“Nơi này ta không thể ở lại lâu nên khi đám cương thi rời đi thì ta sẽ rời khỏi đây”.
Một lúc lâu sau, Đế Nguyên Quân thả tinh thần lực của bản thân ra ngoài để cảm ứng thì phát hiện cương thi ở xung quanh đều đã biến mất thì hắn mới quay qua nhìn Lâm Tuyết Nhi và nói.
“Cơ hội đến rồi, nhanh chóng rời khỏi nơi này?”
Tức tốc chạy ra khỏi căn nhà, cả hai người chỉ cách cổng thành không đến hai mươi trượng nhưng trong mắt họ lúc này thì đoạn đường này lại rộng lớn và xa xăm vô cùng.
Ngay khi vừa đặt chân ra bên ngoài thì đột nhiên, Đế Nguyên Quân cảm giác được sau lưng truyền đến từng tiếng rống lớn và từng tiếng bước chân nặng nề, dồn dập đang xông thẳng về phía hai người.
Cảm thấy nguy hiểm đang tới gần, Đế Nguyên Quân nắm chặt tay Lâm Tuyết Nhi rồi bộc phát toàn bộ thực lực lao thẳng ra bên ngoài cổng thành và đám cương thi vẫn một mực đuổi theo sát nút ở sau lưng.
Ngay khi còn cách cổng thành không đến mười trượng, Đế Nguyên Quân dùng lực kéo mạnh tay ném Lâm Tuyết Nhi ra khỏi cổng thành và quát lớn một tiếng.
“Nhanh chạy khỏi đây và đừng ngoái đầu nhìn lại?”
Sau khi Lâm Tuyết Nhi vừa ra khỏi thành, Đế Nguyên Quân giẫm mạnh chân lao thẳng ra ngoài và đồng thời xoay người nhìn lại. Chỉ thấy tay phải hắn ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên hòa cùng một đạo Thiên Ma Thần Hỏa ném thẳng về phía chúng.
Chớp lấy cơ hội nhỏ nhoi, Đế Nguyên Quân lao ra khỏi cổng thành và chạy thẳng một mạch rời khỏi đó mà không một lần ngoái đầu nhìn lại.
Chạy vào sâu trong khu rừng, cả hai người dừng đứng trên một cành cây cao nhìn lại thì thấy đám cương thi không còn đuổi theo nữa thì mới thở phào được một hơi.
“Thật may mắn, chúng chỉ là Bạch Cương nên vẫn sợ bị hỏa diễm thiêu đốt. Còn nếu chúng là Hắc Cương thì ta không thể chạy thoát khỏi nơi này được”.
Lâm Tuyết Nhi ánh mắt không giấu được sự lo lắng của bản thân nhìn qua rồi thốt ra.
“May mắn là chúng không đuổi tới nơi này?”
“Có lẽ chúng không thể đi ra khỏi thành được, giống như bị ràng buộc với tòa thành đó vậy?”
Đế Nguyên Quân nở một nụ cười nhẹ, đáp.
“Thôi, không cần để ý đến chúng nữa, ta nhanh chóng rời khỏi đây thôi?”
Quay người chuẩn bị rời đi, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn về phía tòa thành với một ánh mắt tràn đầy sự tức giận và trong lòng hắn thầm nói.
“Chuyện chưa dừng lại ở đây đâu? Rồi sẽ có một ngày ta quay lại và lật tung cả tòa thành đó để tìm ngươi?”
Dọc đường đi ra khỏi bí cảnh, cả hai người ngay khi vừa đi ra khỏi khu rừng thì đột nhiên có một đạo kiếm khí phá không lao thẳng về phía hai người.
Nhanh tay kéo Lâm Tuyết Nhi tránh qua một bên, Đế Nguyên Quân giương mắt nhìn đám người đứng ở ngoài xa với một ánh mắt lộ rõ sự âm trầm và tức giận.
Trước mắt hai người, một nhóm mười người với cảnh giới đều là Thiên Địa cảnh tầng trung dang nhìn hai người với một ánh mắt đầy sự tham lam.
Từ trong đám người, một tên trung niên nhân với cơ thể vạm vỡ chỉ tay về phía hai người rồi quát lớn một tiếng.
“Hai ngươi muốn sống thì giao lại hết toàn bộ cơ duyên đoạt được ở trong bí cảnh và nói lại với ta tất cả mọi thứ các ngươi biết về nơi này?”
“Ngoan ngoãn nghe lời thì bổn đại gia còn tha cho hai ngươi một mạng còn không thì đừng trách”.
“Ta khuyên hai ngươi một câu, tốt nhất thì đừng nghĩ đến việc bỏ chạy. Nếu như để bọn ta bắt được thì ngươi sẽ cảm giác được việc sống mà không bằng chết?”
“Tên tiểu tử kia, ngươi ngoan ngoãn giao lại tất cả mọi thứ và để lại đại mỹ nữ đó cho bọn ta hưởng thụ rồi cút đi trước khi ta đổi ý? Ngươi nên cảm thấy bản thân may mắn khi vẫn còn một con đường sống nên tốt nhất là đừng khiến tâm tình của bọn ta xấu đi?”
“…”.
Nhìn đám người với khí thế hùng hổ dọa người nhưng Đế Nguyên Quân từ đầu cho đến cuối vẫn không hề để lộ biểu cảm lo lắng mà thay vào đó là một sự âm trầm và lạnh lẽo khiến người khác phải rùng mình.
Đáp lại dáng vẻ hùng hổ của chúng, Đế Nguyên Quân bất giác nở một nụ cười lạnh rồi lên tiếng đáp lời.
“Nếu như ta nói không thì sao?”
“Tốt, tốt”.
Đám lại, bọn chúng nhìn Đế Nguyên Quân với một ánh mắt tràn đầy sự tức giận và không mấy thoải mái.
“Nếu như ngươi đã không biết điều vậy thì chết đi? Tất cả xông lên, giết chết tên đó rồi ta cùng nhau tận hưởng mỹ nữ vài trăm hiệp”.
Nhìn đám người bộc phát khí tức xông đến, Đế Nguyên Quân vẻ mặt lạnh lùng nhìn chúng cùng với một nụ cười lạnh trên gương mặt, đáp.
“Đúng lúc ta đang không biết phải xả giận vào đâu?”
“Cảm ơn các ngươi vì đã đến?”