– Chúng ta sắp có có phiền toái. Các ngươi không cần ra ngoài, chuẩn bị sẵn sàng hỏa lực công kích. Quất Tử, ngồi vào ghế điều khiển đi, nếu sự tình bất lợi, không cần lo cho ta, lập tức lăn xuống núi. Ta tự có biện pháp thoát thân sau.
Hoắc Vũ Hạo thì thầm nói vài câu. Giọng nói bình tĩnh nhưng gấp gáp lập tức khiến Quất Tử và Kha Kha hoàn toàn tỉnh táo.
– Ngươi phát hiện ra cái gì sao?
Quất Tử mở một cửa sổ, thì thào hỏi nhỏ. Lúc này trên người nàng và Kha Kha đã bắt đầu có những tiếng leng keng va chạm của những hồn đạo khí viễn công xuất hiện.
Hoắc Vũ Hạo nhẹ nhàng lắc đầu, nói:
– Ta chưa rõ, nhưng cảm giác của ta mẫn tuệ hơn người bình thường rất nhiều, e lần này gặp phiền toái lớn.
Hít sâu một bụng khí lạnh ban đêm, Hoắc Vũ Hạo cố hết sức giữ cho tinh thần bình tĩnh. Mặc dù hai năm nay hắn tiến bộ rất nhiều, nhưng dù sao hồn lực vẫn chỉ mới cấp 40, hoàn toàn chưa có khả năng so sánh với cường giả chân chính.
Tinh Thần Tham Trắc đang dò xét toàn phương vị được hắn chuyển sang chế độ quét tập trung. Ánh mắt Hoắc Vũ Hạo hướng tới những phương vị bất đồng quét qua quét lại.
Dò xét một hướng, hắn không sử dụng Vận Mệnh Nhãn, khoảng cách tối đa cũng lên đến 1000m. Lúc này hẳn nhiên không phải thời điểm tiết kiệm hồn lực, hắn phát động tối đa Tinh Thần Tham Trắc, lặng yên quét xuống chân núi.
Hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc đột nhiên bật mở hai cửa sổ, trong bóng tối mơ hồ có hai khẩu pháo đen thui ló ra. Hai khẩu pháo khá to đường kính nòng pháo lên đến 100mm, lại do một mình Kha Kha sử dụng, hai bên vai mỗi bên một khẩu. Quất Tử đang ngồi ở vị trí điều khiển, tùy lúc có thể khởi động Hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc.
Hoắc Vũ Hạo không dùng bất kỳ một hồn đạo khí nào, nhưng ánh mắt vô cùng lợi hại, lúc hắn xoay tròn một vòng rồi dừng lại, sắc mặt trở nên dị thường khó coi.
Những bóng dáng lặng lẽ yên tĩnh đang nhanh chóng từ bốn phương tám hướng tụ tập lại hướng về đỉnh núi, không phát ra dù một tiếng động nhỏ hay một tiếng bước chân nào. Nguy cơ vô hình như một bàn tay sắt bóp chặt trái tim Hoắc Vũ Hạo.
– Bầy sói, một bầy Kim Lang. Chúng ta bị bao vây. Ít nhất có ba đầu Kim Lang tu vi vạn năm, hơn một trăm đầu Kim Lang tu vi trăm năm và ngàn năm. Nhiều nhất ba phút nữa, chúng nó sẽ lên đến đỉnh núi. Các ngươi chú ý nhắm chuẩn thời cơ đột phá, vượt vòng vây. Chắc chắn bầy sói này vẫn chưa đủ sức ngăn các ngươi lăn xuống núi.
Quất Tử và Kha Kha lo lắng hít một hơi thật sâu, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng. Kim Lang hay đúng ra là Kim Chúc Lang, một loài hồn thú thuộc tính kim loại. Mặc dù nó không mạnh mẽ sánh với sư tử, hổ, báo, gấu nhưng lại nhanh hơn khá nhiều, hơn nữa thường săn mồi và tấn công theo bầy. Trong Cảnh Dương sơn mạch, mọi hồn thú thuộc tính kim loại đều được tăng cường sức chiến đấu phải cao hơn ba thành so với nơi khác, huống gì còn có ba con Kim Lang vạn năm chỉ huy, có thể nói là cực kỳ phiền toái. Dù cho bầy sói không đủ khả năng một kích giết chết bọn họ, thì phương thức vờn chung quanh chờ tiêu hao cũng khiến họ khó sống.
– Vũ Hạo, mau lên đây! Chúng ta cùng nhau lăn xuống đi.
Quất Tử vội vàng kêu lên. Nhưng Hoắc Vũ Hạo lại lắc đầu.
– Không, ta không thể đi. Bầy Kim Lang này hẳn là do một con Ngân Lang phái tới. Mới tức thì ta đã phát hiện khí tức của Ngân Lang, nếu đúng là vậy, con Ngân Lang này chính là hồn hoàn thứ tư cực kỳ thích hợp của ta. Các ngươi cứ đi trước, không cần phải xen vào, ta đã có biện pháp.
– Không được, rất nguy hiểm! Bầy sói có hơn trăm đầu Kim Lang đấy!
Quất Tử vừa nói, đã mở cửa cabin muốn bước ra. (Nguyên bản tg là khoang, từ khoang trong khoang thuyền, khoang máy bay, nhưng từ này đứng một mình thì hơi khó hiểu và văn phong hơi lạt, do đó mượn từ cabin trong tiếng Anh cho dễ hiểu)
Hoắc Vũ Hạo quay ngoắt lại chặn cửa cabin không cho mở ra, trầm giọng:
– Ta tự có năng lực thoát hiểm, nếu thật sự không được, bằng hồn đạo khí phi hành ta thừa sức thoát khỏi chỗ này. Chuẩn bị đi, ta tiễn các ngươi đi trước.
Hai tay hắn đã được bao trùm toàn bộ bởi băng tinh. Hai cánh tay vận sức, Khống Hạc Cầm Long bộc phát uy lực Huyền Thiên Công bá đạo, cộng thêm tố chất sức mạnh của cơ thể mạnh mẽ, chụp lấy hai trong sáu chân của Hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc nhấc bổng lên, dùng sức đẩy đi.
Hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc nặng nề ngay lập tức nghiêng ra, ngã ngửa. Quất Tử và Kha Kha cùng lúc hét lên hoảng hốt, giọng nói Hoắc Vũ Hạo vẫn văng vẳng bên tai hai nàng:
– Không cần lo cho ta, đến điểm hẹn chờ ta. Nhất định ta sẽ không có việc gì, không cần quay lại, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Diện tích mặt đất trên đỉnh núi vốn nhỏ hẹp, Hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc bị ném đi lập tức mất thăng bằng, hướng về một bên lăn xuống.
Sau đó, Quất Tử thể hiện năng lực điều khiển chuẩn xác và thói độ cực kỳ quyết đoán. Kha Kha còn lẹ tay hơn, dù bất mãn muốn chất vấn Hoắc Vũ Hạo, nhưng nàng đã nhanh chóng đóng lại hai cái cửa sổ đã mở. Sáu cái chân dài được rút vào, một lượng keo rất lớn từ Hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc phun ra bên ngoài, khiến bề mặt của nó đàn hồi, che kín toàn bộ khối cầu kim loại, ầm ầm lao xuống núi. Hai cô gái bên trong thoáng cảm giác trời đất quay cuồng, kết cấu bảo vệ chương trình lăn bắt đầu phát huy tác dụng. Cabin hình cầu bên trong được tách biệt hoàn toàn với lớp vỏ ngoài, vô số lò xo hỗ trợ giảm xóc, đồng thời giữ cabin ở giữa luôn ở trạng thái ổn định thăng bằng.
Nhìn thấy khối cầu to lớn đang hạ sơn, Hoắc Vũ Hạo nhẹ nhàng thở dài, căn bản là vì một vài năng lực của hắn không thể để cho hai cô gái này nhìn thấy. Các nàng mà ở lại, đối phó Kim Lang đương nhiên sẽ thoải mái hơn, nhưng hắn cũng không thể toàn lực ứng phó. Hơn nữa, hắn cũng không nói dóc, hắn quả thật cảm nhận được khí tức một con Ngân Lang vạn năm. Hoắc Vũ Hạo càng ngày càng hiểu rõ một hồn hoàn hệ tinh thần khó kiếm đến mức nào, cơ hội tuyệt vời này hắn không thể bỏ qua. Bỏ qua con Ngân Lang vạn năm năng lực khủng bố này, muốn tìm một con nữa chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Từ khi bắt đầu kế hoạch Cực Hạn Đan Binh, được huấn luyện rất kỹ, hắn chưa bao giờ dùng hết toàn lực, khiến ngay cả bản thân cũng chưa biết hết thực lực hiện tại của bản thân chính xác là như thế nào. Lúc này cơ hội khó gặp, nguy cơ đối diện sinh tử, tiềm năng mới có thể bộc phát tối đa. Hồn thú vạn năm thì sao chứ, thuộc tính kim loại cường hãn thì thế nào, bản thân ta là kẻ cực kỳ am hiểu lấy một địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh a! Nếu mà không làm được, kế hoạc Cực Hạn Đan Binh đặt trên người ta còn có ý nghĩa gì chứ?
Hai tay thả lỏng, rũ xuống. Hai tròng mắt bắt đầu tản mát kim quang, ánh kim dịu dàng nồng nàn mang theo khí thế thoải mái.
– Đến đây đi.
Trong khoảnh khắc cả tinh, khí, thần của hắn đều được đẩy lên đỉnh phong.
Tinh Thần Tham Trắc nói cho hắn biết, Hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc đang băng băng lăn xuống là thứ đang hấp dẫn sự chú ý của bầy Kim Lang, một vài còn đã đuổi theo, đó cũng là một trong những mục đích của hắn. Lúc này hắn cần phải hấp dẫn toàn bộ chú ý của bầy Kim Lang, những con Kim Lang truy đuổi kim sẽ làm cho đội hình Kim Lang lộn xộn.
Một cái bóng màu bạc bị hắn ném vào không khí. Đột nhiên, một tiếng nổ dữ dội vang lên giữa không trung, trên tay trái Hoắc Vũ Hạo, quang manh màu xanh lam thoáng ẩn thoáng hiện, đó chính là dấu hiệu của Băng Bạo.
Thi thể Ngân Lang hóa thành bột mịn đầy trời, theo hơi nước trên đỉnh núi bay tán loạn, mùi máu tươi nồng nặc khắp nơi.
Ở thế giới hồn thú mạnh được yếu thua, nếu không đủ hung tàn, sẽ không có khả năng sinh tồn. Hiện tại, Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn thu hết mọi sự thương hại yếu mềm, toàn bộ chuyển sang trạng thái giết chóc.
“À ú ú ú ——, À ú ú ú ——” Những tiếng sói tru thảm thiết vang lên giữa lưng chừng núi. Hẳn nhiên, bầy Kim Lang biết Hoắc Vũ Hạo đã phát hiện ra chúng, Hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc đằng kia bị che hết mùi máu Ngân Lang dĩ nhiên không còn có thể hấp dẫn bọn chúng. Bầy sói nhanh chóng buông tha con mồi nọ, toàn lực tăng tốc, hướng lên đỉnh núi phóng tới.
Những tiếng kim loại va chạm không ngừng vang lên trên người Hoắc Vũ Hạo, rất nhiều những cái hộp kim thiết xuất hiện, mỗi cái đều tản ra màu ám kim thâm thúy.
Những chiếc hộp đó phân bố chủ yếu ở hai vai, hai bàn tay, trước ngực, sau lưng, bên hông bắp đùi, eo. Từ trên xuống dưới, tổng cộng hết thảy mười tám hộp. Mỗi cái hộp kim loại đều khá nặng, nhìn qua khiến Hoắc Vũ Hạo càng thêm sừng sững, đồ sộ.
Con Kim Lang đầu tiên rốt cục xuất hiện trong tầm nhìn của Hoắc Vũ Hạo, quả nhiên hoàn toàn không giống Kim Lang ở khu vực khác. Bên dưới bộ lông sáng bóng, từng cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, ánh mắt khát máu tập trung hoàn toàn lên người Hoắc Vũ Hạo. Điên cuồng gầm gừ rồi tru lên những tiếng đặc trưng, ngay lập tức đã tấn công hắn. Hai chân trước phóng tới, lợi trảo như đao, chụp xuống Hoắc vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo bình tĩnh phán đoán, Kim Lang nơi này hẳn là loài sói có sức mạnh vật lý năng lực cận chiến sáp lá cà cực mạnh.
Thoáng lùi nửa bước, Hoắc Vũ Hạo giơ tay trái. Một tiếng “Choang” bén nhọn bùng nổ, vô số tia sáng trắng nhoáng lên từ một cái hộp kim loại. Bóng của con Kim Lang đột nhiên dừng lại giữa không, thế đánh tới vẫn không đổi, nhưng tiếng rống thảm thiết lại cùng lúc vang lên.
Bộ lông và da kim loại với lực phòng ngự mạnh mẽ, lúc này xuất hiện mười sáu cái lỗ thủng đầy máu.
Đúng vậy, chính là Gia Cát hồn đạo nỏ, năng lực đâm xuyên cực khủng bố, nháy mắt thấu qua cơ thể Kim Lang ngàn năm trước mặt.
Đống nỏ cơ trên người Hoắc Vũ Hạo đã sớm bổ sung đầy đủ năng lượng, mỗi ba ngày cần bổ sung năng lượng lại một lần nữa. Trước khi tiến vào Cảnh Dương sơn mạch, hắn đã chuẩn bị chu đáo, con Kim Lang ngàn năm trở thành vong hồn thứ nhất của Gia Cát hồn đạo nỏ.
Hoắc Vũ Hạo giơ tay trái, chụp lấy thi thể con Kim Lang, nháy mắt đóng băng những vết thương trên người nó, nhưng vẫn không rót năng lực Băng Bạo vào trong cơ thể nó. Vung tay lên đã vứt nó sang một bên.
Gia Cát hồn đạo nỏ trên người hắn lúc này khác với món lần trước chế tạo trước mặt Hiên Tử Văn. Nguyên liệu tốt hơn, chế tạo tinh tế hơn khiến những hộp Gia Cát hồn đạo nỏ này có khả năng phóng ra đến ba lượt, mỗi lượt 18 mũi vũ tiễn, tổng cộng 54 công kích trí mạng xuyên thấu trên một hộp nỏ, thế mà Vũ Hạo lấy ra những 18 hộp, đều là hồn đạo khí cấp 5. Gia Cát hồn đạo nỏ lúc vận hành chỉ cần một lượng hồn lực cực nhỏ thoáng dẫn động hạch tâm pháp trận, lực lượng còn lại được bổ sung bằng kết cấu cơ khí dẫn động lực, với tính chất đặc biệt của lẫy nỏ bắn tên công kích. Lực phá hoại hiển nhiên rất mạnh.
Lúc con đầu tiên Kim Lang bị Hoắc Vũ Hạo ném qua một bên, lần lượt bảy con Kim Lang khác đã nhảy tới đỉnh núi, không ngoại lệ đều phát động công kích tới Hoắc Vũ Hạo. Tu vi bảy hồn thú này từ 300 đến 2000 năm, nhìn vào thân thể lớn nhỏ và lượng cơ bắp cuồn cuộn có thể dễ dàng nhận thấy.
Tinh Thần Tham Trắc toàn lực phát động, Hoắc Vũ Hạo nhanh nhẹn di chuyển, chân bước Quỷ Ảnh Mê Tung nhắm thẳng con Kim Lang có vẻ “gầy yếu” nhất. Hai tay cùng lúc giơ lên, những tiếng lách cách leng keng như tiếng tử thần đòi mạng, Gia Cát hồn đạo nỏ không hề tiết kiệm trút ra như mưa, mũi tên nhọn hoắc xâm nhập vào da thịt, Kim Lang thảm thiết tru lên. Căn bản hắn không cần nhìn bằng mắt vẫn tuyệt đối không bắn sai vị trí. Hai đầu Kim Lang đã ngã xuống.
Thân thể Hoắc Vũ Hạo đã vọt tới vị trí con Kim Lang tu vi chỉ có vài trăm năm trước mặt, né đòn công kích của đối phương, Ám Kim Khủng Trảo xuất hiện hung hãn đánh xuống. Không đánh vào trán hay đỉnh đầu Kim Lang là chỗ cứng nhất, Vũ Hạo thọc vào cổ nó, xuyên thấu qua trung khu thần kinh, con Kim Lang thứ tư nháy mắt hồn lìa khỏi xác.
Mũi chân trái chạm đất, thân hình Hoắc Vũ Hạo dừng lại tại chỗ, Kim Lang trăm năm dính chặt ở trảo tay phải được tay trái gỡ ra, rồi đột nhiên ném về phía ba con Kim Lang khác vừa xông lên tới đỉnh núi.
Cùng lúc đó hắn xoay người, Gia Cát hồn đạo nỏ lại phát ra âm thanh lạnh gáy, nhóm Kim Lang truy kích phía sau hắn, rên rỉ ngã xuống.
“Ầm ——”
Băng Bạo phát động, thi thể Kim Lang trăm năm trở thành quả bom tốt nhất, nổ văng ba con Kim Lang. Bản thân Hoắc Vũ Hạo lại tiếp tục đổi hướng, tay trái chụp tới. lại nắm được một thây sói khác, rót vào Băng Bạo, nhanh chóng lấy đà súc thế ném ra.
Tinh Thần Tham Trắc quả thật là một thứ vũ khí cường hãn với tác dụng tuyệt đối là Thần Kỹ. Vị trí thi thể Kim Lang ngàn năm vừa rơi xuống, cũng chính là vị trí có đông nhất Kim Lang vừa xúm xít xông lên.
Sói tru sói hú, máu thịt văng tứ tung, một đám Kim Lang ở chỗ đó bị oanh tạc không sót lại một con nào.
Lại thêm hai quả bom sói xuất hiện trên tay Hoắc Vũ Hạo. Hai con sói trước đó bị bắn chết bởi Gia Cát hồn đạo nỏ trở thành tế phẩm của Băng Bạo. Thi thể lăng không bay đi, một tiếng nổ rung chuyển đỉnh núi vang đi thật xa, làm chấn động khắp cả Cảnh Dương sơn mạch, những âm thanh vang vọng không ngớt đánh vào những vách núi dội lại.
Chiến đấu chỉ mới trải qua vài chục giây, hơn 30 đầu Kim Lang đã vĩnh biệt thế giới. Hoắc Vũ Hạo cũng tiêu hao hết phân nửa số vũ tiễn trong Gia Cát hồn đạo nỏ. Phần lớn Kim Lang bị uy lực khủng bố của Băng Bạo tiễn đi một đoạn.
Băng Bạo của Hoắc Vũ Hạo và Thi Bạo của Sứ Giả Tử Thần ngày trước đều thần diệu như nhau. Chỉ khác Sứ Giả Tử Thần có là hồn kỹ kịch độc, cần thời gian nhất định thay đổi thi thể. Hoắc Vũ Hạo tuy không có năng lực dẫn nổ một đoàn thể như vậy, nhưng Băng Bạo phát động nhanh hơn, vấn đề duy nhất chính là cần đem uy lực Băng Bạo rót vào khối băng. Nhưng Băng Bạo còn có một cái ưu đãi, chính là hồn lực tiêu hao tương đối nhỏ.
Bình sữa cấp sáu xuất hiện trong tay, Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng khôi phục hồn lực vừa tiêu hao. Bầy Kim Lang không còn nôn nóng xung phong lên trước nữa. Hẳn nhiên quang cảnh giết chóc trước đó đã khiến chúng kinh hãi, yên tĩnh chờ đợi thủ lĩnh đến.
Hoắc Vũ Hạo thấy bầy Kim Lang đang chờ đợi, nếu hắn lúc này muốn phá vây, chính là thời cơ tốt nhất. Những con Kim Lang này chắc gì ngăn nổi hắn, thế nhưng mục đích của hắn không phải năm ở đám Kim Lang này, hắn cũng đang chờ đợi.
Hai tay nhanh chóng thu hồi những Gia Cát hồn đạo nỏ đã bắn hết ba lượt, Ám Kim Khủng Trảo vẫn luôn thò ra ngoài, lưu quang ám kim như sóng nước lăn tăn, lưỡi dao sắc bén không hề lưu lại một chút máu tươi nào.
Đột nhiên, hai mắt Hoắc Vũ Hạo sáng rực, phóng tầm mắt về một hướng, ba bóng dáng cùng lúc xuất hiện trên đỉnh núi, xếp thành một hàng đứng song song với nhau.
Đó là ba con Kim Lang có thể hình to lớn dị thường. Mỗi con đều cao hơn 4m, thân thể tráng kiện nếu đứng thẳng bằng hai chân sau, quả thực không khác gấu lớn là mấy. Bốn chân cực kỳ săn chắc, móng vuốt dưới chân tỏa ra u quang thâm thúy, nhìn qua sắc bén không thua gì Ám Kim Khủng Trảo.
Ba con Kim Lang thủ lĩnh ánh mắt đều đỏ như máu, nhưng rất khác so với Kim Lang bình thường. Khí tức khát máu không ngừng trào ra ảnh hưởng đến xung quanh.
Kim Lang vạn năm, chắc chắn không sai, ba con hồn thú Kim Lang vạn năm này chính là thủ lĩnh đàn Kim Lang trước mặt. Xét khí tức và dao động hồn lực, tu vi ba con này trong khoảng 1v đến 2v năm. Nhưng có lẽ, chiến lực của bọn chúng không đơn giản thể hiện ở con số 1-2v năm. Lang thú hùng tráng cỡ này cũng là lần đầu tiên Hoắc Vũ Hạo nhìn thấy. Tuy hắn rất tự tin vào năng lực bản thân, nhưng sau khi đối phó ba con Kim Lang này có còn “nguyên vẹn” hay không thì hắn không chắc. Nhưng, hắn cũng không có cơ hội đó, ngay sau khi ba con Kim Lang xuất hiện, một cái bóng nhỏ hơn màu bạc xuất hiện phía sau chúng.
Một đầu Ngân Lang cao khoảng 3m, không hùng dũng như Kim Lang vạn năm, mà thon dài và khỏe đẹp. Trên trán, một nhúm lông trắng vẽ một hình trăng tròn hoàn mỹ, đôi mắt màu bạc nhìn Hoắc Vũ Hạo như muốn phun lửa, tràn ngập oán hận.
Hai phe có vẻ như đang kiềm chế, vô cùng yên lặng. Nếu thông thường, có lẽ ba con Kim Lang vạn năm sẽ bày trận tam giác vây kín Hoắc Vũ Hạo ở giữa, nhưng lúc này chúng không làm vậy. Nhìn chúng bây giờ có vẻ như có việc khác quan trọng hơn: bảo vệ Ngân Lang.
Ngân Nguyệt Lang Vương, hồn thú vạn năm. Được rồi, ta chính là muốn tìm ngươi. Trong lòng Vũ Hạo không có chút nào lo sợ, ngược lại càng thêm hưng phấn, cũng thêm phần bình tĩnh.
Hắn đương nhiên không cần liều mạng với Kim Lang đánh bừa, mục tiêu chính là hạ sát Ngân Nguyệt Lang Vương phía sau chúng nó, hơn nữa phải thành công đem nó đi, đó mới là nhiệm vụ gian nan vô cùng.
Những con Kim Lang còn lại chưa kịp lên đỉnh núi cũng dừng lại. Đỉnh núi nhỏ hẹp, không thích hợp cho các vị thủ lĩnh đánh nhau, cũng không cần thiết phải tụ tập quá đông gây rối loạn, vả lại Hoắc Vũ Hạo dùng thây sói dẫn động Băng Bạo cũng khiến chúng run như cầy sấy.
Đúng lúc này, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên chuyển động, thân thể như tên bắn phóng ra, chủ động công kích. Trên trán, Vận Mệnh Nhãn hoàng kim chậm rãi hé mở, uy nghiêm của vận mệnh đột nhiên tràn ngập.
Bốn con sói vừa xuất hiện thấy động muốn tấn công cũng sửng sốt, một cảm giác sợ hãi khó hình dung hình thành trong tâm khảm.
Cũng đúng lúc này, Vận Mệnh Nhãn phóng ra những luồng sáng tử kim liên tục không ngừng, mục tiêu chính là Ngân Nguyệt Lang Vương.
Đúng vậy! Đây là công kích tinh thần mạnh nhất Hoắc Vũ Hạo sở hữu: Vận Mệnh! Linh Hồn Ngưng Thị.
Ngân Nguyệt Lang Vương bản thân cũng có tinh thần lực siêu cường, nhưng khi đối mắt với Vận Mệnh Nhãn, thân thể không kềm được run rẩy. Mạnh mẽ rống lê, hào quang màu sắc rực rỡ phát ra bảo vệ phần đầu, ý đồ ngăn cản công kích của Linh Hồn Ngưng Thị.
Trong dải màu sắc rực rỡ, có đủ cả xanh, vàng, đỏ, lục, lam, chàm, tím bảy sắc cầu vồng. Khi dải màu đó xuất hiện, không gian xung quanh Ngân Nguyệt Lang Vương kịch liệt vặn vẹo. Sự méo mó trong không khí càng lúc càng rõ, ngay cả thân thể cao lớn của nó cũng đã mơ hồ nhìn không thấy.
Ánh tử kim tràn ngập uy nghiêm vận mệnh lướt qua dải sáng bảy màu lướt tới, chạm lên nó, hóa giải nó thành một luồng xoáy lớn, dường như đã bị Linh Hồn Ngưng Thị của Hoắc Vũ Hạo cắn nát.
Một quang ảnh màu trắng chậm rãi xuất hiện sau lưng Hoắc Vũ Hạo. Thân thể mập mạp, mũm mĩm nhưng trên người có mười đường hoa văn sáng rực. Quang ảnh chỉ lóe lên một chút rồi biến mất, nhưng ánh tử kim của Linh Hồn Ngưng Thị lại được phóng lớn rất nhiều.
Khí xoáy bảy màu phát ra tiếng kêu “xèo” một cái rồi biến mất, Ngân Nguyệt Lang Vương rên rỉ, đôi mắt bạc nhát mắt nổ tung, máu tươi bắn ra mãnh liệt, thân thể quay cuồng mới miễn cưỡng đứng thẳng.
Thật mạnh! Hoắc Vũ Hạo lại không hưng phấn, ngược lại còn rất khiếp sợ.
Vận mệnh! Linh Hồn Ngưng Thị, là công kích tinh thần cường đại nhất của hắn. Thực tế có thể uy hiếp đến Hồn Thánh thất hoàn. Hồn kỹ này chính là Vận Mệnh Nhãn tăng cường Linh Hồn Trùng Kích đến một trình độ đáng sợ, nháy mắt hút hết tinh thần lực trong Nhị Thức Hải, còn phải mượn tinh thần lực của Thiên Mộng Băng Tằm mới miễn cưỡng sử ra một kích. Một ngày nhiều lắm hắn chỉ dùng được một lần.
Hoắc Vũ Hạo trong khi thực hiện kế hoạch Cực Hạn Đan Binh đã từng thí nghiệm với một hồn thú 2v năm, kết quả một kích hồn thú nọ nổ tung cả cái đầu mà chết.
Ngân Nguyệt Lang Vương này hẳn là vừa mới đột phá cảnh giới vạn năm không lâu, thế nhưng giơ đầu chịu báng một kích vừa rồi không nói, khiến bản thân phải mượn thêm lực lượng Thiên Mộng ca, tinh thần lực nháy mắt thiếu hụt, sinh ra một vài tác dụng phản phệ, vậy mà Ngân Nguyệt Lang Vương ngoại trừ hai mắt nổ tung, cũng không có thụ thương trí mạng nào khác, quả thật kế hoạch ban đầu của Hoắc Vũ Hạo đã xảy ra biến cố ngoài dự tính.