“Cũng may, hi vọng Định Vương phủ có thể tuân thủ hứa hẹn.” Mộc Kình Thương nhìn chằm chằm Mặc Hoa nói.
Mặc Hoa gật đầu, đưa tay nhẹ nhàng đánh vài động tác Hai người áo đen mang theo một lão nhân đi tới, lão nhân kia một đầu tóc trắng như tuyết, trên mặt nhìn qua phảng phất đã sớm qua cái tuổi thất tuần. Nhưng người ta biết hắn thậm chí kém hai tuổi mới tới 60, thậm chí nửa tháng trước còn trong như một trung niên nam tử hơn 40 tuổi.
“Các người đã làm gì hắn.” Mộc Kình Thương ánh mắt lạnh lẽo, lạnh lùng nói.
Mặc Hoa lạnh nhạt nói: “Cái gì cũng không làm, lúc trở lại đã như vậy.” Từ khi chứng kiến thi thể Mộc Dương, Mộc Dương Hầu trong vòng một đêm phảng phất già đi hai ba mươi tuổi. Hơn nữa thần trí cũng có chút không rõ ràng lắm, cả người đần độn u mê vô luận ngoại nhân đối với hắn như thế nào đều không có phản ứng. Ngẫu nhiên tỉnh táo vô luận gặp ai cũng gọi là Dương nhi. Vốn Mặc Tu Nghiêu cũng không cnf hứng thú với lão rồi, nếu không phải như thế, Mộc Kình Thương chỉ sợ cũng không thấy được lão rồi.
Mộc Kình Thương có chút lay động thân thể đi về phía trước, đỡ lấy Mộc Dương Hầu, thấp giọng kêu lên: “Phụ…phụ thân?”
Tựa hồ nghe được hai chữ phụ thân, mắt Mộc Dương Hầu ngốc trệ mờ mịt thoáng đảo vòng, bình tĩnh nhìn qua Mộc Kình Thương, sau nửa ngày mới mở miệng nói: “Dương…Dương nhi?” trong mắt Mộc Kình Thương hiện lên một tia ảm đạm, theo hai ám vệ đỡ Mộc Dương Hầu nói: “Phụ thân, chúng ta về nhà.”
Mộc Dương Hầu không ý kiến tùy Mộc Kình Thương vịn chính mình đi. Sau lưng, Mặc Hoa trầm giọng nói: “Với tư cách ngươi cứu được Vương phi trao đổi, Mộc Dương hầu giao do ngươi xử trí. Nhưng …Nếu như hắn tiếp tục làm việc không nên làm…,Mộc tiên sinh tốt nhất nhớ rõ lời Vương gia nói.”
Mộc Kình Thương dưới chân dừng một phát, trầm giọng nói: “Ta biết rõ, về sau các ngươi sẽ không gặp lại ông ấy cũng sẽ không gặp lại ta rồi.” Nhìn bóng người Mộc Kình Thương và Mộc Dương Hầu đi xa, ám vệ bên người Mặc Hoa thấp giọng hỏi: “Thống lĩnh, cứ như vật để bọn hắn đi sao?”
Mặc Hoa gật đầu, trầm giọng nói: “Mộc Kình Thương cứu được Vương phi.” Chuyện liên quan đến Vương phi, Vương gia luôn giữ lời đấy. Huống chi, nhiều năm như vậy Vương gia không giết Mộc Kình Thương, hiện tại dĩ nhiên cũng không có hứng thú đi giết hắn, “Trở về đi, trong quân còn có chuyện.” Rất nhanh, ba người áo đen biến mất tại quan đạo.
Trên quan đạo, ở trong một trạm dịch tầm thường ven đường. Lôi Đằng Phong thanh thản ngồi uống trà, tuy lúc trước bị Mặc Tu Nghiêu chơi một vố khiến hắn chạy về Ngọc Danh quan, nhưng Tây Lăng và Trấn Nam Vương lại không có chỗ hỏng ngược lại không nghĩ tới Mặc Cảnh Lê bỗng nhiên nổi tiếng, khiến cho quân đội Tây Lăng trên chiến trường có chút bị động lại thoải mái không ít. Cho nên mấy hôm nay tâm trạng Lôi Đằng Phong rất tốt.
Thấy ba người bước chậm cách đó không xa, nụ cười trên mặt Lôi Đằng Phong càng lớn. Thậm chí tự mình đứng dậy đi ra ngoài đón: “Đằng Phong bái kiến Hoàng thúc.”
Lăng Thiết Hàn hững hờ nhìn nam tử trước mắt, “Giang hồ thảo mãng, không dám nhận Thế tử đại lễ.”
Lôi Đằng Phong cười nói: “Làm sao lại như vậy? Hoàng thúc là Hoàng tổ phụ thân tử, cũng là huyết thống với hoàng thất Tây Lăng, Đằng Phong hành lễ điều nên làm đấy.” Lăng Thiết Hàn nhíu mày đánh giá hắn một phát, đột nhiên lộ ra một tia lãnh đạm vui vẻ, “Lôi Đằng Phong, phụ vương của ngươi không nói cho ngươi biết cách xa Bản tọa một chút sao?”
Trong lòng Lôi Đằng Phong cả kinh, phụ vương xác thực đã từng cảnh cáo hắn. Nhưng hắn thật sự là có chút nóng vội tiếp nhận sự tình, cho nên mới tự mình đến đây. Thậm chí có chút không đúng mực, trong lòng trăm niệm bộc phát, nhưng trên mặt Lôi Đằng Phong vẫn bình tĩnh, cung kính nói: “Chất nhi vô lễ, kính xin Lăng Các chủ thứ tội.”
Lăng Thiết Hàn hừ nhẹ một tiếng đi thẳng về phía trước, Lôi Đằng Phong nhìn lướt qua ống tay Lăng Thiết Hàn nhuốm máu khẽ nhíu mày, vội vàng đuổi theo đi tới: “Lăng Các chủ, không biết Định Vương Phi…”
“Định Vương Phi trốn thoát.” Lăng Thiết Hàn bĩnh tĩnh mà nói.
“Cái gì?!” Lôi Đằng Phong không khỏi thất thanh nói. Hắn thật không ngờ, vậy mà Diêm Vương Các và Các chủ đều không giết được Diệp Ly. Phụ Vương đã từng nói qua, Lăng Thiết Hàn hiện tại võ công rất có thể phía trên ông. Làm sao có thể không giết được một cái võ công không tính là hạng nhất như Diệp Ly?
Lăng Thiết Hànn quay đầu lại, nhìn lướt qua nam tử sau lưng. Lôi Đằng Phong chỉ cảm thấy da đầu tê rần, nhưng vẫn cố chống đỡ áp lực Lăng Thiết Hàn nói: “Lăng Các chủ, ngươi rõ ràng đã đáp ứng phụ vương…”
“Ta nói ta hết sức.” Lăng Thiết Hàn chặn ngang lời hắn, nói: “Ta đã tận lực.”
“Thế nhưng mà, võ công Diệp Ly cùng người bên nàng …” Lôi Đằng Phong không tin mà nói. Bệnh thư sinh hung ác nham hiểm lườm Lôi Đằng Phong nói: “Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra, đại ca bị thương sao? Nếu ngươi cho rằng ai có thể cùng Mộc Kình Thương giao thủ còn có thể đuổi theo giết Diệp Ly…,các ngươi còn tìm đại ca làm gì?”
“Mộc Kình Thương…” Trong lòng Lôi Đằng Phong trầm xuống, bọn hắn tính toán không có tính đến Mộc Kình Thương. Ngày xưa cao thủ đệ nhất Đại Sở, yên lặng gần mười năm, lại xuất hiện lần nữa lại làm hư chuyện phủ Trấn Nam Vương! “Nhưng là…” Nhìn bộ dáng ba người khoan thai bước chậm, dù Lôi Đằng Phong có cảm giác trong lòng có chút không thoải mái. Bộ dáng này của Lăng Thiết Hàn, ai tin tưởng hắn không nương tay?
Có lẽ thần sắc Lôi Đằng Phong biểu hiện quá mức rõ ràng, Lăng Thiết Hàn nhíu mày, nhìn xem Lôi Đằng Phong nói: “Lôi Đằng Phong…Ngươi phải chăng đã cho rằng ta bị thương, không dám giết ngươi?”
Sắc mặt Lôi Đằng Phong biến hóa, rủ mắt nói: “Tiểu chất không dám, đã như vậy, tiếu chất xin cáo từ.”
Lăng Thiết Hàn từ chối cho ý kiến, chỉ nói: “Trở về nói với Lôi Chấn Đình, ta thiếu nợ ân tình của hắn nay đã trả xong. Về sau…Nên giải quyết ân oán giữa hắn và Bản tọa rồi.”
Lôi Đằng Phong im lặng, nói: “Tiếu chất nhất định chuyển lời đến phụ vương, cáo từ.”
Tuy không biết năm đó phụ vương và Lăng Thiết Hàn có ân oán gì, nhưng Lôi Đằng Phong biết những năm gần đây Lăng Thiết Hàn sở dĩ không chính thức đi tìm Trấn Nam Vương phủ gây phiền toái, cũng bởi vì năm đó Lăng Thiết Hàn nợ Phụ vương hắn một ân tình. Bằng không, chỉ cần Lăng Thiết Hàn lựa chọn ủng hộ Tây Lăng Hoàng, hơn nữa thế lực Diêm Vương Các có thể làm Trấn Nam Vương đau đầu.
Mà người như Lăng Thiết Hàn, trong mắt rõ ràng không có cái gọi là ân oán lưỡng tiêu chuyện đấy.Thiếu nợ đã trả xong, nên đòi lại nợ rồi. Giờ khắc này, Lôi Đằng Phong không khỏi có chút hoài nghi, thỉnh Lăng Thiết Hàn đi đối phó Diệp Ly, phụ vương hắn đã làm sai rồi hay không?
Từ biệt Lăng Thiết Hàn, Lôi Đằng Phong thúc ngựa chạy về đại quân Tây Lăng. Lôi Chấn Đình thấy thần sắc thất bại của hắn, không khỏi thở dài, không đợi Lôi Đằng Phong mở miệng liền hỏi: “Lăng Thiết Hàn đã thất bại?”
Lôi Đằng Phong gật đầu nhẹ: “Phụ vương…”
“Lăng Thiết Hàn cố ý buông tha Diệp Ly.” Sắc mặt Lôi Chấn Đình có chút lung túng hỏi. Tuy thời điểm hắn đi tìm Lăng Thiết Hàn có cân nhắc qua khả năng này, nhưng Lăng Thiết Hàn một lời cửu đỉnh, hơn nữa cũng không có người thích hợp hơn hắn ta, chỉ phải lựa chọn tin tưởng Lăng Thiết Hàn. Lôi Đằng Phong có chút không xác định nói: “Lăng Thiết Hàn cũng bị thương, là cao thủ đệ nhất Đại Sở Mộc Kình Thương đã mất tích nhiều năm chặn Lăng Thiết Hàn. Hai người kịch chiến một đêm, đợi đến lúc phân ra thắng bại trời cũng đã sáng, bọn người Diệp Ly đã sớm đi đến địa khu Định Vương phủ khống chế.” Lăng Thiết Hàn đến cùng có nương tay hay không hắn cũng không biết, nhưng ít nhất, đối với việc giết Diệp Ly xác thực Lăng Thiết Hàn chẳng phải tích cực lắm.
“Mộc Kình Thương?” Lôi Chấn Đình cau mày nói: “Vớ vẩn, Diệp Ly vừa mới hủy phủ Mộc Dương Hầu, sao Mộc Kình Thương lại cứu nàng?”
Lôi Đằng Phong nói: “Nhi tử phái người thăm dò rồi.Đột nhiên xuất hiện ngăn Lăng Thiết Hàn hoàn toàn chính xác là Mộc Kình Thương. Hai người đại chiến một hồi về sau, Mộc Kình Thương bị thương rất nặng, còn mang theo một lão nhân từ trong tay Định Vương phủ. Theo thuộc hạ bẩm báo, rất có thể là lão Mộc Dương Hầu, Mộc Kính Minh. Vốn…Lăng Thiết Hàn thiếu chút nữa giết được Diệp Ly.” Nói đến chỗ này, Lôi Đằng Phong cũng có một điểm tiếc hận. Tuy hắn rất hâm mộ năng lực và tài trí Diệp Ly, nhưng bọn hắn là địch nhân. Đã mất đi cơ hội diệt trừ địch nhân, khiến cho Lôi Đằng Phong âm thầm bóp cổ tay.
Lôi Chấn Đình lắc lắc đầu nói: “Mà thôi, ý trời như thế. Chỉ cần Mặc Tu Nghiêu chết, Diệp Ly còn sống thì còn sống a. Hiện tại chúng ta nên chú ý thế cục trên chiến trường.” Lôi Đằng Phong gật đầu, thu hồi một chút uể oải trong lòng trầm giọng nói: “Phụ vương nói rất đúng, hôm nay Mặc Tu Nghiêu trọng thương, tuy không biết sinh tử, nhưng xem biểu hiện Mặc gia quân mấy ngày qua, chỉ sợ xác thực Mặc Tu Nghiêu tổn thương không nhẹ. Bằng không thì, Phượng Chi Dao sẽ không sốt ruột muốn Định Vương phi chạy về.” Mấy ngày nay, trái với Mặc gia quân xuất quỷ nhập thần trên chiến trường, lại để cho người ta mệt mỏi ứng phó. Rất rõ ràng đã đổi người lãnh binh rồi. Mặc Tu Nghiêu trọng thương nên đổi người chủ trì sự vụ trong quân, đối với Tây Lăng mà nói tuyệt đối là tin tức tốt.
“Hơn mười vạn viện binh Mặc Cảnh Lê đã đến phương bắc, chỉ sợ muốn chuẩn bị phản công. Chỉ cần chúng ta mau chóng cầm xuống Mặc gia quân bên này, đến lúc đó, Lữ Cận Hiền chỉ sợ không có cách nào bứt ra trở về tiếp viện.” Lôi Đằng Phong nói.
Nhắc tới Mặc Cảnh Lê, Lôi Chấn Đình nhàn nhạt cau mày nói: “Tùy ý hắn đi giày vò, hắn cũng chỉ có chút tác dụng này thôi. Nhưng…Đằng Phong, Mặc Cảnh Lê người này lòng dạ hẹp hòi có thù tất báo, lúc này đây sự tình này hắn tất nhiên sẽ ghi hận trong lòng. Trên chiến trường coi chừng hắn một chút, lúc cần thiết…nghĩ biện pháp trừ hắn ta!”
“Phụ vương?” Lôi Đằng Phong khẽ giật mình, nhìn qua Lôi Chấn Đình mơ hồ có chút bấn an. Ngày bình thường phụ vương dạy bảo hắn không ít chuyện, nhưng đối phó vua của một nước lại sẽ không nói với hắn đấy. Lôi Chấn Đình cười nhạt một tiếng nói: “Ngươi đã không còn nhỏ rồi, đã sớm một mình nên đảm đương một phương rồi. Đợi đến lúc chiến sự ở đây chấm dứt. phủ Trấn Nam Vươg cũng giao cho ngươi rồi.”
“Phụ vương?!” Lôi Đằng Phong cả kinh, lo lắng nhìn qua Lôi Chấn Đình. Lôi Chấn Đình lơ đễnh cười, khua tay nói: “Mà thôi, trước không cần lo cho những chuyện này. Ngọc Danh quan nhất định phải chú ý phòng thủ, dù sao trong mắt chúng ta Mặc gia quân mới là địch nhân. Thực sự đến thời khắc nguy cơ, Lữ Cận Hiền chưa hẳn sẽ không buông tha cho Mặc Cảnh Lê bên kia, mang binh trở về viện trợ.” Cho dù bọn họ không muốn thừa nhận, nhưng địch ý Mặc gia quân đối với Sở Quân kỳ thật không sâu như đại quân Tây Lăng. Mà ngay cả trên chiến trường, Mặc gia quân và Sở quân giao phong đều không kịch liệt như đại quân Tây Lăng. Không phải đại quân Lữ Cận Hiền không đủ dũng mãnh cường hãn, mà nhân mã song phương kỳ thật bên trong còn nhận thức bọn hắn đã từng là người một nhà đấy. Cho nên, nếu thật sự thời điểm Định Vương phủ nguy cơ, Lữ Cận Hiền vô cùng có khả năng buông tha Ngọc Danh quan ngoại trừ sở hữu tất cả địa phương, ngược lại công kích đại quân Tây Lăng đấy.
Lôi Đằng Phong gật đầu nói: “Nhi tử đã hiểu.”
Lôi Chấn Đình thỏa mãn gật đầu nói: “Mà thôi, con đi mau lên.”
Lôi Đằng Phong nghĩ, mở miệng hỏi: “Phụ vương, người phải chăng sớm đã biết rõ Lăng Thiết Hàn không giết được Diệp Ly?” Thời điểm hắn trở về bẩm báo, mặc dù phụ vương có chút không vui, nhưng cũng không muốn tức giận. Lôi Chấn Đình lắc đầu nói: “Có thể giết dĩ nhiên là tốt nhất, giết không được cũng không có quan hệ gì.”
Lôi Đằng Phong khó hiểu nhìn xem Lôi Chấn Đình, mày kiếm trói chặt. Những năm này, chính là vì Lăng Thiết Hàn thiếu phụ vương một ân tình mới không động thủ với phủ Trấn Nam Vương, hiện tại ân tình này đã trả, chẳng phải phủ Trấn Nam Vương lại có thêm một địch nhân?
Lôi Chấn Đình thở dài, “Cho dù không có chuyện lần này, ta cũng chỉ nghĩ biện pháp để cho hắn trả cái ân tình kia.”
“Hài nhi tối dạ.” Lôi Đằng Phong thật sự có chút không rõ tâm tư phụ vương.
“Đứa nhỏ ngốc, Lăng Thiết Hàn thiếu nợ ta, không phải con.” Lăng Thiết Hàn thất vọng, đau khổ bên trong, lại không thấy thuyết pháp ân oán lưỡng tiêu, cũng không có thuyết pháp ân tình lan tràn đời sau. Nhưng những người thực xin lỗi Lăng Thiết Hàn, lại đại đa số vẫn còn sống dưới trướng phủ Trấn Nam Vương, hoặc trước khi lão chết thì sẽ giết Lăng Thiết Hàn, hoặc là lúc sắp chết giết sạch bọn người đó, nói cách khác tương lai Lăng Thiết Hàn sẽ không tìm Lôi Đằng Phong gây phiền toái. Nhưng cả hai lựa chọn đều không thể thành sự thật.
Lôi Đằng Phong nghi hoặc lui ra ngoài, đi tới cửa bỗng có chút dừng chân như đã hiểu ý phụ vương. Lôi Đằng Phong cau mày cắn răng nhưng không quay lại. Hắn quả nhiên còn chưa đủ cường đại, cho nên mới để phụ vương hắn lo lắng…