãn, họ thậm chí còn đi đảo Hải Nam vui chơi quên trời đất hơn mười ngày, lúc đi về làn da bị phơi nắng cũng đen đi không ít, hai người cũng không quan tâm — đây mới là tuổi trẻ chân chính, vài ba năm nữa tuy nói vẫn còn trẻ nhưng sẽ không có cách nào làm những chuyện điên cuồng như vậy nữa.
Chơi đủ, điên đủ, sau khi phát tiết xong thì cả thể xác lẫn tinh thần đều vô cùng thoải mái, lúc này hai cô gái nhỏ mới kéo hành lý đến trước cổng đại học A. Nhìn trước một đám người rộn ràng nhốn nháo trước cổng lớn của trường đại học A, Bạch Thấm có chút hoảng hốt, mọi chuyện đều hết sức chân thật, tất cả không phải là mơ.
Ánh mặt trời cuối hè vô cùng gay gắt, nóng bức vô cùng, làm cho người vốn sợ nóng là Lâm Thước Nhạc hết lời kêu ca dù cô mới bước từ trên xe xuống. Lâm Thước Nhạc chịu không nổi sự nóng bức, vội vàng kéo Bạch Thấm chạy vào trong trường tìm một chỗ râm mát. Đang đi nửa đường thì các cô bị hai học trưởng** ngăn lại, nhiệt tình giúp các cô mang hành lý đi làm thủ tục báo danh rồi lại đưa các cô đến kí túc xá.
**(học sinh lớp trên)
Bạch Thấm và Lâm Thước Nhạc được phân chung một phòng, điều này làm cho Lâm Thước Nhạc vô cùng vui vẻ, lôi kéo Bạch Thấm kêu gào:
– Bạn yêu, đây là duyên phận, hai ta nhất định không bao giờ xa rời nhau!
Nhìn hai vị học trưởng mồ hôi ướt đẫm, nghĩ đến việc bọn họ cẩn thận chu đáo giúp đỡ, dù là người lạnh lùng như Bạch Thấm cũng ngại ngùng, cô vội vàng đi mua đồ uống đưa cho hai người:
– Hôm nay thật sự cảm ơn hai vị học trưởng đã nhiệt tình giúp đỡ, nếu không trường đại học A lớn như vậy, em và Thước Nhạc chắc chắn sẽ mệt chết mất.
Từ lúc gặp mặt cho đến bây giờ họ chưa nói với nhau câu nào nhưng giờ phút này vị học muội xinh xắn này lại vừa cười tủm tỉm vừa đưa cho họ đồ uống khiến hai vị học trưởng có chút cảm giác vì được quan tâm mà giật mình, trong lòng vui vẻ đến mức thiếu chút nữa không nghĩ được gì, bao nhiêu mệt mỏi cũng lập tức biến mất:
– Không có gì. Có thể được giúp đỡ hai cô gái xinh đẹp như vậy bọn anh quả thật rất vinh hạnh. Các em yên tâm, nếu sau này có chuyện gì có thể tìm bọn anh, bọn anh nhất định sẽ giúp đỡ.
Đến tận lúc sắp đi, hai người họ vẫn dặn Bạch Thấm nhất định đừng quên tìm bọn họ, có chuyện gì hay không cũng không sao, tất nhiên nếu như không có chuyện gì mà tìm bọn họ thì quả thật rất tốt.
Hắc hắc… quả thật không ai có cách nào chống lại được sức quyến rũ của người đẹp!
Phòng kí túc xá Bạch Thấm và Lâm Thước Nhạc ở khá tốt, bốn người một phòng, trên giường có cả bàn học. Bạch Thấm và Lâm Thước Nhạc đến trước, hai người còn lại chưa đến. Hai cô cất đồ, sắp xếp mọi thứ xong thì bụng đã đánh trống kháng nghị. Bạch Thấm cùng Lâm Thước Nhạc ra ngoài ăn rồi đến tạp hóa mua đồ, lòng vòng thật lâu đến khi về kí túc xá thì đã là năm sáu giờ tối. Hai người còn lại cũng đến, bốn người bắt đầu làm quen lẫn nhau.
Người đeo một cái kính lớn gần như che mất nửa khuôn mặt tên là Tô Thanh Thiển, tóc cô ấy vừa thẳng vừa đen nhánh, nếu nhìn từ phía sau nhất định sẽ cảm thấy rất đẹp, tuy rằng khuôn mặt không quá xinh đẹp nhưng dáng người rất đẹp, ngay cả người chưa từng để mắt đến ai như Bạch Thấm cũng không nhin được mà khen ngợi trong lòng. Tuy nhiên dường như Tô Thanh Thiển có chút kiệm lời ít nót, vừa chào hỏi với mọi người xong thì lập tức trở về chỗ của mình.
Người còn lại tên là Tống Điềm, cô có vóc dáng nhỏ nhắn dễ thương, tính cách lại hoàn toàn khác với Tô Thanh Thiển, vô cùng nhiệt tình. Vừa gặp mặt Tống Điềm đã dành cho Bạch Thấm và Lâm Thước Nhạc một cái ôm thật to, Bạch Thấm phản ứng không kịp nên có chút giật mình, nhưng nhìn vẻ mặt tươi cười của Tống Điềm thì lại cố gắng nén xuống cảm giác muốn đẩy cô ấy ra. Lâm Thước Nhạc nói:
– Tống Điềm, cậu quả thật là một cô gái đáng yêu.