Khang Bất Dịch: *Lát nữa tôi qua đón cậu.*
Du Uyên Nhi đọc xong tin nhắn tủm tỉm cười, nhanh chóng gửi hồi âm cho anh: *Được, mình đợi cậu…*
Du Uyên Nhi rít một hơi băn khoăn, cách nói này có phải đã quá lộ liễu rồi không? Chuyện cô mất giá Ái Ái nhìn vào cũng biết, xem ra vẫn nên khiêm tốn một chút. Nghĩ rồi Du Uyên Nhi xóa đi gõ lại: *Được, lát nữa gặp.*
Còn mười phút nữa tám giờ, Du Uyên Nhi tạm biệt Ái Ái và Trư Mỹ Nhân rồi cùng Điền Văn xuống dưới sảnh ký túc xá. Vừa ra khỏi cửa chính của ký túc thì đúng lúc Khang Bất Dịch và Lý Vũ Hàn đi tới.
Du Uyên Nhi sững sờ nhìn Khang Bất Dịch cầm dù đen đi trong màn mưa lác đác, dáng vẻ có chút xa cách lại có cảm giác an toàn vững chãi, trong bụng cô không ngừng gào thét trước vẻ đẹp trai này của anh.
Đường đến khu hành chính không có mái che, cả hai ký túc xá đều nằm phía sau lưng nên phải đi vòng lên tầm ba bốn phút.
Đi cùng dù, cả Khang Bất Dịch và Du Uyên Nhi đều không nói gì với nhau, chỉ lặng lẽ từng bước tiến về phía trước. Qua một lúc, Du Uyên Nhi vẫn là người chủ động bắt chuyện trước.
“Hôm qua… mình… không tỉnh táo”
“Cậu say rượu à?” Khang Bất Dịch bình thản hỏi với ý móc mỉa.
Du Uyên Nhi nghẹn lời không còn cách nào tiếp chuyện, cẩn trọng hỏi: “Cậu… không phải là ngủ xong một giấc liền cảm thấy oan ức nên giận mình chứ?”
Khang Bất Dịch chậm rãi xoay đầu nhìn Du Uyên Nhi, khóe môi cong lên không tới một giây đã hạ xuống, lạnh mặt đáp: “Thì sao?”
“Không sao” Du Uyên Nhi lắc đầu, thành thật nói: “Dù sao mình cũng có đoạn ghi âm cậu gửi, cậu giận mình vài ngày cũng không sao”
Khang Bất Dịch dừng bước khó tin nhìn Du Uyên Nhi, cô cũng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, chẳng lẽ đối với cô thì ba chữ “Tôi thích cậu” qua ghi âm còn quan trọng hơn anh ở đời thật?
Thấy sắc mặt Khang Bất Dịch kém đi, Du Uyên Nhi hoảng loạn vội giải thích: “Cậu đừng hiểu lầm, là mình cảm thấy hôm qua mình quá đáng với cậu như vậy, bị cậu giận lại cũng rất đáng”
“Cậu giỏi chọc người thật” Khang Bất Dịch cảm thán.
“Mình đùa thôi, đừng tức giận” Du Uyên Nhi nở một nụ cười nịnh bợ, hai lún đồng tiền lại hiện lên, cô ngại ngùng tiết lộ: “Mình không có kinh nghiệm làm bạn gái nên chắc chắn còn nhiều thiếu sót, hy vọng người lớ… bạn trai như cậu sẽ không chấp nhất”
Những hạt mưa nhẹ bớt lại bỗng trở nên dần nặng hạt, Khang Bất Dịch nhếch môi cười càng khiến khung cảnh xung quanh lu mờ trong mắt Du Uyên Nhi.
Khang Bất Dịch thư thả phản hồi những lời bộc bạch kia của Du Uyên Nhi: “Tôi cũng không có kinh nghiệm làm bạn trai, nhưng tôi có kinh nghiệm đánh người, cậu muốn thử một chút không?”
Nụ cười trên môi của Du Uyên Nhi lập tức gượng gạo, bánh bao ủy lại xuất hiện. Khang Bất Dịch lén mỉm cười hưng phấn, tay cầm dù vòng qua vai Du Uyên Nhi kẹp cổ cô lôi đi về phía khu vực hành chính.