Thành Hán Châu nguy cấp, không thể chờ đợi như vậy.
Tô Văn đánh một quyền lên trên bàn, quát:
– Hạm đội giương buồm xuất phát, lui tới cửa sông Bạch Mã. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – http://thegioitruyen.com
Ý đồ của hắn rất đơn giản, nhường ra cảng khẩu phía bắc, lui tới cửa sông Bạch Mã, lấy ngũ nha dàn trận phong tỏa vùng sông Bạch Mã, hải cốt cỡ trung cỡ nhỏ vận chuyển một vạn thủy quân lên bờ, từ phía sau công kích Uy khấu, để hóa giải áp lực cho thành Hán Châu.
Hạm đội của hắn mới vừa động, hạm đội khổng lồ của Uy nhân di chuyển theo, ngươi lui một hải lý, ta đuổi một hải lý, hạm đội song phương thủy chung giữ một khoáng cách nằm ngoài phạm vi công kích của máy ném đá.
Đứng ở trên lâu thuyền, Tô Văn giơ thiên lý nhãn quan sát hạm đội của Uy nhân chậm rãi ép tới, hai mắt thoáng hiện hàn mang khiếp người.
Hạm đội bỏ neo ở cửa sông Bạch Mã. Hai mươi chiếc ngũ nha sắp trận sẵn sàng đón địch.
Hải cốt loại trung loại nhỏ qua lại như thoi đưa, vận chuyển một vạn thủy quân lên bờ.
Một vạn thuỷ quân, trang bị có tốt, huấn luyện có nghiêm, nhưng không có kỵ quân, trong thời gian ngắn tự nhiên không thể tạo thành đả kích trí mệnh đối với Uy khấu khổng lồ.
Tô Văn cũng không trông cậy vào một vạn thuỷ quân này có thể phá địch chiến thắng, chỉ cần cầu hai quân quan phụ trách dẫn đội, tận khả năng tập kích quấy rối phía sau Uy khấu, cắt đứt lương thảo cung ứng cho bọn hắn, làm Uy khấu không thể toàn thành Hán Châu.
Thủy quân muốn thực hiện đánh du kích linh hoạt cơ động quả thật khó khăn vô cùng, Tô Văn cũng hiểu được đạo lý trong đó, cho nên cũng không ra lệnh cho bộ hạ nhất định phải giành chiến thắng.
Sau khi một vạn thủy quân đổ bộ, một phân thành hai, biến mất trong núi rừng mờ mịt.
Lửa do Trương Cường đốt, không những biến cả ngọn núi thành tro tàn, đại hỏa còn lan tràn đến vài ngọn núi và thôn trang phụ cận, may mắn Trương Lão Thực đã mật báo, nói có rất nhiều Uy khấu đánh tới, các thôn dân sớm đã di chuyển đến nơi an toàn, không tạo thành thương vong gì về người.
Đường Tiểu Đông ở trên biển xa càng ngày càng cảm thấy bất an mãnh liệt trong lòng, muốn nhanh chóng chạy về Hán Châu, tuy nhiên ông trời trêu ngươi, nổi lên mưa to như trút nước, hạm đội không thể xuất phát.
Mưa to như trút nước cũng dập tắt lửa cháy hừng hực trên núi, tránh cho lửa lan ra khắp nơi.
Đồng dạng, mưa to như trút nước cũng ngăn trở Uy khấu khởi xướng tấn công thành Hán Châu, giúp cho quân dân thủ thành tạm thời giảm bớt áp lực cực lớn.
Mưa to vừa ngừng, tiếng trống trận kinh thiên động địa ngoài thành liền đánh vang ầm ầm, cơ hồ muốn chấn vỡ trái tim của mọi người.
Uy khấu đông chi chít múa may đao kiếm, hò hét phát động tấn công.
Mặt đất lầy lội đối với tấn công có nhiều bất tiện, phía chủ thành chiếm tiện nghi, bất quá lúc này phát động tấn công chính là quân chính quy của Uy khấu, binh lính được trải qua huấn luyện nghiêm chỉnh, sức chiến đấu rất mạnh, đồng dạng cấp cho quân thủ thành áp lực cực lớn.
Binh lính song phương liều chết chém giết trên đầu thành, chết trận ngã xuống, phía sau nhào lên thay thế, dưới thành và trên thành thi thể chất đầy, trên mặt đất gồ ghề tất cả đều là máu loãng, dọc theo bậc thang chảy xuống.
Thành Hán Châu, chính là một chiếc máy xay thịt cực đại, không ngùng cắn nuốt sinh mệnh binh lính song phương.
Uy khấu như cũ chủ công cửa đông, binh lực đầu nhập cửa đông nhiều gấp mấy lần ba cửa khác, Uy khấu điên cuồng liều mạng từ trên xe lầu nhảy lên thành, từ trên thang bám víu bò lên, cùng quân thủ thành hỗn chiến, tình thế cực kỳ ác liệt.
Tống Kim khoanh tay đứng ở trên cửa thành phía Tây, mặt không chút thay đổi nhìn một ngàn tinh kỵ trên đường lớn.