“Biết bọn ta họ Cố mà cô nương cũng dám bất kính? Chẳng nhẽ cô nương nghĩ huynh trưởng nhà cô là Tân khoa Thám Hoa thì học thức của cô nương cao hơn người khác, có quyền sỉ nhục người khác sao?” Thanh Hào nói thêm khiến Quỳnh Hoa ú ớ
“Muội muội nhà ta hiền lương thục đức, không so đo với cô nương nhưng muội ấy cũng đường đường là Hạnh Hoa quận chúa được bệ hạ đích thân đọc chiếu chỉ sắc phong. Cô nương nói muội muội ta thô tục là muốn ám ý chỉ bệ hạ cũng là người như vậy hay sao?” Diệp Hào nói
“Ta… ta không hề nói vậy. Các người…. các người ỷ đông hiếp yếu.”
“Các vị thấy bọn ta có ỷ đông hiếp yếu không?” đại ca hỏi lập tức mọi người xung quanh lập tức lắc đầu
“Cao tiểu thư, hôm nay tâm trạng bổn quận chúa tốt. Không so đo với cô, lần sau nhớ chú ý hơn.” cô nói rồi hiên ngang đi lên lầu, Quỳnh Hoa bị bẽ mặt cũng không thể ở liền đi về trong bực tức.
Lúc này, một vị trưởng bối đứng lên nói.
“Các vị thi sĩ, hôm nay chúng ta hãy bàn luận về…. tình yêu đi.” câu nói này khiến mọi người đều hào hứng kể cả cô cũng vậy
“Nay đại học sĩ có chút thay đổi nhỉ. Bình thường lão ta có bao giờ coi trọng chủ đề nữ nhi tình trường này đâu.” nhị ca nói
Ngay lúc này có một người cất tiếng đọc
“Nhĩ trạm tại kiều thướng khán phong cảnh
Khán phong cảnh đích nhân tại lâu thướng khán nhĩ
Minh nguyệt trang sức liễu nhĩ đích song tử
Nhĩ trang sức liễu biệt nhân đích mộng.”
Sau đó lại một người khác nói
“Hồng đậu sinh nam quốc,
Xuân lai phát kỷ chi.
Nguyện quân đa thái hiệt,
Thử vật tối tương tư.”
“Tương tư sao.” cô lẩm bẩm trong miệng
“Thu phong từ
Thu phong thanh,
Thu nguyệt minh.
Lạc diệp tụ hoàn tán,
Hàn nha thê phục kinh.
Tương tư, tương kiến tri hà nhật,
Thử thì thử dạ nan vi tình.”
Bài thơ của Lý Bạch này quá nổi tiếng nên không được đề cao mấy vì những cuộc nói chuyện này đa phần là để mọi người học hỏi thêm từ nhau. Bỗng một công tử tuấn tú ngồi ở trong góc cô không thấy rõ mặt cất tiếng nói.
“Ngã trú Trường Giang đầu,
Quân trú Trường Giang vĩ.
Nhật nhật tư quân bất kiến quân,
Cộng ẩm Trường Giang thủy.
Thử thủy kỷ thời hưu?
Thử hận hà thời dĩ?
Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm,
Định bất phụ tương tư ý.”
Cô thấy hứng thú khi cũng có người biết bài Bốc Toán Tử nên cũng tham gia. Đọc bài thơ mà cô ấn tượng nhất, Bạch Đầu Ngâm.
“Ngai như sơn thượng tuyết,
Kiểu nhược vân gian nguyệt.
Văn quân hữu lưỡng ý,
Cố lai tương quyết tuyệt.
Kim nhật đấu tửu hội,
Minh đán câu thủy đầu.
Tiệp điệp ngự câu thượng,
Câu thủy đông tây lưu.”
“Vị cô nương này, còn chưa thành gia lập thất đã muốn đoạn tình?” một vị công tử khác nói
“Nhân gian có câu nói, phận nữ nhi không nên yêu người không yêu mình cũng rất đúng. Nhưng bổn thiếu gia rất thắc mắc, là công tử nhà nào lại dám không một lòng một dạ với Hạnh Hoa quận chúa đây.” Nguỵ Chí, nhị công tử Nguỵ gia nói
“Ca ca, chúng ta về thôi.” cô nói rồi đi xuống dưới lầu tính rời đi, ngay khi đi ngang qua Nguỵ Chí liền bị hắn kéo lại
“Hạnh Hoa Quận chúa đây là đang lơ ta?”
“Nguỵ công tử, nếu công tử muốn trêu đùa thì cách đây chưa đầy nửa dặm là Mị Tú Phường có thể chào đón công tử.” cô vừa nói vừa gạt tay hắn ra rồi quay lưng bỏ đi nhưng hắn lại tính kéo cô lại cùng lúc đó, vị công tử bí ẩn ngồi đằng xa đã nhanh chóng đến chặn lại
“Nguỵ công tử, cô nương người ta đã từ chối. Công tử còn chưa hiểu?”
“Là Mạc thái sư phải không?” cô nghe câu này liền quay lại
“Sư phụ? Người sao lại ở đây?” cô nói, Mạc Vũ mới tha cho Nguỵ Chí cùng mấy huynh đệ cô rời khỏi Minh Lộ Các
“Ta đến gặp con. Nghe nói con không những biết cưỡi ngựa còn biết săn bắn. Chuyện đấy làm mẫu thân con giận bỏ vào cung sao.”
“Đến cả sư phụ cũng biết thì cả kinh thành này chắc ai cũng biết mất.” cô cảm thán
“Tiểu nha đầu, con có ý gì.”
“Sư phụ đâu phải người hay quan tâm tin đồn mà chuyện này sư phụ còn biết. Liệu sau này con có gả đi được nữa không cơ chứ.”
“Muội còn lo sao? Muội chỉ cần thích ai nói với hoàng bá một tiếng chắc chắn thành công.” Diệp Hào nói lập tức lại ăn thêm thêm một cái gõ đầu của Thanh Hào
“Bảo đệ ngốc đệ còn không chịu. Ngọc Hoa nhà ta sao có thể gả cho một người không thương muội ấy chứ. Mà cho dù có thương muội ấy mà không lo được cho muội ấy thì phụ mẫu cũng không đồng thuận.”
“Cũng phải. Người muốn lấy muội ấy quá nhiều. Nhưng cả kinh thành này có nam nhân nào xứng được với muội ấy chứ.”
“Cũng vì chuyện đó mà phụ mẫu mãi không chọn được nhà nào để xứng với tiểu công chúa nhà ta đó. À, muội nghe tin gì chưa?” Thanh Hào hỏi cô liền ngơ ngác lắc đầu “Đỗ Phách và Bạch Vân nay về kinh đó.”
“Thảo nào đệ thấy phụ thân nói chuẩn bị tiệc rượu. Ngọc Hoa muội đi đâu vậy?” chưa nghe hết câu Diệp Hào nói cô liền chạy đi
“Để ta đi cùng Ngọc Hoa, không cần lo.” Mạc Vũ nói rồi cũng đuổi theo cô
Cô lập tức chạy đi muốn gặp được Đỗ Phách và đường huynh càng sớm càng tốt.
“Ông chủ, ta mua ngựa của ông, hết bao nhiêu đến Cố phủ lấy.” cô nói rồi liền lấy con tuyền mã của ông chủ phi như bay ra khỏi thành, Mạc Vũ cũng nhanh chóng có được ngựa đuổi theo sau.
Hai năm trước, đường huynh Bạch Vân và Đỗ Phách, thanh mai trúc mã của cô không từ mà biệt liền kéo nhau ra tiền tuyến. Cái đáng nói là trước khi đi cô còn từng thổ lộ sự ái mộ của mình với Đỗ Phách, vậy mà huynh ấy dám không từ mà biệt ra ngoài chiến trường suốt hai năm trời.
Cô càng nghĩ càng tức lại càng siết chặt dây cương thúc ngựa nhanh hơn. Cho đến khi đã đi xa khỏi thành hơn nửa dặm mới bình tĩnh lại. Cô đã nhìn thấy đoàn quân của đường huynh và tên họ Đỗ kia ở đằng xa.
“Tiểu Hoa, con muốn qua chào hỏi không.” Mạc Vũ nói
“Là con suy nghĩ không thấu đáo để sư phụ lo lắng.” cô nói rồi liền quay ngựa đi về hướng khác tránh đoàn quân
“Con như vậy ta mới thấy đúng là tiểu cô nương. Đôi lúc cũng nên sống theo cảm xúc của mình mới có thể gọi là trọn vẹn.”
“Sư phụ, người đã từng… ái mộ ai chưa?” cô hỏi câu này nhưng Mạc Vũ không đáp, chỉ im lặng nhìn cô, thấy vậy cô vội nói “Là đồ nhi đã lỡ lời.”
“Nếu con không muốn về nhà có thể đến phủ ta. Dù sao ta cũng là sư phụ con, không ai dám đồn đại.”
“Như vậy có được không sư phụ?”
“Được.” sư phụ nói rồi cùng cô quay về thành, đi thẳng tới Mạc phủ.