– {Không quen biết cũng tốt, như vậy em sẽ không vướng bận gì… giấc mơ của em tôi sẽ giúp em hoàn thành nó}
Sau đó, anh phóng xe về chung cư của mình.
Tại nhà trọ của Thiên Duy. Cậu đang trùm kính người trong chăn ôm chặt gối lại. Cậu nghĩ lại khoảng khắc Tư Nam muốn chạm vào cậu. Tim cậu đột nhiên đập nhanh vô cùng. Nó như khao khát muốn anh ta chạm vào. Chính vì vậy, cậu liền hất tay anh ra.
Mặt cậu trầm hẳn, ánh mắt cậu mở chưa đến nửa con, cậu thoáng buồn. Cậu biết bản thân cậu yêu thương Tư Nam đến nhường nào cho dù kiếp trước hay kiếp này cậu cũng không thể buông bỏ anh được. Nhưng lý trí cậu không cho phép yêu anh, cậu vừa yêu nhưng lại vừa hận anh. Nội tâm dằng xé dữ dội khiến tim cậu đau như cắt.
Điện thoại cậu sáng lên, có tin nhắn hiện lên.
– [ Fan ruột Duy: xin chào, tôi là fan của bạn. Bạn diễn giỏi quá, giỏi hơn cả nam nữ chính luôn. Tôi sẻ luôn ủng hộ bạn.]
Thiên Duy thầm cười với tin nhắn của fan. Cậu đáp lại.
– [ Cảm ơn cậu, tôi sẻ cố gắng hơn]
Chỉ vài giây tin nhắn hiện lên.
– [ bạn không nên thức khuya đâu? Bạn ngủ sớm đi. Ngủ ngon]
– [ bạn cũng vậy].
Thiên Duy nới lòng mình ra, cơn đau thắt tim cũng dần tan biến. Cậu chìm vào trong giấc ngủ ngay lập tức.
Tại căn hộ Tư Nam. Tin nhắn “ bạn cũng vậy” hiện lên. Anh cười thầm rồi cất điện thoại chuẩn bị đi ngủ.
9h sáng, tại văn phong công ty.
Tư Nam nhớ đến tin nhắn” bạn cũng vậy” mà vui vẻ hẳn lên, miệng cứ cười như không thể ngừng lại. Thư ký An Anh đi theo sao cũng bất lực. Cô thư ký cũng chỉ mới vào nghề không lâu nên không có kinh nghiệm nhiều. Chính lúc đang thất nghiệp thì Tư Nam nhắn tin muốn tuyển dụng cô. Cô tự nhủ với lòng sẽ làm tốt nhiệm vụ của mình.
Tư Nam nhớ gì đó quay lại bảo An Anh:
– An Anh, lát nữa chúng ta có hẹn với Lưu Tổng đúng không? Chị giúp tôi dời lại tý tôi muốn đến xem phim trường dự án mới.
– Vâng ạ.
Cả hai đi vội đến văn phòng. Tư Nam ngồi vào ghế lục gì đó trong ngăn kéo.
– Sếp, tôi ra ngoài đem tài liệu đến cho anh.
– Khoan đã. Tư Nam lấy trong ngăn kéo ra một vé mời của một buổi hội nghị tương đối lớn của các thư ký. Chị thăm gia hội nghị này lấy thêm kinh nghiệm.
An Anh nhìn Tư Nam, cảm giác rưng rưng, cảm động.
– Sếp, nó…
– Chị nhận đi, bồi dưỡng thêm chút nữa để sau này còn giúp đỡ tôi.
– Tôi cảm ơn sếp, tôi sẽ cố gắng hơn.
An Anh nhận tấm vé, cúi đầu cảm kích anh rồi bước ra ngoài.
Một lúc thì chị bước vào thông báo.
– Sếp có Thiên Duy đến tìm.
Tư Nam bật dậy ngay lập tức, khiến chị An Anh cũng giật mình.
Anh biết mình phản ứng thái quá liền ho he vài tiếng:
– Gọi cậu ta vào đây.
– Vâng.
Tư Nam ngôi xuống ra vẻ lạnh lùng. Hệ thống kế bên cũng nhìn anh với ánh mắt khinh thường.
– Ngươi lương tôi làm gì?
– / không có gì./
Thiên Duy bước vào, trên tay cầm bộ vest hôm bữa.
– Tôi đến trả lại bộ vest cho anh
Tư Nam nhìn bộ vest rồi nhìn ánh mắt lạnh nhạt của cậu, anh trầm tư rồi hỏi:
– Tôi làm gì khiến cậu ghét tôi à?
– …. không có. Cậu quay mặt đi không nhìn trực diện anh.
– Cậu không cần trả lại đâu size này không phải của tôi lấy lại tôi cũng không biết làm gì với nó.
– Anh có thể vứt đi.
– Cậu… nghĩ tôi nhiều tiền lắm à?
Thiên Duy như cứng họng, cậu nghĩ:
– { Anh còn chê mình ít tiền à}
– Tôi sẻ trả tiền.
– Nếu vậy mới tôi một bữa ăn đi.
Thiên Duy suy tư một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý. Tư Nam thầm cười, dựa lưng vào ghế.
– Cậu không được phép thất hứa. Vậy ngày mai tầm 10h được không?
– Theo anh vậy? Tôi ra ngoài trước.
– Đợi chút.
Tư nam lấy dự án phim từ trong ngăn kéo để trên bàn, anh nói:
– Đây là dự án mới của công ty ta. Cậu đến đó thử vai đi.
– Tôi… có thể sao.
– Biểu hiện của cậu ở Tình Trường rất tốt còn tốt hơn nam chính nữ chính, nghệ sĩ tiềm năng như vậy tôi nên bồi dưỡng.
Thiên Duy nghe thì nhớ đến tin nhắn tối qua. Bạn fan đó cũng nói điều tương tự nên khiến cậu nghi hoặc nhưng sau đó, cậu cũng trấn tĩnh. Tư Nam sẻ không bao giờ làm chuyện như vậy.
– Nè, cậu có đi không
Thiên Duy cầm dự án lên, ôm chặt vào người:
– Tôi sẽ cố gắng, cảm ơn anh.
Rồi cậu chào rồi đi ra ngoài. Tư Nam thầm cười ấm áp. An Anh bước vào nhìn thấy cũng hiểu chuyện gì xảy ra. Cô cười thầm rồi nghĩ:
– { Xem ra, Sếp mình cũng biết yêu rồi.}