Dáng người cao gầy, dưới chân là đôi bốt cao gót màu đen, váy dài kiểu gothic xếp tầng, đôi môi đỏ rực và gợi cảm, mái tóc như được uốn qua, xõa xuống một bên mặt, nửa mặt trên đeo một tấm mặt nạ lông vũ lộng lẫy.
Đây chính là dáng vẻ của nữ S trong tưởng tượng của Chương Hiểu, thậm chí còn thêm phần bề thế.
“Nhìn đến ngây người rồi? Tôi đẹp không?”
“Rất đẹp…”
Dường như Quân Lâm rất hạnh phúc, hắn nhấc bổng cậu lên ôm vào lòng, tay mò xuống kéo quần cậu, khéo léo xoa nắn dương v*t đã cương cứng.
Vừa rồi không nhìn rõ, hóa ra ngón tay hắn còn phủ một lớp sơn. Người này đúng là cầu toàn… Không biết bên trong có mặc nội y hay không…
Theo chuyển động của ngón tay, hô hấp của cậu dần rối loạn.
“Vậy cậu nói xem, là tôi đẹp hay Siren đẹp hơn?”
Chớp mắt, Chương Hiểu lập tức tỉnh táo giữa cơn khát tình.
Quân Lâm không thèm quan tâm cơ thể cứng ngắc của cậu, tiếp tục nghiêm túc thực hiện động tác dưới tay. Hắn cắn tai cậu, mỗi một câu nói đều mang đến hơi thở nóng bỏng khiến cậu rùng mình liên tục. Trên ngực cậu vẫn còn vết đánh sưng đỏ, ngón tay lướt qua làm cậu đau đến ưỡn người.
“Cậu nên thấy may mắn khi ánh sáng bây giờ rất mờ nên tôi không nhìn thấy dấu vết mà người khác để lại trên người cậu.” Giọng nói hắn đầy tức giận, “Siren trên sân khấu đẹp không? Cô ấy là nữ S mà cậu mong đợi đúng không?”
“Tôi với Siren quen biết đã lâu. Bình thường cô ấy đều bọc kín cơ thể mình, chỉ khi đứng trước mặt nô lệ mà mình thích thú mới tặng cho họ cơ hội tiếp xúc da thịt. Trước mặt cậu cô ấy như thế nào? Có phải ngay cả găng tay cũng không cởi không?”
“Dù cậu có liên tục đặt lịch hẹn trước Siren hai ba năm thì chưa chắc cô ấy đã đồng ý làm tình với cậu. Có điều, cậu biết cô ấy sẽ làm như thế nào không? Cô ấy sẽ đeo món đồ chơi giả chịch cậu mạnh bạo. Cậu trông đợi món hàng giả đó sao?”
Quân Lâm xốc váy lên, Chương Hiểu hoảng sợ khi cảm nhận được gậy th*t cứng rắn và ươn ướt cọ xát khe mông mình.
Trên sân khấu, ác ma mặc đồ đen rút ra khỏi cơ thể chàng trai trẻ, thịt huyệt màu đỏ trào ra chất lỏng màu trắng. Cậu chàng như bị phá nát, khóc lóc phun ra nuốt vào dương v*t trong miệng. Không lâu sau, một tầng chất lỏng màu trắng lại bắn lên mặt cậu. Ác ma đeo găng tay cao su đen tàn phá lỗ nhỏ của cậu chàng, ngón tay bắt chước động tác giao hợp ra ra vào vào. Một ngón tăng lên bốn ngón, sau đó, ác ma nhét cả ngón tay cái của gã vào, cả nắm tay đút vào bên trong. Gã ta nắm tay thành quyền trong ruột cậu, dùng nắm đấm tấn công các cơ quan nội tạng. Từ bên ngoài, ta có thể thấy rõ bụng của cậu chàng biến đổi theo sự di chuyển của nắm tay. Tiếng khóc của chàng trai trẻ vang vọng khắp sân khấu.
Chương Hiểu không khỏi run rẩy.
“Đừng sợ.” Quân Lâm dịu dàng nói, “Cậu nhóc đó tên là Kate, là phục vụ số một của Abyss. Nó đã làm việc này nhiều năm rồi.”
“Cậu có biết tại sao nó đeo găng tay và xăm hình không. Bởi vì nó bị đứt hai ngón tay, hình xăm là để che đi những vết sẹo trên da. Nó từng bị chủ nhân trước chơi hỏng. Bản thân nó đã thành đứa không có đau đớn và tinh dịch thì không sống nổi, trầm mê trong khoái cảm ngược đãi. Vẻ hoảng sợ trên sân khấu chỉ là giả vờ mà thôi.”
Ngón tay ấm áp linh hoạt của Quân Lâm chơi đùa dương v*t cậu. Việc không thể nào làm lơ gậy th*t nóng rực mỗi lúc một cứng sau mông khiến Chương Hiểu sợ hãi.
“Cậu có thấy tôi đối xử với cậu rất tốt không? Nể tình cậu không có kinh nghiệm nên chưa bao giờ nỡ lòng tổn thương cậu. Chơi với tôi khó chịu lắm à? Thật sự thì Siren tốt hơn tôi sao?”
Tay hắn dừng lại vài giây, vặn đầu cậu sang trao đổi nước bọt.
Nụ hôn này có chút không giống nụ hôn dịu dàng lần trước, cảm giác có hơi ẩm ướt, dinh dính và cả mùi vị ngọt ngào. Là son môi… Chương Hiểu nghĩ đến đôi môi của hắn, bờ môi tươi tắn như cánh hoa. Cậu không ngờ đôi môi Quân Lâm lại phù hợp với son môi đến vậy.
Cảm giác khi hôn vẫn rất tuyệt, cậu không nhịn được mà đáp lại. Đồng thời, kỹ xảo an ủi của đối phương cũng khiến cậu đỏ mặt rên rỉ. Hai người càng hôn càng kịch liệt, nước bọt chảy dài xuống cằm. Cả người cậu nóng như lửa đốt, chờ mong khoảnh khắc cao trào giống như ngày đó.
Ngay trước khi khoảnh khắc ấy đến, Quân Lâm bất ngờ bóp chặt túi tinh của cậu.
Cơn đau dữ dội làm cậu hét lớn, dương v*t lập tức mềm nhũn.
Quân Lâm lấy điện thoại di động trong túi Chương Hiểu ra, để cậu mở khóa rồi nhập thứ gì đó vào trong.
Hắn thở hổn hển trả điện thoại lại cho cậu.
“Điều tôi muốn làm nhất chính là đút dương v*t mình vào hậu huyệt cậu. Tôi muốn cưỡng hiếp cậu. Thế nhưng, hiện tại tôi không thể làm vậy… Tôi không thể đảm bảo lần sau còn nhịn được hay không.”
“Tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng. Trong vòng ba ngày, hãy gọi cho tôi. Nếu cậu muốn từ bỏ… Tôi sẽ cho cậu một từ an toàn, “giày đỏ”. Nếu cậu gửi nó cho tôi đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ cắt đứt mọi liên lạc. Cậu về nhà vứt đôi giày kia đi, tôi cũng sẽ xóa hết ảnh, đồng thời chặn số điện thoại và tài khoản của cậu. Chúng ta sẽ không còn liên hệ gì nữa.”
Quân Lâm chỉnh sửa lại váy của mình, đứng lên.
“Tôi chỉ chờ cậu ba ngày.”
Trong bóng tối, đôi mắt ẩn dưới lớp mặt nạ phản chiếu ánh sáng trên sân khấu, lóe sáng như những vì sao ban mai.
Chương Hiểu ra khỏi Abyss, hít thở không khí bên ngoài.
Cậu như vừa thoát khỏi một gánh xiếc kì lạ, thoát khỏi vòng xoáy chóng mặt, cuối cùng trở về với thế giới bình thường trong hiện thực..
Cậu chầm chậm bước trên đường, dáng đi quái dị vì nửa dưới đau âm ỉ.
Trong lúc bối rối, cậu chợt nhớ đến điều gì đó liền mở điện thoại ra. Mục danh bạ xuất hiện một số điện thoại mới, tên liên lạc là “Sở Quân”.
Rốt cuộc tôi đã biết tên anh. Chương Hiểu thầm nghĩ.
Sở Quân… Nếu anh không có dương v*t thì tốt biết mấy.
– Còn tiếp –