Hạ Tiều: “Họ bị điên rồi hả? Nuôi thứ này làm gì?”
Văn Thời: “Để trộm đồ.”
Bản thân việc trộm cắp đã không tiện, nên họ sẽ sai thứ dơ bẩn này đi làm giùm. Chúng có ác quỷ tướng bẩm sinh, thích nhất là hút linh tướng, linh vật, bao gồm cả phúc lộc thọ hỉ của người thường.
Văn Thời ngửi một phen, nhưng không tìm ra mùi hương quen thuộc đó, dường như chỉ là mùi hoa quỳnh sớm nở tối tàn, không có bất cứ dấu vết nào nữa.
Tuy nằm trong dự đoán, nhưng anh vẫn bực bội cho thứ chó má này một đá, sau đó hỏi Hạ Tiều: “Trong nhà có cái chai nào không?”
“Chai gì anh?”
“Gì cũng được, có thể vẽ lên là duyệt.”
Hạ Tiều định nói em không dám đi một mình đâu. Nhưng nhìn vẻ mặt đầy khó chịu của Văn Thời, cậu vẫn ngoan ngoãn tự về nhà một chuyến.
Cậu đi về bằng tốc độ nhanh nhất có thể, túm lấy bình giữ ấm, sau đó lại đi ngược ra lẹ. Lúc tới nơi chỉ thấy Văn Thời đặt ngón tay lên cổ huệ cô, những đám khí đen đang bay lòng vòng chợt xoáy lên.
Anh nhận lấy bình giữ ấm, ngón tay gõ hai cái lên mép bình, sương đen đổ ào xuống như nước, chưa gì đã đầy ắp.
“Anh định làm gì vậy?” Hạ Tiều cầm một chiếc bình đầy mà như đang cầm một quả bom hẹn giờ.
Môi mỏng của Văn Thời nhúc nhích, một chữ lại nhảy ra: “Ăn.”
Hạ Tiều suýt nữa hóa điên ngay tại chỗ.
Thứ này mà cũng ăn được à?
Kết quả là Văn Thời thật sự bắt cậu cầm quả bom này về nhà.
“Anh muốn ăn cái này thật hả?” Hạ Tiều nhìn Văn Thời ngồi lên sô pha, vặn bình giữ ấm ra, không nhịn được phải hỏi.
“Ừ.” Văn Thời chấm chút tro nhang từ lư hương lên ngón tay rồi đút vào sương đen như một thói quen. Sương đen trong bình từ từ bị hút vào cơ thể anh.
Hạ Tiều bỗng ngửi thấy một mùi hương, dễ chịu lắm, nhưng cũng khó mà diễn tả.
Cậu suy nghĩ thật lâu, chợt nhớ tới ngôi nhà cũ mình từng ở khi còn nhỏ, Thẩm Kiều trồng rất nhiều cây mai trắng gần nhà, cũng không biết hạt giống từ đâu ra, dường như chỉ sau một đêm thì chúng đã mọc thành rừng.
Đôi khi, cậu sẽ chạy nhầm vào đó, mưa ào xuống rừng mai trắng, mùi xộc lên tựa như mùi này.
Ngay sau đó, cậu nhận ra, mùi này đang tỏa ra từ trên người Văn Thời.
Nhưng khi Văn Thời hút xong tất cả sương đen, mùi này lại biến mất. Nét mặt của anh tốt hơn trước rất nhiều, dù làn da vẫn cực trắng, tròng mắt còn đen thui, nhưng đã có thêm chút cảm giác của người sống.
Thực ra thì quá trình này trông khá đáng sợ, như là yêu ma quỷ quái khoác lên một lớp da.
Trong vài giây đó, Hạ Tiều không dám nói gì với anh, cũng không dám nhìn anh luôn. Mãi đến khi một cơn gió đột ngột nổi lên trong phòng, làm người ta lạnh tới mức run lập cập, cậu mới hồi phục tinh thần.
“Anh, anh Văn ơi.”
“Nói.” Văn Thời lấy ra một miếng khăn giấy, xoa lên ngón tay không có bất cứ vết bẩn nào, sau đó đặt bình giữ ấm không cần dùng nữa lên bàn trà.
Hạ Tiều hỏi như đang tìm chuyện để nói, “Anh nói mấy con huệ cô đó được người ta nuôi để trộm đồ mà, chúng tới nhà mình làm gì?”
Nghèo sắp rớt mồng tơi luôn rồi đây…
“Chắc hợp ý một thứ gì đó, ai biết đâu.” Văn Thời nói.
“Vậy hai con còn lại… cứ thả chúng đi như vậy hả anh?”
Văn Thời nói: “Tôi đã để lại thứ để đuổi theo rồi.”
Trên người ba con huệ cô đó có vết tích linh tướng của anh, sao anh lại không đuổi theo được chứ? Ít nhất phải biết được ai đã nuôi chúng lớn, chúng từ đâu tới đây.
Lăn lộn một phen khá tốn sức. Không bao lâu sau, hai người đã ngủ mất trên sô pha.
Mùa này, trời sáng nhanh hơn đợt rét đậm.
Lúc ‘sống’, giấc ngủ của Văn Thời rất ngắn, loáng thoáng nghe thấy tiếng chim hót là sẽ mở to mắt ra.
Cảm giác ngủ trên sô pha cũng chẳng ra gì. Anh đứng dậy bóp cổ, ngoảnh đầu nhìn đồng hồ treo tường trong phòng khách, kim đồng hồ vừa khéo nhảy tới số 5.
Tiếng chim vỗ cánh bỗng vọng vào từ bên cửa sổ. Anh bước sang đó, đón lấy một con chim giấy vàng.
Trên giấy có mùi tro của Thẩm gia, nó là thứ anh đã thả ra để đi theo huệ cô tối hôm qua.
Anh bóp chim giấy lại thành một cục, tìm bật lửa và đốt nó trên cây đèn cầy đỏ. Chim giấy co lại, bắt đầu vòng vèo trong đốm lửa.
Lúc bật cái đầu ổ gà dậy, thứ Hạ Tiều thấy đầu tiên là cảnh này.
Sau một đêm, đôi mắt cậu đã hoàn toàn trở nên bình thường, người và vật gì cũng thấy được dáng vẻ sống sờ sờ, không còn hơi thở chết chóc như đêm qua nữa, tâm trạng của cậu lập tức tốt hơn nhiều.
Cậu bật đèn lớn, vừa ngáp vừa hỏi Văn Thời đang đốt cái gì.
Văn Thời không trả lời, vì có một địa danh chợt xuất hiện trên con chim giấy đang bị cây đèn cầy sáp thơm nhỏ dài hơ qua.
Tây Bình Viên.
Chỗ nào đây?
Văn Thời đang nhíu mày, ai ngờ Hạ Tiều lại kinh ngạc mở miệng: “Tây Bình Viên?”
“Sao thế? Cậu biết à?”
“Ơ… không thể nói là biết được.” Hạ Tiều nói, “Nhưng em từng nghe ông nhắc tới. Đây là một cửa hàng rối cổ. Cơ mà câu chuyện đằng sau cửa hàng này thì hơi sâu xa.”
“Sâu xa gì?”
“Không phải Trương gia có nằm trên bức danh phả các vị Phán Quan kia sao ạ? Nghe nói đó là một gia tộc khổng lồ, cũng có rất nhiều dòng bên.”
Văn Thời nói: “Tôi biết.”
Vị tổ tông sớm nhất của Trương gia chỉ là một đồ đệ bình thường của Tổ sư gia, ông ta không mạnh lắm. Nhưng đến bây giờ, nhà họ lại phát triển thành gia tộc có danh vọng nhất. Cũng nhờ đồ đệ được đông đảo mọi người công nhận nên con cháu mới thịnh vượng.
“Có nhiều lời đồn về nhà này lắm. Em thường nghe ông nói là dòng bên thế hệ này của Trương gia đẻ ra một người rất hấp tấp, có mệnh thiên sát, hại cha hại mẹ hại trúng nhiều người. Thiệt hay giả thì em không biết, ta nói nó ảo diệu lắm.” Hạ Tiều lắp bắp nhớ lại, “Nói chung là không ai trong Trương gia dám thu nhận gã hết, mấy gia tộc khác cũng giữ khoảng cách rất xa với gã.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi… thì cái Tây Bình Viên này là cửa hàng của gã đó.” Hạ Tiều hỏi, “Tại sao trên tờ giấy này lại hiện lên Tây Bình Viên?”
Văn Thời nói: “Kết quả của quá trình đuổi theo chó tối hôm qua.”
Hạ Tiều trợn to đôi mắt: “Vậy ra ba thứ ghê tởm đó đến từ chỗ của gã hả anh?”
Văn Thời vẫn chưa xác định, chỉ nói: “Có khả năng.”
Anh cân nhắc một lát rồi đi đến bên bức danh phả. Đa số người trên bức tranh này mà anh quen đều đã qua đời, kẻ còn sống thì anh lại chả biết.
“Cậu nói ai?” Anh tìm trên bức tranh.
Hạ Tiều lẩm bẩm đi tới: “Không biết nữa, em cứ chỉ nhìn bức tranh này thì sẽ muốn lòi con mắt, nên không thường ngắm nó cho mấy. Em chỉ nhớ rõ ông nói là gã còn sống, nhưng tên đã bị gạch bỏ thôi anh.”
Văn Thời lần theo cả dòng họ Trương gia, cuối cùng cũng nhìn thấy một cái tên bị gạch bỏ ở dòng bên. Vừa nhìn tới cái tên, anh và Hạ Tiều đều hơi giật mình.
Vì cái tên đó là: Tạ Vấn.
Bầu không khí trong phòng khách nhất thời ngưng đọng. Một lúc lâu sau, Hạ Tiều ‘đờ mờ’ một tiếng, nói: “Chắc không trùng hợp đến vậy đâu! Tạ nào Vấn nào vậy trời?”
Lúc đang nói, điện thoại của cậu rung lên hai lần.
Hạ Tiều nuốt một ngụm nước bọt, móc ra nhìn thử, đó là một tin nhắn mới.
Người gửi: Tạ Vấn.
Nội dung: 5 giờ phải không? Tôi đang đứng ngoài cửa đây.
“Gã tới rồi…” Hạ Tiều khẽ nói, “Đang ở ngay bên ngoài luôn.”
Văn Thời gần như quay đầu lại ngay.
Xuyên qua tấm cửa kính sát đất, anh thấy có một người đang đứng trên đường nhỏ của vườn hoa ngoài cửa.
Vóc dáng của người nọ rất cao, mặc áo sơ mi và quần Tây, tôn lên thân hình cao to anh tuấn. Đúng ra ngoại hình sẽ trông sạch sẽ và khéo léo, sự hài hòa lại bị quấy rối bởi chuỗi ngọc đủ sắc không biết làm từ chất liệu gì trên cổ tay hắn.
Hắn đứng kế bên một gốc cây nửa khô, không biết đang khom lưng nhìn cái gì.
Một lát sau, hắn đứng thẳng người ngoảnh đầu nhìn sang như nhận ra có ánh mắt trong nhà đang nhìn mình.
Khoảnh khắc đó, khóe miệng hắn còn mang theo ý cười, nhưng một giây sau, hắn đã xoay đầu ho khan, môi tái đến nỗi hầu như không còn màu sắc, coi bộ ốm yếu lắm.
Văn Thời không biết gốc cây khô đó có gì đáng cười, chỉ biết khi nhìn thấy người kia, anh đã vô thức nhắm mắt lại, cũng vì thế mà thấy được linh tướng của đối phương.
Trên cơ thể của người nọ có hai đường ấn ký viết bằng cọ vàng trông như tiếng Phạn, từ má trái dọc thẳng một đường xuống dưới, từ tai tới gáy rồi lại quẹo qua xương vai và vòng xuống trái tim.
Chuỗi ngọc trên cổ tay biến thành lông chim màu xanh đậm, tơ hồng quấn thành hai đường, cứ lòng thòng lỏng lẻo trên tay như thế.
Làn da của hắn tái nhợt như tờ giấy, nhưng sương đen bừng bừng bám quanh thân trông tựa không biết bao nhiêu chiếc xiềng xích đang bó chặt lấy người, hệt như yêu tà đang ló ra khỏi linh thể của hắn.
Văn Thời chưa từng thấy một linh tướng nào lại bị sương đen quấn siết đến thế, nhìn kiểu gì cũng thấy đầy… nghiệp chướng.
_______________________________
Tác giả tâm sự:
Linh tướng ≈ Linh hồn nha. Nói thế cho dễ hình dung nạ.
HẾT CHƯƠNG 4 („• ֊ •„)