Suốt ngày bận rộn, tôi phải theo các lão bà đi trang điểm cho chiếc xe mới của các nàng. Lúc nãy vẫn chưa lưu hành kiểu dán hình xe, nhưng mà các chi tiết nhỏ khác vẫn phải làm, Lưu Duyệt cố ý tìm một người thợ trang điểm cho xe từ trong đại lý tới. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Mà trong lúc đó tôi cũng quên mất chuyện khác cần làm, mỗi ngày sống một cuộc sống an nhàn, thoải mái. Nhưng mà tiêu sái không được mấy ngày, Đinh Văn Phong liền tìm tôi, nói là tôi cần phải đi tham gia cuộc thi giao lưu võ thuật ở nước R.
Tôi vỗ đầu một cái mới nhớ tới, lần trước tôi đã đáp ứng hắn làm chuyện này, nhưng do thời gian dài quên mất, không ngờ hắn vẫn còn nhớ kỹ!
Tôi nói chuyện với các lão bà, nhưng mà các lão bà vẫn còn trầm mê trong những chiếc xe hơi, nên chỉ dặn là đi sớm về sớm, không nói gì khác.
Ở một tầng ngầm trong Đại học Thanh Hoa, tôi gặp Đinh Văn Phong. Nơi này cũng là địa điểm hoạt động của Hiệp hội võ thuật Thanh Hoa.
Tôi là hội viên duy nhất của cái hội này, lần đầu tiên tới đây, trông cái phòng làm việc đơn sơ, tôi không khỏi có chút buồn bực:
“Đây là cái Hiệp hội võ thuật của cậu?”
“Đại khái là vậy!” Đinh Văn Phong có chút ngại ngùng gật gật đầu:
“Tuy hơi cũ một chút, nhưng ai bảo xã đoàn của chúng ta nhỏ, trường học cho một địa điểm đã là không tệ, còn tính toán làm cái gì!” :
“Được rồi, tôi thấy hai chúng ta cũng lên trên đi, ở đây u ám, không biế là có ma hay không nữa?”
Tôi nhìn tình hình căn phòng nói. Mặc dù tôi không sợ gì quỷ, nhưng mà cảm giác ở đây không tốt chút nào.
“Ách… cậu khoan hãy nói, nơi này đúng thực là có chuyện ma quái, nếu không trường học đâu có bỏ nơi này.”
Đinh Văn Phong gật đầu nói.
Tôi cùng Đinh Văn Phong sóng vai đi ra khỏi trường học, chạm mặt Dương Uy, Dương Uy sau khi nhìn thấy tôi thì sửng sốt, sau đó có chút mất tự nhiên cười nói:
“A, đây không phải là Lưu Lỗi sao!”
“A, Dương xã trưởng, xin chào.”
Tôi nhìn hắn gật đầu.
“Các người cũng tham gia cuộc giao lưu võ thuật ở nước R hay sao?”
Dương Uy làm bộ như rất tùy ý hỏi.
“Đúng vậy, chúng tôi đang thương lượng chuyện này.”
Đinh Văn Phong thấy Dương Uy nói chuyện rất khách khí, cũng thành thật trả lời nói.
“A, tôi cũng đang chuẩn bị, có khi chúng ta lại là đối thủ của nhau!”
Dương Uy thân thiện cười nói.
“Kính xin Dương xã trưởng hạ thủ lưu tình!”
Đinh Văn Phong khách khí nói.
“Nói đúng lắm, đúng lắm, dù sao mọi người đều là sinh viên của Đại học Thanh Hoa”
Dương Uy gật đầu nói.
Sau khi tôi cùng Đinh Văn Phong đi khỏi trường học, trên mặt lộ Dương Uy ra một tia âm lãnh kèm theo hận ý cười lạnh: hạ thủ lưu tình? Hừ hừ, đang lo không có cơ hội diệt trừ mày, giờ thì có cơ hội danh chính ngôn thuận rồi!
Dám cướp đồ trên tay tao, vậy thì tao làm cho mày chết! Dù sao thân phận của mày hiện giờ vẫn không công bố ra ngoài, đánh chết do ngộ thương, tới lúc đó ông ngoại làm gì được tao?
Dịch giả – Dương Uy này là ai, là cháu họ ngoại của Lưu Chấn Hải, con của Dương Thụ Quang, em họ của Dương Khai Xa.
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 399: Gặp tiểu nhân