Tiêu Bố Y đã đưa tay nâng binh sĩ lên. thấp giọng nói: “Chớ có để lộ ra”.
Binh sĩ gật đầu, tuy có nghi hoặc, nhưng Tây Lương Vương có chi, hẳn có mấy đầu cũng không dám không tuân theo. Mấy binh sĩ bên cạnh cũng hai mặt nhìn nhau, không rõ Tây Lương Vương vi sao lại tới doanh trại, nhưng đều có chút phấn chấn.
Trong suy nghĩ cùa bọn họ, mỗi lần Tiêu Bố Y xuất hiện, đều dẫn phát ra chuyện kinh thiên động địa, lần này chắc hẳn cũng không ngoại lệ. Chỉ là mấy ngày rồi vẫn chưa đánh hạ Lạc Khẩu. Tây Lương Vương chẳng lẽ là đến đây trách tội Trương tướng quân?
Tiêu Bố Y chậm rãi đi vào doanh trại, trông thấy doanh trại bố trí đúng phép, âm thầm gật đầu, trên đường đi cũng có Du Dịch sứ quát hòi, hiển nhiên ngoài doanh trại nghiêm túc, trong doanh trại cũng nhưthấ Tiêu Bố Y lộ ra thân phận, lại bảo bọn họ chớ để lộ ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc, nhưng đều nghiêm túc nghe theo. Binh sĩ đang bắt đầu chôn nồi nấu cơm, mười người một bếp, chuần bị ăn sáng, hắn liền mim cười, ngồi xồm xuống bên cạnh một Hòa đầu binh, đưa qua bó cùi, Hòa đầu binh gật đầu hiểu ý, có Hỗa đầu binh nhìn thấy cơm đã chín, liền hô lên: “Ăn cơm”.
Âm thanh hô quát liên tiếp, binh sĩ đều tụ tập tới trước lò cùa mình, yên lặng chuẩn bị ăn
Tiêu Bố Y yên lặng nhìn qua, đột nhiên ngồi xổm xuống bên cạnh một binh sĩ. nhẹ giọng hỏi: “Có ăn no bụng không?”
Binh sĩ kia cũng không ngẩng đầu lên nói: “Ăn không no”.
Tiêu Bố Y hơi nhíu mày, “Vì sao?”
Binh sĩ còn đang bới cơm, hàm hàm hồhồtrảlời: “Ngươi không biết sao. trận này không biết đánh tới khi nào, mọi người cũng biết lương thực đến không dễ, có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, vẩn đề này đều là do chúngta chù động yêu cầu! So với dãn chúng Đông Đô, chúng ta ăn đã rất nhiều rồi..
Một binh sĩ khác nói tiếp: “Mọi người đợi đến khi pM được Lạc Khẩu Thương, tầì ăn một trận cho no, để cho người nhà cũng có thể ăn cơm no được vài năm”.
“Ngươi còn có người nhà. nhưng người nhà cùa ta cũng không có” Lại có một người nói
“Có người nhà hay không, ữù người ờ Đông Đô cũng đúnh là người thân cùa chúng ta, Tiêu Tướng quàn đã nói qua!” Lại có một người tià lời, khóe miệng mặc dù mang theo hạt cơm, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ trịnh trọng. Khi hắn nói đến ba chữ Tiêu Tướng quân, trên mặt sáng rực. hiển nhiên cho rằng, Tiêu Tướng quân nói là đúng.
“Không phải Tiêu Tướng quân, mà là Tây Lương Vương” Một binh sĩ khác chinh lại nói.
Người nọ rốt cuộc ngẩng đầu lẻn. nghiêm mặt nói: “Ta cảm thấy… vô luận là vương gì. cũng đều tướng quàn cùa chúngta!”
“©úng, chúng ta có Tiêu Tướng quân, có Trương tướng quân, là phúc khí cùa chúng ta. tiết kiệm chút miếng ăn tầì có là gì?”
“Tiêu Tướng quân đã đáp ứng chúng ta, nhất định sẽ khu trục đạo phị đến lúc đó mọi người ra chút lực, cũng đừng có mà mềm xuống, mà xấu mặt Tiêu Tướng quân, Trương tướng quân..
“Nói không sai, phải nên nliưtầế!”
Mọi người nói tùy ý. lời cũng tùy tiện, nhưng đều là tự lứúên mà ra. sau khi nói xong, đã có người ăn xong cơm.
Tiêu Bố Y không ngờ một câu lại dẫn pMt nhiều câu trả lời như vậy, khóe mắt đã ươn ướt, Tôn Thiếu Phương cũng như thế. những hán từ này có lẽ không thể trông thấy ánh dương cùa ngày mai, có lẽ không thấy được Tiêu Tướng quân, nhưng bọn họ vẫn yên lặng làm việc mà mình muốn làm, không oán không hối!
Có người đột nhiên kinh ngạc nói: “Ngươi là ai, tại sao nhiều hơn một người?”
Vốn mười người một bệp đã được nghiêm khắc khống chế, tất cà mọi người đối với số lượng người bên cạnh có chút mẫn căm, vừa rồi là đang ăn cơm. tâm sự một chút, chò khi cơm nước xong ngẩng đầu lên mới phát hiện trước mắt đã nhiều hơn một người.
Có người bỗng nhiên đứng lên, run giọng nói: “Người là… Tiêu Tướng quân?”
Tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người mà đứng lẻn, khó có thể tin được, lại không thể không tin, không nghĩ tới đường đường là Tây Lương Vương lại vô thanh vô tức ờ bên cạnh bọn họ!
Tiêu Bố Y lại mim cười vỗ vỗ lên vai mấy người, mắt chứa lệ nóng nói: “Các ngươi đều rất tốt, hôm nay cơm phải ăn cho no bụng..trông thắy mọi người có nghi hoặc, có nét mặt hưng phấn, Tiêu Bố Y nhẹ nhàng nói: “Bời vì hôm nay ta và các ngươi sẽ làm một chuyện khiến cho đạo phi Ngõa Cương khiệp sợ”.
Có binh sĩ rụt rè hỏi: “Là chuyện gi?”
Tiêu Bố Y thờ ra một hơi, ngang nhiên nói: “Hôm nay, ta và các ngươi nhất định phải đánh hạ… thành, Lạc, Khẩu!”
Lúc này, thiên hạ phong vân biến ảo, Quan Lũng Lý Uyên, Trung Nguyên Tiêu Bố Y ai có thể chiếm được tiên cơ trước?
Lạc Khẩu, Nguyệt thành, anh hùng kiêu hùng hội tụ, tái khời phong vân.
Nơi Huỳnh Dương tính kế trùng trùng, ngươi lừa ta gạt, lại phải xem Tiêu Bố Y làm thế nào mà hóa giải của ải khó khăn này.
Nhóm dịch: huntercd