Trong lòng Thư Lăng Vy căm tức! Tên này sao nói chuyện lại thích khiêu khích như vậy, chỉ thiếu bước khiến người ta tức chết.
“Hai người vào đi!”
Lúc này, giọng nói của Tiểu Lâm ở bên trong vang lên! Thư Lăng Vy hung hăng đạp cho Đông Phương Hạ một phát, hừ một tiếng, nhấc chân đi vào bên trong.
Đông Phương Hạ đến đây, Đông Phương Mịch Ngâm không cảm thấy gì cả! Nhưng Trương Hàm và hai người bạn cùng phòng khác có chút mất tự nhiên, vào đại học Yên Kinh mấy năm, ngoài phòng công tác học sinh sinh viên đến kiểm tra phòng ngủ ra, cũng không có sinh viên nam nào vào phòng ngủ của bọn họ! Mỗi lần phòng công tác học sinh sinh viên đến đều phải thông báo trước, để sinh viên chuẩn bị trước rồi mới đến.
Nhưng Đông Phương Hạ đến trước cửa phòng rồi mới thông báo, khiến Trương Hàm và hai người còn lại không kịp phản ứng.
“Đúng vậy đúng vậy, phần của em chị dâu đã đưa rồi! Chị Mịch Ngâm, mặc dù không nhiều lắm, nhưng vẫn đủ cho chúng ta ra ngoài ăn một bữa, chị nhìn chị đi, ở đây ăn mỳ, người không biết còn cho rằng sư huynh cắt tiền tiêu vặt của chị!”
Tiểu Lâm này, chỉ với một câu ngắn gọn, đã một mũi tên trúng hai đích! Vừa ngấm ngầm mưu tính Thư Lăng Vy, vừa lôi Đông Phương Hạ vào! Nói xong, còn nháy mắt với Đông Phương Mịch Ngâm, có ý nói “sau khi lấy được tiền phải chia cho em một nửa”.
Đông Phương Mịch Ngâm tỉnh rụi nháy mắt với Tiểu Lâm, biểu thị đồng ý!
Lúc này Đông Phương Hạ mới biết mình tự bê đá đập chân mình! Tính kế Thư Lăng Vy là được rồi, sao còn để cô nhóc Tiểu Lâm chứng thực cho mình nữa chứ. Cô nhóc này thật là nghịch ngợm! Vẫn là một đứa thích gây chuyện!
Mặc dù Thư Lăng Vy bị Đông Phương Hạ tính kế, nhưng nhìn thấy dáng vẻ buồn bực của Đông Phương Hạ, cô không nhịn được muốn cười!