Cứ nghĩ được khen cơ, vì từ trước tới giờ, kể cả khách lẫn gia đình, bạn bè, chưa ai chê bao giờ cả.
Thấy mẹ anh cầm dao chuẩn bị cắt thịt bò mình cũng thấy hơi kì, món này thường là lúc ăn của ai người ấy cắt, nhưng mẹ anh dạy làm người phụ nữ thì phải lo chu toàn cho gia đình, quan tâm chăm sóc mọi người.
Thỉnh thoảng xem phim truyền hình cũng thấy nam chính dùng dao dĩa cắt thịt cho nữ chính, nên ngẫm mẹ anh nói cũng có lý.
-“Cháu làm cái gì thế này?”
Mẹ anh nói hơi to làm cả anh và ba chạy vào bếp.
-“Ông xem, đến miếng thịt còn không nấu chín được…nhìn này, vẫn còn hồng hồng…”
Hả? Mình nhìn lại, thịt ngon thế kia cơ mà? Đấy là mình đã để kĩ lắm rồi, nhưng bò steak thái ra phải như thế, nếu không thì làm sao mà còn vị ngọt nữa.
-“Ba mẹ anh thích ăn chín hẳn, anh quên không dặn.”
Anh thì thầm, mình luống cuống xin lỗi đi làm lại, nhưng bác gái nói không cần, sau đó bác thái hết ra đem đi xào, anh và ba lại ra ngoài phòng khách.
Nói chung mình bị mất điểm, tới món canh, lúc mình vừa tắt bếp, cho hành vào thì bác lại bật bếp.
-“Cháu phải đun thêm năm phút nữa không hành sẽ hăng.”
-“Ơ không hăng đâu ạ, để như cháu thơm hơn ạ, trước giờ cháu toàn làm vậy, ở quán họ cũng làm vậy…”
Mình buột miệng, bác cau mày.
-“Đây là điểm khác nhau giữa một đứa con gái có học và không có học đấy Nguyệt ạ, người ta con nhà gia giáo, người lớn nói không bao giờ nói leo…”
-“Dạ…”
-“Đừng nghĩ ở quán họ làm bắt chước là hay, cũng chẳng bằng mình đâu, nấu ăn cũng phải có khoa học…”
-“Dạ.”
-“Mà này, cái quán của cháu, định giữ tên tới bao giờ?”
-“Sao cơ ạ?”
-“Đàn bà con gái, giữ của làm cái gì, đàn ông nó lại nghĩ mình tham, bác nghĩ phụ nữ thì yên phận chăm chồng con thôi, còn việc bên ngoài cứ để chồng lo…”
-“Cháu…”
-“Cháu nghĩ xem, bác nghe nói là cháu khởi nghiệp sáu năm trước, nhưng mà người không có một tý bằng cấp và đầu óc như cháu, làm sao mà cái quán đó phát triển tới thế được, tất nhiên đều là do thằng An phải mất tâm sức, vừa đi học vừa giúp cháu…”
Nói gì đây nhỉ?
Nghẹn.
Bao năm anh học Bách Khoa, hết bài tập nhỏ tới bài tập lớn, có tháng mình còn chẳng trông thấy mặt mũi đâu, cuối tháng chỉ về chỗ mình lấy tiền, cái gì mà anh giúp mình?
Thậm chí lúc quán xá xảy ra tranh chấp, anh ở đó cũng chỉ ậm ừ vài câu, ra phường vẫn là cái đứa côn đồ như mình giải quyết.
Anh có tài, mình công nhận, nhưng việc nào ra việc đó chứ.
-“Mẹ, cái này chúng con sẽ tự biết để bàn…”
May mà có anh vào giải vây, chứ mình thấy bếp này, nóng thật rồi, nóng quá đi mất.
Lúc về, mình hỏi anh vẩn vơ, nói anh có để tâm không? Anh trả lời, khiến mình hơi sốc.
-“Thực ra làm chồng mà lại kiếm ít tiền hơn em thì cũng mất mặt…”
Thì cũng có ý đúng, nói thật, anh tốt nghiệp loại ưu, làm trưởng phòng ở một công ty lớn, tuy nhiên đó là cái danh, còn bàn về thu nhập, nếu so với chủ một quán bánh ba tầng là mình, thì chỉ là tiền lẻ thôi. Nhưng trước nay mình đã bao giờ từng vênh váo gì đâu.
-“Nói chung yêu nhau thì đứng tên ai chả thế!”
Anh đột nhiên thủ thỉ, rồi thơm chụt vào má mình, mình ngây người, một phần vì lãng mạn chết đi được, một phần vì băn khoăn xem ý anh là gì? Anh muốn như nào?