“Ừm, tới nơi rồi.” Thẩm Thanh Hoà đứng ở cửa, “Có hai người bạn của tôi bên trong. Nếu cô ngại, chúng ta có thể lấy một phòng khác.”
“Tôi không ngại.” Thẩm Giáng Niên hào phóng nói, “Miễn không làm phiền đến các cô là được.” Thẩm Thanh Hoà đẩy cửa vào, hai cô gái đang nói chuyện cùng nhau. Họ đứng lên gần như cùng một lúc và nhiệt tình nói: “Đến rồi.”
“Ừ.” Thẩm Thanh Hoà đích thân giới thiệu, “Đây là hai người bạn của tôi ở Bắc Kinh, A Lam và Nhược Phong.” Thẩm Thanh Hoà giới thiệu một câu, sau đó quay sang hỏi Thẩm Giáng Niên, “Cô xem, vẫn là cô tự giới thiệu hay sao?”
“Xin chào, cứ gọi tôi là Giáng Niên.” Thẩm Giáng Niên cũng đã tỉnh rượu hơn phân nửa, cũng dần dần trở về trạng thái thường ngày, rất bình ổn.
Bốn người họ ngồi xuống, A Lam hỏi, “Giáng Niên muốn uống gì? Chỗ này pha chế rượu rất ngon.”
“Cô ấy đã uống rượu rồi mới đến đây, đừng để cô ấy uống nữa.” Thẩm Thanh Hoà quay sang nói với Thẩm Giáng Niên, “Cô muốn uống gì thì gọi đi.”
“Vậy tôi gọi một ly nước.” Thẩm Giáng Niên trên đường đến đây đã khát khô cổ họng, A Lam và Nhược Phong cũng không nói gì hết, “Tôi đi wc, sẵn kêu nhân viên mang nước đến.” Nhược Phong nói xong đứng dậy, A Lam cũng đi theo ra ngoài.
Trong phòng còn lại hai người, Thẩm Giáng Niên trong lòng bồn chồn, đây là lần đầu tiên cô làm loại chuyện này, cô không biết nên nói chuyện gì, phải thể hiện ra sao. Lúc này cơ thể căng chặt ngồi một chỗ, loáng thoáng cô thấy được ánh mắt đánh giá của Thẩm Thanh Hoà trên người cô, ánh mắt kia lướt qua ngực của cô, hình như dừng lại lâu ở đó, có phải là ảo giác không?
Ngực của Thẩm Giáng Niên còn to hơn người bình thường, thời dậy thì phát triển rất tốt, cũng giống mẹ cô vậy. Phụ nữ mà, ngực lớn không có gì không tốt, nhưng mà ngực của Thẩm Giáng Niên luôn bị người ta trêu chọc, làm cho cô cũng không có hứng thú nâng niu nó. Đặc biệt là Lê Thiển, đang yên đang lành lại mỉa mai, như hôm nay còn hỏi cô có nâng ngực không… Thẩm Giáng Niên nhớ lại thật sự muốn tức giận.
“Thả lỏng đi.” Thẩm Thanh Hoà đột nhiên nói, Thẩm Giang Niên đang suy nghĩ lung tung, giật mình nói: “Ừm…”
“Công việc của cô thường kết thúc trễ vậy sao?” Thẩm Thanh Hoà thuận miệng hỏi, Thẩm Giáng Niên cũng ừ lại một tiếng, rồi phủ nhận, “Cũng không phải, hôm nay công việc đã xong, nhưng mà khách quý một hai muốn tôi phải tham gia tiệc tối, không từ chối được nên đành tham gia.”
“Ồ ~” Thẩm Thanh Hoà như bừng tỉnh, “Thảo nào lúc đó không gọi điện thoại được.”
“Ừm… Tôi xin lỗi…” Lại mang vấn đề của bản thân ra nói, Thẩm Giáng Niên cũng ngượng ngùng do bản thân đến trễ.
“Cô không cần xin lỗi, tôi không trách. Công việc mà, khó tránh khỏi.” So với Thẩm Giáng Niên ngồi thẳng lưng, mắt nhìn thẳng thì ánh mắt của Thẩm Thanh Hoà không dời khỏi người Thẩm Giáng Niên. Thẩm Thanh Hoà không nói chuyện, Thẩm Giáng Niên càng không, đơn giản là không biết nói gì, cũng không thể nào cứ hỏi, tại sao lại muốn hẹn gặp cô…. Cảm giác này thật kỳ quái.
“Thẩm Giáng Niên.” Thẩm Thanh Hoà đột nhiên gọi.
“A?” Thẩm Giáng Niên giật mình.
Thẩm Thanh Hoà có chút bất đắc dĩ, hơi hướng tới, nghiêng đầu hỏi cô, “Trông tôi đáng sợ vậy à?”
“Không…” Là cô quá đẹp, sống từng ấy năm, Thẩm Giáng Niên lần đầu tiên cam tâm tình nguyện thừa nhận, có người đẹp hơn cô, đặc biệt là quyến rũ, không chỉ ngoại hình mà còn ở tận trong xương. Cho dù Thẩm Thanh Hoà cúi người hướng đến, thì vẫn cho người ta cảm giác ưu nhã, mỗi một động tác, giống như từ khuôn đúc ra, hoàn hảo vô cùng.
“Vừa rồi ở sảnh, cô liếc nhìn tôi một cái, thì đến giờ cô còn chưa thèm nhấc mắt nhìn tôi.” Thẩm Thanh Hoà nghiêng người về phía trước một chút, “Nếu không phải tôi quá đáng sợ, tôi hy vọng cô có thể nhìn tôi, tôi thích giao tiếp với đối phương bằng mắt.”
“…” Đây là loại sở thích kỳ quái gì vậy, Thẩm Giáng Niên nghĩ thầm, nhưng không từ chối. Thẩm Giáng Niên từ từ ngẩng đầu lên và hơi nghiêng đầu, cảm giác trái tim thiếu nữ đập loạn xạ, đơn giản là không thể kiểm soát được.
Trời ơi, sao cô cứ có cảm giác chạy trời không khỏi nắng, gương mặt Thẩm Giáng Niên đột nhiên được bao phủ bởi lòng bàn tay ấm áp. Lòng bàn tay Thẩm Thanh Hoà dán lên mặt cô, đồng thời, tay xoay vai cô, cơ thể Thẩm Giáng Niên từ từ xoay chuyển theo chuyển động của Thẩm Thanh Hoà.
Cuối cùng hai người cũng đối mặt với nhau, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, trái tim của Thẩm Giáng Niên như nghẹt thở. Cảm giác thật không thể tả được, thứ gì đó sắp trào ra nhưng lại bị dính lại khiến mặt nóng bừng bừng. Mặt cô, chắc chắn đang đỏ bừng, Thẩm Giáng Niên theo quán tính muốn cúi đầu xuống.
Lòng bàn tay Thẩm Thanh Hoà hơi trượt xuống một chút, cái cằm thanh tú rơi vào trong lòng bàn tay cô, Thẩm Thanh Hoà hơi dùng sức, “Đừng cúi đầu, để tôi ngắm kỹ cô đi, lúc gọi video, ánh sáng không tốt lắm.” Thẩm Giáng Niên đỏ mặt, có lẽ đây là đoạn cao trào của cuộc đời cô, đến hơi thở cũng nóng, trong đầu rối rắm, hoàn toàn không biết nên làm thế nào đáp lại Thẩm Thanh Hoà.
Thẩm Giáng Niên không tiếp xúc cơ thể, đặc biệt là từ người lạ, nhưng đối với Thẩm Thanh Hoà, Thẩm Giáng Niên cảm thấy bản thân cô thật xa lạ.
“Bình thường, cô hay mặc váy như thế này sao?” Thẩm Thanh Hoà đột nhiên hỏi.
“Không…” Thẩm Giáng Niên ngày thường rất nhanh mồm dẻo miệng, có lẽ cơn say vẫn chưa tan hết, cho nên biểu đạt không mấy lưu loát, “Hội nghị hôm nay, ban tổ chức có đưa yêu cầu về dress code.” Thường ngày Thẩm Giáng Niên ăn mặc khá bảo thủ, lộ một miếng thịt thôi cũng cảm thấy không an toàn.
“Cô mặc váy rất đẹp, có thể mặc nhiều hơn.” Thẩm Thanh Hoà thu tay lại, nhưng mà vẫn đối mặt với Thẩm Giáng Niên, không có ngoại lực cưỡng chế, Thẩm Giáng Niên lại hơi cúi đầu, không biết Thẩm Thanh Hoà dùng nước hoa hiệu nào, làm người ngửi muốn say, so với uống rượu càng làm người ta say hơn.
“Không phải có nhiều chuyện để hỏi lắm sao?” Thẩm Thanh Hoà rót rượu vang vào ly, tay điêu luyện lắc ly, Thẩm Giáng Niên nhìn chất lỏng màu đỏ vẽ một vòng cung xinh đẹp trong ly, giống như trong lòng không yên, “A…” Có rất nhiều, nhưng đột nhiên, “Trên đường đến đây, tôi quên hết rồi….”
“Không gấp, còn cả đêm mà.” Thẩm Thanh Hoà ngước mắt, cười nhạt. Thẩm Giáng Niên cảm thấy lòng cô mềm nhũn, cười mà cũng đẹp vậy à, cho cô chút không khí để thở được không?
“Bây giờ, tôi hỏi một câu.” Thẩm Giáng Niên hít thở sâu mấy cái, cuối cùng cũng tìm được lại chút tỉnh táo.
“Ừm.”
“Tại sao cô lại hẹn gặp tôi?”
“Bạn cô không nói với cô sao?” Thẩm Thanh Hoà rất hứng thú.
Thẩm Giáng Niên phát hiện, Thẩm Thanh Hoà rất thích quan sát đánh giá cô.
“Cô ấy bảo tôi hôn cô.” Đột nhiên phát âm không đúng, câu nói sai rối bời, bốn âm lại nói thành ba âm. Liếc nhìn gương mặt bỗng chốc tươi như hoa của Thẩm Thanh Hoà, cô lấy lặp lại câu nói đó đầy ẩn ý, “Cô ấy bảo cô….” Thẩm Thanh Hoà còn cố ý dừng một chút, hạ giọng, “Hôn tôi?” Thẩm Thanh Hoà cũng nói ra ba âm tiết, ánh mắt còn như sáng lên, làm Thẩm Giáng Niên choáng váng, vội vàng biện hộ, “Là hỏi, không phải hôn, không phải hôn.” Thẩm Giáng Niên gấp đến mức xua tay.
Thẩm Thanh Hoà dựa vào trên người cô, một tay cầm ly, tay kia tựa vào tựa lưng, mím môi cười nói: “Ừ, không thành vấn đề.”
Hai má Thẩm Giáng Niên trở nên nóng bỏng, cô đã nghe thấy gì chứ?