Thở dài một hơi, Đế Nguyên Quân quay người và bước lê từng bước nặng nề đi ngược vào trong khu rừng rồi lên tiếng.
“Ta không sao? Đan dược trị thương lúc này vô hiệu đối với ta”.
Nhìn theo bóng lưng Đế Nguyên Quân, Lâm Tuyết Nhi lúc này cảm thấy trong lòng nặng nề vô cùng nhưng cô hiện tại không thể nghĩ đến những chuyện đó mà nhanh chóng chạy lại và dìu hắn.
Vừa bước đi, Đế Nguyên Quân càng cảm thấy trong lòng lúc này rối bời vô cùng. Tuy hắn biết chuyện này là một chuyện không hề mong muốn nhưng trong thâm tâm hắn xem Lâm Tuyết Nhi giống như một người đã phản bội.
Ngẩng đầu để từng hạt mưa cuốn trôi mọi suy nghĩ ở trong đầu, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi tự hỏi ở trong đầu.
‘Rốt cuộc chuyện này nên làm như thế nào mới phải?’
Ngồi dưới một gốc cây lớn, Đế Nguyên Quân gạt bỏ toàn bộ suy nghĩ ở trong đầu rồi lấy ra từng bình đan dược hồi phục rồi nuốt xuống. Hắn điên cuồng vận chuyện Côn Bằng Công Đồ luyện hóa triệt để đan dược và hồi phục được một phần nhỏ rồi sau đó vận chuyển điểm sáng Huyết Đế Mộc để trị thương.
Mặc dù vết thương không còn rỉ máu nhưng cảm giác đau nhức vẫn còn đó và vết thương đang dần khép lại nhưng với một tốc độ cực kỳ chậm. Tuy chậm là thế nhưng Đế Nguyên Quân vẫn tiếp tục duy trì, vừa hồi phục chân nguyên vừa dùng điểm sáng để trị thương.
Thời gian cứ thế qua đi, Đế Nguyên Quân ngồi dưỡng thương ở dưới gốc cây đã được bảy ngày và thương thế trên người hắn đã hồi phục triệt để nhưng những miệng vết thương đã để lại những vết sẹo lớn trên cơ thể và cánh tay không thể hồi phục lại được.
Vì bản thân hắn bị thương trong lúc đang thiêu đốt tinh huyết và thọ nguyên nên những thương tích này trở thành những vết thương cực kỳ nghiêm trọng nên không thể nào hồi phục được. Và muốn hồi phục thì Đế Nguyên Quân cần phải sử dụng một loại đan dược hoặc linh dược đặc thù nào đó. Nhưng với hiện tại thì chuyện này gần như bất khả thi đối với hắn.
Trong suốt thời gian tĩnh dưỡng này, Đế Nguyên Quân để ý Lâm Tuyết Nhi luôn túc trực bên cạnh hắn với gương mặt ủ rũ và hối hận thì trong lòng hắn lúc này mới dần dần dịu xuống. Hắn không trách Lâm Tuyết Nhi mà hắn chỉ cảm thấy thất vọng mà thôi.
Nhìn thấy Đế Nguyên Quân tỉnh dậy, Lâm Tuyết Nhi vui mừng nhìn qua nhưng rất nhanh, biểu cảm vui mừng trên gương mặt cô dần biến mất mà thay vào đó là biểu cảm ủ rũ và không dám nhìn thẳng vào mắt của hắn.
Lâm Tuyết Nhi trốn tránh ánh mắt Đế Nguyên Quân mà nhìn qua nơi khác rồi lên tiếng.
“Ngươi tỉnh rồi? Thương thế trên người ngươi thế nào rồi?”
Thấy Lâm Tuyết Nhi vẫn chưa thể bước ra được khỏi cảm giác tội lỗi và hối hận, Đế Nguyên Quân đứng dậy và nở một nụ cười nhẹ đáp.
“Thương thế gần như đã khỏi hẳn còn cánh tay trái muốn hồi phục thì cần phải có linh dược hoặc đan dược đặc trị mới được? Nhưng mà ngươi không cần quá lo lắng, đối với ta thì còn đủ từ chi, thiếu một hay hai cánh tay thì đều như nhau”.
Nhìn Lâm Tuyết Nhi run lên từng cơn khi hắn đang nói, Đế Nguyên Quân tiến lại gần rồi đặt nhẹ lên đầu cô và nói.
“Ngươi không cần phải tự trách bản thân, ta biết chuyện đó chỉ là một chuyện không may xảy ra nên ta không trách ngươi?”.
“Ngươi chắc là không muốn những thứ mà bản thân đã cố gắng từ trước đến giờ trở thành công cốc đúng không? Và công nhận những thứ mà ngươi đã đạt được nên ta không muốn ngươi vì chuyện này mà sụp đổ”.
“Còn nếu ngươi cảm thấy không thể tha thứ cho bản thân được và cảm thấy có lỗi với ta thì ngươi phải trở nên mạnh hơn, không chỉ mạnh bằng thực lực mà còn phải mạnh nhiều thứ khác”.
“…”.
Ngả vào lòng Đế Nguyên Quân, Lâm Tuyết Nhi vòng tay ôm chặt hắn rồi khóc thành tiếng. Cô lúc này giống như một đứa trẻ đang khóc để xả hết tất cả mọi thứ.
Để Lâm Tuyết Nhi khóc cho thỏa nỗi lòng một hồi lâu, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn về phía tòa thành ở ngoài xa thì sắc mặt dần trở nên trầm xuống và ánh mắt lộ rõ sát ý nồng đậm của bản thân.
Một tay vỗ nhẹ an ủi Lâm Tuyết Nhi, Đế Nguyên Quân thầm quyết trong lòng.
“Ta muốn nhìn xem, kẻ đứng đằng sau gây ra mọi chuyện là thần thánh phương nào? Ta không cần biết ngươi là kẻ nào và kinh khủng ra làm sao? Nhưng một khi đã đụng đến nghịch lân của ta thì cho dù ngươi là Thiên Vương lão tử cũng không thể bình được sự tức giận của ta?”
“Ngươi cứ ở trong tòa thành đó và rửa cổ đợi ta?”