Diêu Vọng Kì thoải mái đỡ cái trán bạo gân xanh của Chu Hầu đang khua quyền tới, ở trên cổ rất mẫn cảm của cậu nặng nề hút một ngụm, rồi hoàn mỹ tiếp được thân thể yếu đuối của Chu Hầu đem cậu đặt ở trên nệm.
Trước giờ vật lộn kịch liệt khiêu chiến đều thất bại, Chu Hầu phẫn hận ngoan ngoãn hé miệng cho đầu lưỡi Diêu Vọng Kì tham tiến vào hút lấy đầu lưỡi của mình, không chút phản kháng khiến người cười đến thật cao hứng ─ hắn vẫn luôn cười đến thật cao hứng ─ mị hí mắt cởi quần áo cậu.
Dù sao mị hí mắt biến thái này mặc kệ như thế nào đều muốn làm………
“Ân?” Diêu Vọng Kì thực vừa lòng khi Chu Hầu nhu thuận, trêu đùa, “Tiểu hầu tử không giãy dụa?”
Chu Hầu thoáng nâng lên nửa người ở trên cơ ngực xinh đẹp của Diêu Vọng Kì gặm một miếng to, hơn nữa cho hắn một ngón giữa thẳng tắp, “Dù sao cậu không muốn cũng làm, dám hại tôi đánh thức tạp mao tôi sẽ giết cậu.”
Diêu Vọng Kì nhẫn cười ôm lấy thân thể thấp bé của Chu Hầu tỏ vẻ sẽ nghe lời, tay phải linh hoạt đi xuống tìm kiếm, cầm tinh khí mềm nhũn giữa hai chân Chu Hầu, độ mạnh yếu vừa phải vỗ về chơi đùa.
Chu Hầu ngô một tiếng, nhịn không được làm thân thể quỳ gối trên đệm, dùng sức đem mặt vùi vào trong cơ ngực Diêu Vọng Kì, để tránh đánh thức Lâm Khỉ đang ngủ trên giường bên cạnh.
“…… Nói,… Cậu sao nửa đêm không ngủ mà chạy tới đây,… A……” Chu Hầu cắn răng kêu rên, “… Cậu rõ ràng đã nói,…… Ô ân,…… Buổi chiều ở phòng tắm,…… Sau lần đó sẽ không làm nữa……”
“Tôi muốn cậu thôi, tiểu Hầu Tử.” Diêu Vọng Kì một chút tỉnh lại tinh thần cũng không có nói, “Thân thể của cậu đáng yêu như thế, mới làm một lần làm sao đủ.”
Chu Hầu không nói gì. Trước kia ngươi đem ta bắt đến nhà ngươi hai tuần làm còn gọi là không đủ?!
Diêu Vọng Kì hôn miệng Chu Hầu đang nghiến răng nghiến lợi, tay giúp cậu thủ ***, tay lần xuống nhẹ nhàng đặt ở huyệt khẩu nhỏ bé nhu nhu từng nếp nhăn.
Vẫn là có điểm đau nhức, nơi bị đụng tới làm cho Chu Hầu tinh tế rút một hơi, “… Nhẹ, một chút…… Còn có thể,…… Đau……”
Diêu Vọng Kì hôn lên hàng lông mi vàng óng của Chu Hầu, đưa tay tiến vào trong túi quần xuất ra lọ trơn tề đã chuẩn bị tốt, cắn nắp bình đại khái đổ hết một nửa lên trên tay phải, cẩn thận làm mỗi ngón tay đều dính chất lỏng, ngón trỏ cùng ngón giữa khép lại chậm rãi cắm vào hậu huyệt còn hơi hơi sưng.
Chu Hầu lui ở ngực Diêu Vọng Kì phát run, nghẹn khí nhịn xuống ngón tay đang thong thả tiến vào trong thân thể, cảm nhận cảm giác kì quái, vô ý thức mà ôm lấy cánh tay Diêu Vọng Kì.
Lần này cuối cùng quyết định ôn nhu, Diêu Vọng Kì cực kỳ kiên nhẫn mà khuếch trương trong dũng đạo mềm mại, một tay kia nâng hậu não Chu Hầu để cậu ngẩng đầu lên, lộ ra cái cổ yếu ớt,cúi đầu hôn lên.
“Tiểu Hầu Tử……” Thanh âm Diêu Vọng Kì hôn cậu có chút mơ hồ, hắn kéo tay Chu Hầu vào trong quần lót mình, gia tăng một ngón tay từng bước tham tiến, làm tiết ra dịch ruột non làm trơn dũng đạo, “Lần này cậu cũng giúp tôi, được không……”
Chu Hầu cúi đầu mà nức nở thành tiếng ─ lúc này một bên đang ngủ Lâm Khỉ đột nhiên xoay người, hại cậu thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình ─ ngón tay run rẩy theo Diêu Vọng Kì dẫn đường tiến vào, tham tiến quần lót cầm lấy tinh khí thô to đã hơi hơi ngẩng.
Diêu Vọng Kì một tay đem quần kéo đến đầu gối, kéo hai tay Chu Hầu muốn cậu cầm tinh khí của mình, nhẹ nhàng đĩnh động theo kích thước lưng áo để tính khí của hắn ở trong lòng bàn tay Chu Hầu ma sát, bắt đầu mập hợp, động tác này làm cho Chu Hầu cảm thấy thẹn, nước mắt cơ hồ muốn bị bức ra.
Diêu Vọng Kì cười nhẹ hôn lên khoé mắt ướt át của Chu Hầu, tay trái cũng nắm lấy tinh khí Chu Hầu đang gắng gượng chảy ra dịch thể, ra sức đĩnh động vỗ về chơi đùa, ngón tay khuếch trương dũng đạo trong nội vách tường cũng tìm được chỗ mẫn cảm.
Chu Hầu dùng sức đem cái trán để ở trên ngực Diêu Vọng Kì, cả người bị kéo căng cắn răng nhẫn hạ khoái cảm rên rỉ, đứt quãng hừ ra tiếng.
Tinh khí hồng nhạt trên tay từng trận nhảy lên làm Diêu Vọng Kì biết tình nhân sắp đạt cao trào, hắn thoáng nắm chặt tay trái, trọng điểm âu yếm những nơi có cảm giác, sau mới hôn trụ Chu Hầu, miệng nuốt vào tinh khí đang cao trào rên rỉ.
Trong đầu hiện lên một mảnh bạch quang chói mắt, Chu Hầu trong nháy mắt mất đi thần chí, chờ cậu phục hồi tinh thần lại phát hiện mình vốn nằm trên nệm giờ nằm trên người Diêu Vọng Kì, mà vật thô lớn nóng rực trong tay cậu vẫn gắng gượng như trước.
Diêu Vọng Kì nhìn cậu thoạt nhìn mờ mịt vô tội, rất có thể kích khởi ham muốn ngược đãi tiểu Hầu Tử đành ôm lấy cậu, làm cho hắn khóa ngồi ở trên lưng chính mình,huyệt khẩu không ngừng co rút vừa lúc để ở tính khí trương đến dữ tợn.
“Tiểu Hầu Tử, hít sâu……” Diêu Vọng Kì bài khai cánh mông Chu Hầu, theo lời hắn nói từ từ vững vàng ép xuống, “…… Ân…… Giỏi quá………”
Khi bị sáp nhập, khoái cảm mãnh liệt bao trùm làm cho cả người Chu Hầu như bị lấy hết khí lực ngồi phịch ở trên người Diêu Vọng Kì mềm mại rên rỉ, lúc hoàn toàn bị tiến vào lại phát ra biểu tình đáng thương hề hề cầu xin nức nở.
“…… A,…… A ân……” Bị khoái cảm bao trùm khiến thần chí mờ ảo, Chu Hầu hơi hơi hé miệng phát ra tiếng rên rỉ tinh tế, vô ý thức tác cầu Diêu Vọng Kì hôn, “…… Ân…… Ô ân,…… Vọng,…… Kì……”
Nghe thấy Chu Hầu kêu tên bản thân, Diêu Vọng Kì thoáng sửng sốt cười cười, cầm mông Chu Hầu nâng lên một chút, nặng nhẹ áp chế, vừa lòng nghe thấy Chu Hầu bởi vì hắn hôn mà trở nên mơ hồ thét chói tai.
Nội vách tường không ngừng bị ma sát mang đến khoái cảm bén nhọn theo xương sống truyền tới đại não, cảm giác điên cuồng tê dại làm cho Chu Hầu chấn động, miệng phát ra tiếng thút thít nho nhỏ.
Diêu Vọng Kì cũng cảm thấy thoải mái mà gợi cảm thở dốc, nội vách tường dầy đặc rất mẫn cảm bao trụ hắn, phối hợp trừu sáp mà mấp máy co rút lại, loại mềm mại này mang đến khoái cảm làm cho hắn nhịn không được đến nghiện.
“…… A,…… A a……” Một lần lại thâm sâu lại hư không, Chu Hầu mở to hai mắt đẫm lệ cầu cứu nhìn về phía Diêu Vọng Kì, nhu nhược khoát cánh tay lên người Diêu Vọng Kì phút chốc chặt hơn, “…… Ô a,…… Tôi muốn,…… Ha, a a…… Tôi sắp……”
Biết Chu Hầu lại trải qua cao trào, Diêu Vọng Kì đổi thành một tay ôm thắt lưng Chu Hầu, một tay kia lần thứ hai cầm tinh khí giữa hai chân cậu đang ướt át gắng gượng, bỏ thêm chút lực đạo lướt qua lướt lại, đồng thời cũng che lấy miệng Chu Hầu giúp cậu áp chế phóng thích.
Rồi sau một trận kịch liệt run sợ, song chưởng Chu Hầu ôm chặt vai Diêu Vọng Kì, sống chết đem miệng mình đặt ở trên miệng Diêu Vọng Kì, bạch trọc mãnh liệt phun ở trên tay Diêu Vọng Kì cùng trước bụng hai người.
Ngay lúc đó Diêu Vọng Kì cũng bởi vì nội vách tường không ngừng co rút đè ép mà kêu rên một tiếng, dùng sức đem thân thể Chu Hầu áp tiến trong lòng ngực mình, phóng thích ở trong cơ thể cậu.
Chấm dứt sâu xa, Chu Hầu sớm hoàn toàn mất đi lý trí, khẽ nhếch đôi môi run rẩy sưng đỏ thở dốc. Diêu Vọng Kì trìu mến dùng hai má cọ cọ Chu Hầu, ở thái dương cậu khẽ hôn.
“………… Lại một lần nữa được không?”
Tác giả trong lời nói:
Tiểu hầu tử đã muốn không tự biết mà rơi vào tay giặc XDDDDDD