Dứt lời, đã băng bó xong, cô lại rời đến một khoảng cách không xa cũng chẳng gần với nàng.
Thực tế thì một đao kia hẳn đã làm nội tạng bị tổn thương. Nếu không có sự cứu viện kịp thời của Đường Hiểu Ngư và bản hack là hệ thống thức tỉnh nhanh thì giờ nàng đã thành thi thể rồi.
Minh Kiều thoáng mất mát khi nhiệt độ và hương thơm của người nọ rời đi, cảm giác như gian phòng đã đóng cửa sổ mà vẫn thấy lạnh. Nàng bình tĩnh lại, cẩn thận đứng dậy lấy một chiếc áo váy từ tủ quần áo ra để thay.
“Chỉ là vết thương trí mạng mà thôi, không đáng nhắc đến.” Tiện tay khua mái tóc dài ra khỏi quần áo, nàng cười gượng một tiếng, phong thái tuyệt đẹp, nhưng lại bồi thêm một câu trước khi ánh mắt Đường Hiểu Ngư trở nên càng thêm lạnh lẽo: “Nếu cô không yên tâm thì mai tôi đến bệnh viện khám thử vậy.”
Đường Hiểu Ngư dời ánh mắt khỏi nụ cười xinh đẹp của nàng, nhìn về phía ánh trăng đang dần khuất: “Mạng là của chính cô thôi.”
Nói bóng gió là sao cô phải không yên tâm cơ chứ.
Bất tri bất giác đã qua nửa đêm, chẳng mấy chốc nữa trời sẽ lại sáng.
Hệ thống không nhịn nổi mà xen lời: [Kí chủ này, sao tôi thấy cô cứ trêu chọc nhân vật chính hoài vậy.]
“Có hả?” Minh Kiều trầm tư một hồi mới nói tiếp: “Chắc là mị lực của ơn cứu mạng rồi, nên ta mới khó kìm lòng như thế.”
Hệ thống: […]
Thay xong quần áo, Minh Kiều không quay lại giường mà đi về phía cửa sổ: “Ngắm phong cảnh từ chỗ này rất đẹp, nhưng mà lại có người nửa đêm nhảy vào từ cửa sổ, cũng kinh dị thật.”
Đường Hiểu Ngư quay sang, dung nhan cô dưới ánh đèn vì có bịt mắt nên lại càng thêm cảm giác thần bí.
Minh Kiều còn nói: “Bây giờ có thể nói về dị năng và mặt khác của thế giới chưa?”
Đường Hiểu Ngư rất kì quái: “Cô không thấy mệt à?”
Minh Kiều nghiêng đầu trầm tư: “Hơi hơi, nhưng mà đau quá cũng không ngủ được.”
Nàng quay người tựa vào bên cửa sổ: “Cô mệt không? Phòng cho khách cô cứ tùy ý chọn. Tôi cũng phải đổi phòng, không là để mai dì lao công đến lại cho rằng tôi giết người mất.”
Căn nhà này dù chỉ có mình nàng ở nhưng bảo vệ bên ngoài vẫn rất đầy đủ, không thể bởi vì người ta không phòng được người có siêu năng lực mà đi trách họ được.
Đây cũng là sự mềm lòng và quan tâm của nhà họ Minh. Đã thất vọng về nguyên chủ rồi, đuổi nàng ra khỏi nhà vẫn không quên sắm cho nàng một nơi ở thoải mái để chắn gió che mưa.
Đường Hiểu Ngư khẽ ừ, quay người đi ra ngoài phòng, vạt áo gợn thành một đường cong lưu loát.
Minh Kiều nhìn bóng lưng cô: “Có thể cho tôi biết tên của cô không?”
Nàng đoán Đường Hiểu Ngư sẽ không nói tên thật cho nàng vì phòng ngừa phiền phức trên mọi phương diện, nhưng hai người vẫn phải có cái xưng hô mới được.
Quả nhiên giọng nói lạnh lùng của Đường Hiểu Ngư phiêu đến: “Dạ Oanh.”
Nghe như danh hiệu vậy.
“Tôi tên Minh Kiều.”
Đây là tên nàng ấy, cũng chính là tên của tôi.
Minh Kiều khẽ nói: “Chuyện tối nay, tôi thật sự rất cảm ơn cô.”
Đầu ngón tay trắng nõn để trên tay nắm cửa của Đường Hiểu Ngư khựng lại, không nói gì thêm.
Cô vừa đi, mùi máu tanh vẫn chưa tan hết trong phòng như đều đổ dồn về.
Minh Kiều nghiêng mặt qua, nhìn về phía ánh trăng như ẩn như hiện, bỗng khẽ cười một tiếng. Đúng là đêm dài dằng dặc, may rằng trời sắp sáng lên rồi.
Minh Kiều sang gian phòng khách nghỉ tạm, lúc tỉnh lại đã gần giữa trưa. Nàng bị ác mộng đánh thức, người đàn ông áo đen cười khẩy đâm đao vào ngực nàng, rồi trong giây lát lại vô tình rút ra. Cảm giác đau đớn giằng co trong khoảnh khắc lưỡi đao đi vào lại đi ra cơ hồ khiến người ta phải rùng mình.
Nàng giơ tay muốn giãy giụa phản kháng, lúc ngón tay vơ lấy không khí thì chợt bừng tỉnh.
[Kí chủ cô có ổn không?] Giọng nói quen thuộc của hệ thống truyền đến, mang theo cảm giác yên ổn sau khi trở về hiện thực từ trong ác mộng đến. [Ta không sao.] Minh Kiều ngồi dậy, so với cảm giác đau đớn lạnh lẽo đến bất lực như ngâm mình trong nước đá hôm qua, bây giờ nàng đã thấy đỡ hơn nhiều rồi.Dù gặp ác mộng nhưng cũng nghỉ ngơi được nên tinh thần của nàng vẫn tốt.
“Đã giữa trưa rồi.” Nàng nhìn sắc trời ngoài cửa sổ: “Chắc Đường Hiểu Ngư đã dậy từ sớm cũng nên.”
Minh Kiều buộc lên mái tóc dài xộc xệch của mình, định ra ngoài xem. Mà Đường Hiểu Ngư cả tối chưa về nhà, người nhà họ Minh không lo lắng gì à? Bọn họ biết thân phận ẩn này của cô ấy không?
Nàng ngẫm nghĩ cũng không ra cái gì, liền nghe thấy hệ thống nói: [Đã dậy lâu rồi, dì lao công cũng đến một chuyến, đi mất luôn rồi.]
Trong lòng Minh Kiều lập tức thấy may vì mình đã khóa kĩ căn phòng lúc chuyện sắp xảy ra, nhưng có thêm Đường Hiểu Ngư nữa thì chắc cô cũng sẽ giúp che giấu chuyện đó. Không biết dì lao công có thấy trang phục của cô ấy kì lạ hay không.
Nàng đánh răng rửa mặt xong, khi nhìn thấy Đường Hiểu Ngư thì mới vỡ lẽ là mình nghĩ nhiều.
Đường Hiểu Ngư bỏ áo choàng bộ đồng phục đi, nhìn như bộ vest cực kì tinh xảo.
Sau khi cô bỏ áo choàng ra, dải bịt mắt rất có sắc thái thần bí cũng bị đổi thành một chiếc kính viền tơ bạc, mái tóc rong biển dài buộc lên thành đuôi ngựa thấp, thêm vẻ tài trí thanh lịch.
Chiếc kính hiển nhiên là có cùng chức năng với bịt mắt. Minh Kiều nhìn Đường Hiểu Ngư vẫn chẳng tương tự với trí nhớ chút nào.
Đường Hiểu Ngư ngồi cạnh bàn ăn đọc một cuốn sách bìa cứng, nghe tiếng bước chân đã biết là ai, chậm rãi ngẩng đầu: “Tôi vừa làm xong cơm trưa, cô tỉnh đúng lúc đấy.”
Minh Kiều vẫn mặc chiếc váy ngủ rộng rãi tối qua mới thay, đi xuống từ cầu thang xen đầy sợi nắng, so với tường vi đỏ xinh đẹp động lòng người thì nay càng giống tường vi trắng hơn, có vẻ tươi mát trang nhã, còn có cả cảm giác ốm yếu khiến người ta nao lòng.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua xương quai xanh trắng nõn kia, lại thản nhiên dời đi nơi khác.
Minh Kiều thì không nhịn được thổ lộ hết sự cảm động của mình cho hệ thống: “Hệ thống, cô ấy thế mà còn nấu cơm cho ta nữa!”
Hệ thống đã học được cách phụ đạo: [Cô ấy đúng là người tốt nghìn năm có một mà.]
Minh Kiều không kìm được khẽ cười: “Chúc mừng mi biết cướp câu.”
Hệ thống cạn lời: [Kí chủ à, tôi là trí tuệ nhân tạo, không phải thiểu năng nhân tạo.]
______________________________________
Hoa Hoa có lời muốn nói: Kiều tỷ à, tém tém lại, liêm sỉ rớt mất rồi kìa:V