“Nhị ca, nếu huynh tin tưởng đệ, cuộc thi lần này, đệ nguyện ý thử một lần”.
“Đệ? Đệ…có được không?”
“Nhị ca yên tâm, thất đệ mặc dù không giỏi giao tiếp, nhưng từ nhỏ đã ở điện phụ, thường xuyên rảnh rỗi, cho nên trừ lúc nghỉ ngơi, thời gian đều dùng để đọc rất nhiều sách và thơ ca của các triều đại, mặc dù không dám chắc dành chiến thắng, nhưng tuyệt đối không bị thua quá thảm”.
Nhị hoàng tử hoài nghi nhìn Lãnh Thiên Minh.
“Lời này là thật? Đệ phải biết đây không phải trò chơi, nếu đệ khiến ta xấu mặt trong đại hội, hậu quả đệ rõ rồi chứ?”
“Nhị ca, đệ dù không giỏi giao tiếp, nhưng cũng không tính là kẻ ngốc, tuyệt đối sẽ không đem tính mạng mình ra đùa giỡn, vì vậy, đệ nhất định sẽ dùng hết sức mình”.
“Tốt, vậy đệ quay về chuẩn bị một chút, đại hội săn bắn lần này hãy đi theo ta, nếu đệ thật sự có thể thay ta đánh bại lão tam, ta nhất định sẽ dâng tấu phong vương cho đệ”.
Lãnh Thiên Minh vội vàng cảm tạ: “Tạ nhị ca”.
Lãnh Thiên Ngạo cười lớn: “Ha ha, huynh đệ chúng ta, không cần khách khí”.
Nói xong liền cất bước rời đi.
“Hừ…huynh đệ? Ngươi có coi ta là huynh đệ ư? Chẳng qua là lợi dụng mà thôi”.
Sau khi trở về điện phụ, Lãnh Thiên Minh bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc thi thơ ca, cho đến tối mịt vẫn chưa thấy Tiểu Lan đưa cơm tới.
Theo lý thì vào giờ này Tiểu Lan phải tới rồi chứ, buổi trưa đã nói là chuẩn bị thật nhiều đồ ăn cho hắn, giờ sao không thấy đâu?
Lúc này, một cung nữ lạ mặt đi tới.
“Thất hoàng tử, ngự thiện của ngài tới rồi”.
“Sao lại là ngươi? Tiểu Lan đâu rồi?”
Cung nữ thất kinh, định nói lại thôi.
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
“Thất hoàng tử, Tiểu Lan bị bắt rồi”.
“Cái gì? Bị bắt, rốt cuộc là sao? Ngươi nói rõ cho ta”.
“Tiểu Lan cất giấu đồ ăn, nói là muốn đưa cho thất hoàng tử để mai mang đi, thế nhưng không may bị Lý công công phát hiện, cho nên bị đưa tới Giám thị phòng, nghe nói còn bị đánh đòn nữa”.
Tiểu cung nữ nói một hồi liền sắp khóc tới nơi.
“Mẹ nó, tên thái giám chết tiệt, còn để thất hoàng tử ta vào mắt không, ngươi giúp ta đến chỗ nhị hoàng tử một chuyến, nói là ta có chuyện cần tìm…”
Lãnh Thiên Minh dặn dò cung nữ xong liền chạy ra ngoài.
Trong Giám thị phòng, Tiểu Lan bị trói trên ghế, áo ngoài cởi xuống, lộ ra nội y bên trong, vài tên thái giám đang nhìn nàng một cách thèm thuồng.
Một tên thái giám trung niên đang ngồi bên bàn uống trà, hỏi: “Tiện tì, ngươi dám trộm lễ vật của hoàng tử, có phải ngươi chán sống rồi không, là ai ra lệnh cho ngươi, hả?”
“Lý công công, ta không lấy trộm, đây vốn là lễ vật của thất hoàng tử, ta vừa mới mang về cho ngài ấy, dự định làm đồ ăn trên đường ngày mai”.
“Thất hoàng tử? Hà hà, một tên hoàng tử đến nói chuyện cũng không xong, còn ăn lễ vật gì, ta thấy là do ngươi muốn ăn phải không?”
“Lý công công, thật sự là lấy cho thất hoàng tử, dù thế nào đi nữa ngài ấy cũng là hoàng tử, triều đình có quy định hoàng tử được quyền hưởng lễ vật”.
Lý công công vô cảm nói.
“Được rồi, đừng nói nữa, ta không hứng thú với vị thất hoàng tử này, ngươi đã lén giấu lễ vật, vậy thì phải nhận trừng phạt thích đáng, theo quy định, đánh 50 gậy”.
Tiểu Lan nghe vậy tức thì khóc to hơn.