Hạ Nhi nhoẻn miệng, nhìn bộ dạng lo lắng như bà cụ non của Lương Hạ mà cô lấy làm buồn cười.
Cô nói:
“Cậu không cần phải lo lắng. Trong đầu tớ đã có tính toán.”
Lương Hạ gật nhẹ đầu, nói thêm vài câu an ủi Hạ Nhi, ngay sau đó liền rời đi.
Lương Hạ vừa bước ra khỏi cửa phòng, đang mãi hướng mắt nhìn về phía trước, bỗng dưng từ sau truyền đến một giọng nói khiến Lương Hạ giật mình mà quay lại.
“Cho dù hai người có tính toán gì với nhau, việc thoát khỏi đây là không thể đâu.” Nghiên Nghiên đứng cách một khoảng, ung dung nói.
Nghiên Nghiên dựa vào tường, một chân chống lên bức tường phía sau, một chân hơi duỗi thẳng về phía trước, hoàn mỹ phô ra đôi chân dài thẳng nuột của mình.
Lương Hạ cúi thấp đầu, rõ ràng hơi sững sờ, vài giây sau, cô nhíu mày nhìn về phía Nghiên Nghiên.
Lương Hạ thực sự không hiểu là do thân thủ của cô ta tốt hay là do cô lãng tai, mà đến bước chân của nữ nhân này đến gần, cô cũng không hề nghe được.
Thầm nghĩ một lúc, Lương Hạ mới nhạt nhẽo đáp lại:
“Chúng tôi tính toán cái gì cũng không liên quan đến cô. Có một chủ nhân thích bắt ép người khác làm điều mà họ không muốn, cô và chủ nhân của cô cũng chẳng khác gì nhau cả.”
Nói xong, Lương Hạ đã bước thật nhanh, lướt qua người Nghiên Nghiên.
Bất chợt, Nghiên Nghiên cất giọng, nghe qua có chút cao hứng:
“Tôi cũng thực sự muốn biết cảm giác bắt ép người khác sẽ thú vị ra sao?”
Lương Hạ dừng bước chân, khó hiểu quay đầu hỏi:
“Sao chứ?”
Giây phút đó, Lương Hạ vừa ngoảnh mặt thì đã thấy bóng dáng Nghiên Nghiên lướt rất nhanh về phía cô, nhanh đến mức khi cô chỉ mới phản xạ lại, thì nữ nhân toàn thân mang đầy vẻ yêu mị đã đứng rất gần trước mặt cô.
Lương Hạ khẩn trương, khoé miệng không ngừng run rẩy:
“Cô… cô đang giở trò gì?”
Nghiên Nghiên chợt mỉm môi một cái, cánh môi cong lên một cách hời hợt.
Mí mắt thấp xuống, môi đỏ mọng khẽ mở:
“Cô có muốn thử cảm giác bị bắt ép là như thế nào không?”
Vừa nói, cả người Nghiên Nghiên dồn về trước, bộ ngực đẫy đà căng mọng áp sát tới người Lương Hạ.
Lương Hạ vì cảm thấy phạm vi riêng tư của bản thân bị xâm chiếm, lập tức lùi mạnh về sau.
Thế nhưng Nghiên Nghiên không hề buông tha cho cô, còn theo nhịp lấn tới.
Lương Hạ phát hoảng.
Cô nhìn quanh, hiện giờ tuy là buổi trưa, nhưng người hầu đều đang bận rộn chuẩn bị bữa ăn nên trên hành lang hầu như không có một bóng người nào.
Trong một dinh thự bật nhất sang trọng như vậy, lối cửa để đi xuống cách cô một khoảng khá xa, nếu cô co chân chạy chắc chắn không chạy kịp với một nữ nhân thân thủ nhanh nhẹn nhất đẳng như Nghiên Nghiên. Còn nếu liều mạng phản kháng… không chết chắc cũng tàn phế.
Lương Hạ bị lấn đến mức không thể lùi được nữa, cô đưa tay ra trước tạo khoảng cách an toàn nhất định.
Cô lớn giọng, căng thẳng nói:
“Nghiên Nghiên. Nữ nhân như cô có biết đến hai chữ “liêm sỉ” hay không hả?”
“Cái gì tôi cũng biết. Trừ liêm sỉ.” Nghiên Nghiên thản nhiên nói, nét mặt còn có vẻ rất trêu chọc.
Lương Hạ nổi đoá, cô giận dữ mắng:
“Khốn nạn! Vô lại! Không bằng cầm thú!”
Một tiếng cười thích thú nữa cất lên, Nghiên Nghiên khoái trá nói:
“Tôi sẽ cho cô biết thế nào mới thực sự là không bằng cầm thú.”
Nói xong liền càng ép bộ ngực căng tròn tới, chạm hẳn lên người Lương Hạ.
Bầu ngực Nghiên Nghiên vốn dĩ rất lớn, thân hình cũng cao hơn hẳn Lương Hạ, vì vậy chỉ cần ép sát, đôi gò bồng trắng nõn căng mọng liền ép chặt một bên mặt của Lương Hạ về phía sau, khiến khuôn mặt Lương Hạ lập tức biến thành một quả đào chín mọng đỏ rực lửa.
Độ đàn hồi cùng kích cỡ khủng của bầu ngực Nghiên Nghiên gần như ép Lương Hạ đến sắp tắt thở, đầu óc cô váng vất, lại thêm thái độ càn rỡ ngả ngớn không chút cố kị kia quả thực làm Lương Hạ nóng giận đến mức đầu cũng muốn nổ tung luôn.
Cô làm ra bộ không khuất phục, hất mặt về phía Nghiên Nghiên rồi đanh thép nói:
“Cô!!! Nữ nhân vô sỉ.. Tôi sẽ…”
“Sẽ thế nào?” Nghiên Nghiên cười hỏi.
Giọng Lương Hạ nghẹn lại, cổ họng như bị đông cứng, khó phát ra âm thanh rõ rệt.
Lương Hạ tức đến xanh mặt.
Nữ nhân phóng đãng khốn kiếp!!!
Hai mắt Nghiên Nghiên hơi nhướng lên, cố ý tỏ vẻ trêu chọc:
“Một nữ nhân nhỏ bé nhát gan như cô, thì có thể làm gì được tôi chứ?”
Mép môi giật lên một hai cái, Lương Hạ cố bình tĩnh mà nói:
“Cả chủ lẫn tớ các người. Ai cũng đều là một lũ khốn nạn. Đợi đến khi Khương tỷ đến đây, nhất định sẽ cho các người biết tay.”
Nghiên Nghiên nghe thấy, nhếch môi cười nhẹ, chậm rãi nghiêng người về trước một chút, cự li rất gần, nhịp thở của cả hai gần như là hoà trộn với nhau trong không gian rộng lớn.
Lương Hạ giật thót người, thầm cảm thán đúng là xui xẻo, lần nào gặp phải Nghiên Nghiên, nhìn thế nào cô cũng thấy không vừa mắt, nhưng cô vẫn phải nhịn, thậm chí ngay lúc này mà giận dữ người chịu thiệt chỉ có cô mà thôi.
Lương Hạ cắn răng, quyết định mặc kệ cô ta, nghiêng người sang một bên, buông một câu:
“Bại hoại phóng đãng!!”
Vốn dĩ Nghiên Nghiên được phân công trông coi, quản lí mọi thứ tại Dinh Thự. Thỉnh thoảng thấy có phần nhàm chán, nhìn thấy Lương Hạ liền nổi hứng chơi đùa một phen.
Nghiên Nghiên bật cười khúc khích, thình lình đưa mặt sát về phía khuôn mặt trắng bệch của Lương Hạ, cánh môi nhả ra hơi thở nóng ấm lướt qua vành tai cô gái nhỏ, rên khẽ một tiếng đầy kiều mị:
“Ah~”
Lương Hạ căng cả thần kinh, hành động của Nghiên Nghiên lúc này bỗng mang đến cảm giác mờ ám, nhất cử nhất động làm ra hầu như là không thể đoán được mang ý nghĩa gì.
Vành tai trắng trẻo nhỏ nhắn trong phút chốc cũng chuyển đỏ, toàn thân Lương Hạ cứng đờ.
Khi mọi thứ trong đầu cô đang suýt chút bị đảo lộn thì lúc này, giọng nói yêu dị của Nghiên Nghiên lại vang nhẹ bên tai.
Rất khẽ, như thể thì thầm.
Nghiên Nghiên nói:
“Hình như tôi có hứng thú với cô. Tiểu Hạ! Cô thấy tôi thế nào?”
Lương Hạ sửng sốt đến đơ cả ra, cô thấp giọng ho khan hai tiếng, trên cánh môi vừa có một chút huyết sắc, lại rút đi toàn bộ.
“Nhìn xem, mặt đỏ lên hết rồi… Thật là khả ái mà.”
Nói xong, Nghiên Nghiên nén cười trước gương mặt trắng bệch ra vì sợ của Lương Hạ.
Nghiên Nghiên cười rất tà mị, điệu bộ yêu dị quyến rũ mười phần, chậm rãi lùi về sau một bước, sau đó quay lưng rời đi thong thả vô cùng.