“Chưa có tên chính thức, trong nhà gọi là bé ngoan. Cũng chỉ mong đứa nhỏ này có thể ngoan một chút!”
A Cẩn cảm thấy mình phải biểu hiện tốt một chút mới xứng đáng với cái tên này. Nàng ngước cổ, miệng nhỏ kề lại gần một bên má của Ngu Quý phi, hôn chụt một cái.
Cả phòng lập tức trở nên hết sức yên tĩnh.
Một lúc lâu sau, mỹ phụ nhân ngồi gần Ngu Quý phi nhất mới mỉm cười, nói: “Quả thật là bé ngoan, đứa nhỏ này rất hợp ý với nương nương đây.”
Ngu Quý phi hoàn hồn, ngón tay mảnh khảnh xẹt qua gương mặt A Cẩn, ánh mắt lại dịu dàng mấy phần. Bà khẽ nói: “Bé ngoan rất thích ta sao?”
“Y a, a nha nha.” A Cẩn vội khua tay, biểu thị đáp án khẳng định cho câu hỏi.
Ngu Quý phi chỉ cảm thấy đứa bé nhìn bà chăm chú, miệng nhỏ phát ra những âm thanh kì lạ, gương mặt nhỏ nhắn vui vẻ ngước cao, dường như có thể nghe hiểu lời mình nói. Tuổi của bà cũng khá lớn, tuy thường ngày hiền thục dịu dàng, nhưng dù sao cũng là người có phi vị cao quý, thống lĩnh hậu cung nhiều năm, những lúc thật sự mềm lòng không nhiều. Bây giờ nhìn thấy nhóc tỳ khiến người ta vui vẻ này, bà cảm thấy tim mình trở nên mềm mại.
Bà quay đầu, mỉm cười nói với nữ tử vừa lên tiếng: “Lê Nhược nói đúng, bản cung quả thật có mấy phần hợp ý với nhóc tỳ này. Mỹ Phù dạy con rất tốt.”
Khuê danh của Lục Vương phi là Mỹ Phù, bà vội nói mình không dám, lại bị mỹ phụ nhân tên Lê Nhược trêu chọc: “Nói ngươi dạy con tốt ngươi cũng không dám nhận. Quả nhiên là quá mềm rồi.”
A Cẩn tròn mắt nhìn cái này, ngó cái kia, cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng lắm!
Lục Vương phi: “Ta hâm mộ nhất là tính cách hiên ngang giống như Nhị Hoàng tẩu, chỉ tiếc tính ta đã được nuôi thành như thế, không đổi được.” Bà dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Nếu như Oánh Nguyệt và bé ngoan nhà ta giống như Nhị Hoàng tẩu, quả thật ta không cần bận tâm gì nữa.”
Mọi người nghĩ đến tình hình và cảnh ngộ của Lục Vương phi, hiểu được một chút ý của những lời này. Trong kinh ai mà không biết Lục Vương gia không ra hồn nhất, chưa nói cái khác, vừa mới sáng này đã tiến cung một mình kìa! Tuy là hoàng cung, nhưng mọi người đều không phải người hời hợt, đương nhiên có được tin trực tiếp của rất nhiều chuyện. Nếu như hai tiểu cô nương mềm mại giống Lục Vương phi thì có lẽ sẽ bị chọc tức chết.
“Tứ Vương phi đến, Quận chúa đến…” Giọng nói tiểu thái giám lại vang lên.
A Cẩn lập tức tỉnh táo, nhìn về phía cửa. Ngu Quý phi nhận ra ý của nhóc tỳ, tò mò cười hỏi: “Trong nhà, con bé cũng hiếu kì như thế à?”
Mặt Lục Vương phi ửng đỏ, dường như khá ngượng ngùng: “Cũng gần như thế, thật là xấu hổ.”
Ngu Quý phi chọc gương mặt nhỏ nhắn của A Cẩn: “Ngươi giống ai đấy? Hả?”
Đang nói chuyện thì thấy Tứ Vương phi dẫn theo tiểu cô nương ba bốn tuổi đi vào. Bà ta mặc một bộ đỏ hoa hồng, trang điểm khéo léo. Vừa mới vào cửa cũng lập tức thỉnh an, Ngu Quý phi cười đáp.
Đợi hai người ngồi xuống, Tứ Vương phi liếc A Cẩn trong ngực Ngu Quý phi, hơi nhếch môi: “Không biết đứa nhỏ nương nương đang ôm trong ngực là con nhà nào?” Bà ta dùng khăn che miệng cười: “À, ta biết rồi, là nhà lục đệ muội nhỉ? Xem trí nhớ của ta này, ha ha ha!”
Tuy người này cũng thuộc dạng mỹ nhân, nhưng bà ta vừa mở miệng, A Cẩn cũng cảm giác được. Ặc, bà ta chán ghét mình. Giọng điệu này đúng là không tốt.
A Cẩn nghĩ tới chuyện này, nhưng những người khác trong phòng lại nghĩ tới chuyện giọng điệu của Tứ Vương phi. Nói chuyện với Ngu Quý phi bằng giọng điệu như vậy quả thật có chút không ổn.
“Ui da nương nương, ngài cũng đừng nên ôm con bé như vậy. Nghe nói một tháng trước nha đầu này bị bệnh nặng, suýt chút nữa không xong rồi. Cũng không biết có còn hơi bệnh không, nếu như còn rồi lây sang cho ngài, thế thì không tốt đâu.” Tứ Vương phi ghét bỏ liếc A Cẩn một cái, lại quay sang Lục Vương phi.
Ngu Quý phi cười nhạt: “Nói đến đây, bản cung cũng coi như là tổ mẫu của bé ngoan. Khoan nói đến chuyện bé ngoan hoạt bát lanh lợi, cho dù có thật sự không ổn, thân làm tổ mẫu như ta sao có thể ghét bỏ con bé.” Nói rồi, Ngu Quý phi đùa A Cẩn: “Bé ngoan, tổ mẫu con nói có đúng không?”