Nghe bác sĩ bảo não minh bị chấn động, là anh hưởng đến trí lực sao?
Trong lúc Hứa Minh Tâm suy nghĩ linh tinh, Cố Gia Huy đã thân thiết đút cháo được thổi nguội tôimiệng cô.
Cô ngoan ngoãn há miệng.
“Ngon låm!”
Cô không nhin được nói.
“Ngon thì ăn nhiểu một chút, ít ngày nữa về nhà anh từ từ chăm sóc em.”
Cố Gia Huy dịu dàng nói.
“Em còn tưởng lần này em không qua khỏi, còn
mơ thấy quỳ sai đầu trâu mặt ngựa đến bắt em đi. Vốn em cũng muốn đi cùng bọn họ, nhưng bọn họ nói sau này anh sẽ cô độc suốt quãng đời còn lại, khiến em sợ không dám đi nữa.
“Em liều mạng muốn quay lại nhưng không đi ra được, cuối cùng đánh không lại bọn quỷ đó nên bị bắt lại không cho em luân hồi.”
“Sau đó thì sao?” Cố Gia Huy nghe cô kể giấc mộng lạ lùng như vậy chỉ thấy có chút buồn cười, chỉ có Hứa Minh Tâm mới có thể nằm mơ những chuyện kỳ quái như vậy.
“Sau đó… Có lẽ là do em ăn quá nhiều nên bọn họ để em đi. Đi đi một hồi, em trở về rồi..”
Hứa Minh Tâm nghiêng đầu nói, trong mơ không rõ ràng lắm, không biết có phải vì cái này mới trở về được không.
Cố Gia Huy nghe vậy thì nghẹn họng.
Cũng được..
Cô ấy trở về rối.
Cuộc đời con người quá cô độc, anh đã có được ngọt ngào thì không muốn phải chịu khổ nữa.
Chịu đựng cuộc sống không có Hứa Minh Tâm quá đau khổ.
“Thật xin lỗi, là anh không tốt, nếu anh cùng em đi xuống sẽ không khiến em gặp phải nhiều chuyện như vậy”