Trần Đoan Như cùng Tề Tiểu Khả dạo bước trên con đường lớn tấp nập kẻ qua người lại, theo sau là Liên Mai và vài nam tử tráng kiện là thị vệ. Với tính cách thích khám phá của Tề Tiểu Khả thì dĩ nhiên cô không bao giờ chịu ở yên một chỗ đâu, những thứ trên đường đều hấp dẫn ánh nhìn của cô. Hết chạy bên này lại chạy bên kia, Tề Tiểu Khả làm cho những người đồng hành phải dốc lực đuổi theo cô. Trần Đoan Như đưa Tề Tiểu Khả đến một phường vải mà theo như cô nghe được là phường vải lớn nhất kinh đô Thăng Long. Hẳn nhiên vào đây là để mua vải may y phục cho Tề Tiểu Khả rồi, bộ đồ cô đang mặc trên người là mượn tạm của Trần Anh, chất liệu vải cũng tốt lắm nhưng mệt một chỗ là nó hơi rộng so với cô. Trần Đoan Như đi vài vòng và chọn cho cô vài sấp vải dệt bằng lụa sáng màu, là đồ thượng hạng đó a. Tề Tiểu Khả bị đám người công nhân trong phường vải xoay như chong chóng, họ là đang lấy số đo, vì thuận tiện nên cô yêu cầu họ may nam trang, để dễ hành động ấy mà.
Sau một hồi xoay xoay trong phường vải, Tề Tiểu Khả đã được giải thoát khỏi cái nơi ngộp người đó. Lúc này cô đang rất mệt, năng lượng của cô sắp cạn kiệt rồi, từ lúc xuyên qua đến giờ cô vẫn chưa có gì vào bụng mà.
“Bao tử a bao tử, đừng réo nữa được không, mày nghĩ mày đói tao thì không đói chắc a!”
Tề Tiểu Khả lấy tay xoa xoa bụng, miệng chép chép vài cái, mắt láo liên tìm kiếm thứ để bỏ vào bụng nhưng không thành. Thà chịu mất mặt một chút để có cái ăn hơn là chịu đói a. Đối với Tề Tiểu Khả thì không còn gì quan trọng hơn việc ăn và ngủ.
“Đoan Như cô nương, ngươi có thể…đưa ta đi ăn chút gì đó được không?” Tề Tiểu Khả lại cầu Trần Đoan Như.
“Ngươi đói sao?” Trần Đoan Như xoay đầu nhìn Tề Tiểu Khả vẫn còn đang xoa bụng.
“Phải a, từ lúc gặp ngươi ở bờ sông ta vẫn còn chưa ăn cái gì đâu!” Tề Tiểu Khả giả vờ tội nghiệp để có thể chầu chực một bữa ăn. Đúng là xuyên qua còn khổ hơn mọi thứ, ở hiện đại cô chỉ cần bỏ tiền ra là có thể ăn một bữa no nê. Bây giờ xuyên qua trong người không có lấy một đồng, phải cầu mong người ta dẫn mình đi ăn, đúng là số con rệp mà.
“Vậy chúng ta đi ăn, cũng đã gần trưa rồi” Trần Đoan Như cười trước sự ngây ngô của Tề Tiểu Khả, nàng cứ thế bước đi.
Nhóm Tề Tiểu Khả đến một tửu lâu nằm ở con đường lớn. Vừa vào tới là cả một đống tiếng ồn đánh tới, khu sảnh có rất nhiều người ngồi ăn uống chuyện trò. Trông thấy nhóm người Tề Tiểu Khả, một nam nhân gầy gò chất phác tiến đến hỏi han vài câu.
“Chẳng hay quý vị đi mấy người?”
“Chúng ta đi ba người” Liên Mai ôn tồn trả lời người tiểu nhị kia.
“Quý vị muốn ngồi trên tầng hay đại sảnh vậy?”
“Trên tầng!” Tề Tiểu Khả trả lời vô cùng nhanh, cô đói đến mức sắp lết luôn rồi mà hắn còn đứng hỏi.
“Mời đi bên này”
Tiểu nhị dẫn nhóm người Tể Tiểu Khả lên trên tầng, trên này cũng chẳng khác gì dưới kia. Người ngồi thì đông đúc, quá ồn nhưng không còn cách nào khác, Tề Tiểu Khả đói lắm rồi. Tề Tiểu Khả vội chọn một bàn khuất ngồi xuống, bên cạnh là Trần Đoan Như cùng Liên Mai. Nói khuất vậy thôi chứ chẳng kém ồn hơn là mấy!
“Chư vị dùng gì”
“Cho vài món điểm tâm đặc trưng của tửu lâu là được” Trần Đoan Như nhã nhặn hồi đáp.
“Chư vị xin phiền đợi một lát” Tiểu nhị trả lời rồi quay đi chuẩn bị thức ăn.
Thức ăn được dọn lên, mùi thơm ngào ngạt xông vào mũi Tề Tiểu Khả. Tề Tiểu Khả nhìn thức ăn trên bàn không khỏi chảy nước miếng, cô lập tức gắp thức ăn, mặc kệ mọi thứ xung quanh, Trần Đoan Như cùng Liên Mai cũng bắt đầu dùng bữa. Sau khi đánh chén no nê, Tề Tiểu Khả ngồi xoa bụng căng tròn của mình cười hì hì.
“Buông tay!”
Bên kia có giọng nữ tử vang lên, thu hút sự chú ý của nhiều người đang ở đây, trong đó có nhóm người Tề Tiểu Khả.
“Cô nương xin đẹp như vậy hay là theo bản công tử uống vài ly, thế nào?” Một gã nam tử đang giở trò sổ sàng với một nữ tử.
“Thỉnh công tử tự trọng, tiểu thư chúng tôi không phải để công tử trêu ghẹo!”
“Bản công tử cứ trêu ghẹo nàng thì như thế nào, cùng lắm chỉ là một nữ tử đẹp hơn người, làm ra vẻ thanh cao không bằng!” Giọng tên nam tử đầy sự khinh bỉ.
Bên kia tên khốn kia vẫn còn đang sổ sàng với nữ tử đeo mạn châu sa, bên này Tề Tiểu Khả giận đến tím mặt. Ban ngày ban mặt, ở nơi đông người như vậy mà dám trêu ghẹo con gái nhà lành, đáng chết! Tề Tiểu Khả bước tới bàn kia, gạt ra tay của tên nam tử kia, nhìn hắn khinh thường.
“Ngươi là tên tiểu tử nào, dám phá hỏng cuộc vui của bản công tử” Tên nam tử nổi giận trừng mắt nhìn Tề Tiểu Khả.
“Tên của ta ngươi không xứng được biết, giữa chốn đông người mà dám trêu ghẹo nữ nhân, đáng chết!” Tề Tiểu Khả giọng chắc nịch.
“Ngươi có biết ta là ai không, dám phá hỏng chuyện của lão tử!”
“Cần gì phải biết danh tín tên hạ lưu như ngươi” Tề Tiểu Khả hất cằm.
“Ta là Lý Thụy, phụ thân là đương kim thái phó. Coi ngươi còn dám xem thường ta!” Lý Bân hách dịch giới thiệu.
“Ta cốc cần biết ngươi là cái thá gì, nhanh chóng cút khỏi chỗ này ngay!” Tề Tiểu Khả nhìn hắn nói.
“Giỏi cho ngươi, phá hỏng chuyện của lão tử. Người đâu, đánh hắn cho ta!” Lý Bân ra lệnh đanh thép.
“Này! Quân tử động khẩu bất động thủ. Ta tay không thích sách, ngươi lại nguyên một đám người đánh một mình ta, đúng là hèn hạ!” Tề Tiểu Khả tránh né những cú đấm, chạy tránh sau những cái bàn.
Đám người Lý Bân lao vào đánh Tề Tiểu Khả, một cú đấm sắp giáng vào mặt. Rất may là những thị vệ Trần Đoan Như mang theo có ích, giúp cô đá hắn bay ra chỗ khác. Thị vệ của Trần Đoan Như ra tay đánh cho đám người Lý Bân ngã lăn ra đất, người dân xung quanh được trận cười hả hê. Lý Bân ôm mặt, chỉ vào Tề Tiểu Khả nói.
“Ngươi có giỏi thì chờ đấy! Đi!” Lý Bân cùng thuộc hạ bỏ chạy ra khỏi cửa.
Tề Tiểu Khả đắc ý cười tươi, cô đi qua chỗ nữ tử kia hỏi thăm vài câu. Nhìn bề ngoài nữ tử này đẹp vô cùng, một thân hồng y, khi chất thanh cao, đúng là một mỹ nhân, rất tiếc là nàng ta mang mạn châu sa, Tề Tiểu Khả tò mò muốn nhìn mặt nàng ta như thế nào.
“Cô nương không sao chứ!” Tề Tiểu Khả ân cần hỏi thăm.
“Cảm ơn công tử cứu giúp, tiểu nữ vô cùng cảm kích, sẽ ghi nhớ công ơn hôm nay” Nữ tử mạn châu sa khẽ cười với Tề Tiểu Khả.
“Không có gì, chỉ là giúp chút việc thôi mà. Lần sau ra đường cô nương nên cẩn thận hơn!” Tề Tiểu Khả ôn tồn khuyên nhủ.
“Cảm ơn công tử nhắc nhở”
Tề Tiểu Khả cười đáp lại nàng rồi cùng Trần Đoan Như rời khỏi tửu lâu. Nữ tử mạn châu sa vẫn đứng đó trông theo hướng đi của Tề Tiểu Khả.
“Tiểu thư chúng ta cũng trở về đi” Thị nữ bên cạnh lên tiếng nhắc nhở.
“Ân, đi thôi”
“Có duyên ắt sẽ gặp lại!”
—–Hết Chương 4—–
