Người phụ nữ khoan thai kia là Khổng Ngọc Lan, vợ của Lý Quang Huy.
Nghe thấy Lý Quang Minh nói Đường Tuấn một mình đánh lại mười mấy người cứu mình, đôi mắt đẹp của Lý Ngọc Mai lóe lên một tia sáng, sau đó lập tức biến mất. Mà Khổng Ngọc Lan sau khi hờ hững liếc qua Đường Tuấn, thì không đặt tầm mắt lên người anh nữa, giống như anh là một người trong suốt vô hình.
Đám người Đường Tuấn vừa ngồi xuống không lâu, đồ ăn đã bắt đầu được đem lên. Biết là tiệc trong nhà của Lý Quang Huy, người phụ trách của nhà hàng nào dám thờ ơ. Mỗi một món ăn mang lên đều vô cùng tinh tế ngon miệng, giá cả đắt đến dọa người. Một tháng tiền lương của dân tri thức bình thường cũng không đủ để thanh toán một món ăn. Nhưng Đường Tuấn lại giống như đang ăn mấy món bình thường ở nhà. Sau khi Lý Quang Minh bảo anh cứ tự nhiên, Đường Tuấn thật sự bắt đầu ăn uống thoải mái. Tuy tướng ăn không khó coi, nhưng bởi vì anh thật sự đói meo nên tốc độ ăn rất nhanh. Từ lúc luyện được chân khí, hình như tốc độ tiêu hao thể năng của anh đã tăng lên rất nhiều.
Khổng Ngọc Lan thấy vậy, tuy không nói gì thêm, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ khinh bỉ và coi thường. Bà ta xuất thân từ gia đình danh tiếng, ngồi cùng bàn ăn cơm với bà ta đều là nhưng nhân vật nổi tiếng ở thành phố Vinh, đã bao giờ phải ngồi cùng bàn với thằng nhãi cả người mặc toàn đồ vỉa hè như Đường Tuấn đâu.
Mặc dù ngoại hình của Đường Tuấn không tệ, nhưng dáng vẻ ‘đói bụng ăn quàng’ này giống như đã tên ăn mày ba ngày ba đêm chưa được ăn cơm. Trong lòng bà ta khó tránh khỏi có chút kinh thường, nghĩ xem làm thế nào để kiếm cớ đuổi cổ ‘ân nhân cứu mạng’ của cha chồng đi. Một bữa tiệc gia đình đang tốt đẹp, lại bị một người ngoài không đứng đắn thế này quấy rầy, đương nhiên bà sẽ cảm thấy mất hứng.
Lý Ngọc Mai cũng nhíu mày, sau hai lần gắp thì buông xuống. Tuy không nói, nhưng cũng có thể thấy được cô không mấy chào đón Đường Tuấn.
Ngược lại thì Lý Quang Minh lại cười ha ha, vuốt vuốt chòm râu ngắn ngủn, giống như càng thưởng thức Đường Tuấn hơn.
Đến khi ăn no được bảy, tám phần, lúc này Đường Tuấn mới vừa lòng đặt đũa xuống.
“Ăn có đủ no không, không đủ tôi gọi người làm thêm.”
Lý Quang Huy hỏi.
Đáy lòng ông ta càng không nhìn thấu Đường Tuấn. Sau khi biết được thân phận của ông ta, Đường Tuấn vẫn có thể giữ bình tĩnh, trong bữa tiệc cũng chỉ yên lặng ăn cơm, không hề mở miệng lấy lòng. Người trẻ tuổi có thể làm đến mức này, chỉ sợ toàn bộ thành phố Vinh cũng chẳng có mấy người, mà những người kia, mỗi người đều có bối cảnh không thua kém gì nhà họ Lý. Nhưng chỉ là như vậy mà thôi, ông ta cũng không quá đặt Đường Tuấn ở trong lòng.
Đường Tuấn khoát tay nói:
“Không cần, hôm nay còn phải cảm ơn chú Lý và ông đã chiêu đãi. Đã lâu rồi tôi không ăn ngon như vậy.”
Lúc trước anh là thiếu gia nhà họ Đường, dù cho là sơn hào hải vị để trước mặt anh cũng thấy chả khác gì đậu hũ rau luộc. Mấy ngày nay rời khỏi nhà họ Đường, anh hầu như đều ở trên đường lang thang bôn ba hoặc chạy trối chết, chưa từng được ăn một bữa cơm no. Cho nên nói câu này cũng là từ đáy lòng.
“Đồ nhà quê.”
Lời nói của Đường Tuấn rơi vào tai Khổng Ngọc Lan, khiến bà càng có ác cảm với anh, trong lòng thầm mắng một câu.
“Cha, con thấy cha nên nghe theo Vô Song đi, dứt khoát dọn về nhà. Chúng con cũng không thiếu chút tiền của cha.”
Khổng Ngọc Lan hơi bất mãn nói:
“Nếu cha sớm nghe lời chúng con, sao có thể xảy ra chuyện như hôm nay được chứ.”