Đáp lại, Đế Nguyên Quân đặt tay lên đầu cô xoa nhẹ một vài cái và nói.
“Trên đời này còn có nhiều thứ mà ngươi không ngờ đến được lắm, loại huyễn thuật này tuy đặc biệt và đáng gờm nhưng chỉ cần đạo tâm đủ vững chắc thì nó không thể nào gây ảnh hưởng”.
“Và với thực lực của ngươi hiện tại mà có thể thoát khỏi nó được thì cũng được xem là một người có đạo tâm vững chắc. Nói không ngoa chứ có nhiều thiên kiêu gặp phải loại huyễn thuật này thì chỉ biết cúi đầu đón nhận cái chết mà thôi”.
Nhìn dáng vẻ Lâm Tuyết Nhi lo lắng cúi đầu, Đế Nguyên Quân phần nào đoán được những thứ đáng sợ đã diễn ra. Hắn đặt nhẹ tay lên vai Lâm Tuyết Nhi và nói với giọng điệu nhẹ nhàng, an ủi.
“Ta sẽ không hỏi những chuyện đã diễn ra ở trong huyễn thuật nên ngươi cũng không cần để ý. Huyễn thuật này có khả năng là đi ngược lại với những gì mà người khác quan tâm nhằm phá hỏng đạo tâm của người đó”.
“…”.
Lâm Tuyết Nhi ngẩng đầu nhìn Đế Nguyên Quân rồi nở một nụ cười gượng đáp.
“Ta biết rồi?”
“Ta hiện tại cũng đoán được ngươi đang có ý định sẽ rời khỏi nơi này nhưng bí cảnh ở trước mắt ta không thể không tiến vào. Tuy huyễn cảnh này khiến ngươi cảm thấy nguy hiểm nhưng một nơi như thế này ắt hẳn sẽ tồn tại cơ duyên rất là to lớn?”
Đế Nguyên Quân bước về phía trước một bước và đưa mắt nhìn ra xa.
“Ta không ép ngươi cùng ta tiến vào những nơi nguy hiểm và ta biết chắc ngươi sẽ đi cùng. Nhưng trước đó ta có chuyện muốn nói, con đường tu chân từ trước đến giờ chưa bao giờ bằng phẳng nên ngươi muốn bản thân trở nên mạnh mẽ hơn thì cần phải vượt qua vô vàn khó khăn. Chỉ có như thế thì thực lực và khả năng của ngươi mới nhanh chóng thăng tiến”.
“Chuyện đó thì ta biết? Chỉ là…”.
Lâm Tuyết Nhi cúi đầu, trong ánh mắt cô lộ rõ sự suy nghĩ, đáp.
“Ta chỉ không muốn ta ngươi gặp phải nguy hiểm thôi?”
“Có ta ở đây thì ngươi sẽ không gặp phải chuyện gì cả?”
Đáp lại, Đế Nguyên Quân trả lời với một giọng điệu chắc chắn và một nụ cười nhẹ ở trên gương mặt.
“Bí cảnh này chỉ là một thứ nhỏ nhoi nên không thể gây bất cứ khó khăn hay nguy hiểm nào đối với ta cả nên ngươi cứ yên tâm”.
Lâm Tuyết Nhi ngẩng đầu, ánh mắt cô nhìn hắn lộ rõ sự vui mừng và gật đầu nhẹ một cái, đáp.
“Nếu ngươi đã nói như vậy thì ta không có lý do gì để lo lắng nữa? Ta tin tưởng ngươi?”
Cất bước tiến về phía trung tâm bí cảnh, cả hai người đạp không bay lướt qua khỏi đồng bằng và tiến vào trong khu rừng. Khác với những gì mà Lâm Tuyết Nhi nhìn thấy ở trong huyễn cảnh, ngay khi cả hai vừa đi vào trong rừng thì ngay lập tức nhìn thấy những dấu chân người ở khắp mọi nơi và trông hỗn loạn vô cùng.
Nhìn thấy một cảnh này, Đế Nguyên Quân khẽ nhíu mày.
“Bước chân loạn xạ như thế này thì chắc những người tiến vào trước đó đã bị huyễn thuật gây ảnh hưởng. Nếu như không phải là thế thì bọn họ đã gặp phải thứ gì đó đáng sợ ở đây rồi?”1
Tiếp tục xâm nhập vào sâu trong khu rừng, cả hai người càng đi thì càng cảm nhận nơi này có điểm gì đó hết sức kỳ lạ và khiến người khác cảm thấy có một mối nguy hiểm thường trực nào đó đang chực chờ ở xung quanh.
Càng tiến vào sâu, Đế Nguyên Quân càng có một dự cảm không lành.
“Quái lạ, tính về những dấu chân thì nơi này có rất nhiều người ra vào nhưng ở xung quanh không có bất cứ khí tức sinh mệnh lực nào cả? Cả một khu vực rộng lớn như thế này mà không có bất cứ sự hiện diện của hung thú? Thật đúng là kỳ lạ?”
Lâm Tuyết Nhi đứng ở bên cạnh cũng có một cảm giác tương tự nhưng khác với Đế Nguyên Quân, cô không có cảm nhận sâu sắc giống như hắn mà thâm tâm cô mách bảo những thứ cô đã nhìn thấy ở trong huyễn cảnh đó sẽ xảy ra và cái cảm giác đó càng ngày càng hiện rõ ở trong đầu.
Tiếp tục đi thẳng vào sâu trong khu rừng, cả hai người đi được gần một nén hương thì nhìn thấy phía trước có một vùng đồng bằng tương đối rộng lớn và ở ngoài xa, cả hai còn trông thấy một tòa thành mờ ảo nào đó đang tọa lạc ở trên một hòn đảo nhỏ với xung quanh là một biển nước rộng lớn.
Chạy ra khỏi khu rừng, cả hai người vừa đặt chân đến đồng bằng thì có một làn gió thổi tới khiến sắc mặt Đế Nguyên Quân đột nhiên tối sầm lại.
“Đây là mùi của thi thể?”
“Có lẽ những người từng tiến vào nơi này đều đã chết?”
Tiếp tục tiến về phía trước, ngay khi cả hai người vừa đi được nửa đường thì đột nhiên, mặt đất xung quanh rung lắc một cách kịch liệt rồi hiện lên những vết nứt dài. Sau đó, từ dưới những vết nứt đó trồi lên những cánh tay đang cố gắng trườn bò lên khỏi mặt đất. Nhìn thấy một cảnh này, Lâm Tuyết Nhi bất chợt hít vào một ngụm khí lạnh và ánh mắt cô càng ngày càng trở nên âm trầm.
Nhìn những bộ thi thể đang từng bước tiến lại gần và bị bao vây tứ phía, Đế Nguyên Quân vẻ mặt ngưng trọng thở dài một hơi rồi lên tiếng.
“Cẩn thận một chút, những thi thể này đều là những người ở ngoại giới giống như ta? Thực lực của bọn chúng khi còn sống thấp nhất cũng phải Thiên Địa cảnh”.
–