Lệ Vô Cực sắc mặt không thay đổi, nhưng con ngươi lại hơi hơi căng thẳng, hắn ngồi xuống, cất giọng nói:
– Bổn tọa đến từ Lĩnh Nguyệt đại lục, tuy rằng không phải là người bản thổ của Huyền Càn đại lục, nhưng võ đạo thiên hạ không phân biệt xuất thân, mọi người đều vì mục đích theo đuổi thành tiên, cầu trường sinh bất tử! Bản tôn cũng nguyện phát huy võ đạo, tính thành lập một Đạo tràng, người bái nhập Đạo tràng ta, có thể chọn công pháp ưu tú của bản tôn.
Cái gì, công pháp của Hóa Thần Cảnh?
Lời này truyền ra, đoàn người lập tức ồ lên, hầu hết người ở đây đều hưng phấn.
Võ giả cả đời tầm thường, không tiếc tiến vào hiểm địa, không phải là vì công pháp, đan dược, pháp khí sao? Trong các vật trên, công pháp khẳng định xếp hạng đầu, đây mới là lợi khí phá vỡ gông xiềng cảnh giới!
Khai Thiên Cảnh nhận được kế thừa của Sơn Hà Cảnh vui như hoa, rất nhiều lão tổ Thần Anh Cảnh lại đau khổ giãy giụa ở ngưỡng cửa Hóa Thần Cảnh, mãi cho đến chết già cũng không thể vượt qua.
Không có biện pháp, năm đó Huyền Càn Tinh thiên địa đại biến, linh khí loãng vô cùng, ngay cả Khai Thiên Cảnh cũng chỉ miễn cưỡng giãy giụa, trải qua mấy vạn năm, kế thừa võ đạo từng nhà, từng phái đều xuất hiện đứt gãy.
Công pháp trên sách chẳng qua là công pháp cứng nhắc, mà chỗ quan trọng là phải được truyền thụ, sau khi trải qua thời gian võ đạo tối tắm nhất kia, cho dù là đại tông môn giống như Đông Linh Tiên Trì cũng có rất nhiều thứ bị thất truyền.
Đương nhiên, chuyện này không bao gồm những người thượng cổ dùng Thời Gian Nguyên Dịch phong ấn kia, chẳng hạn như Nguyệt Ảnh Thánh Nữ, mỗi năm nàng đều được Đông Linh Thiên Tôn dạy bảo, sớm đã có tư cách chuẩn bị tấn công Hóa Thần Cảnh, chỉ có điều bị thiên địa kịch biến mà trì hoãn mà thôi!
Nhưng đối với võ giả đương thời mà nói, bái nhập môn hạ Hóa Thần Cảnh, có sức mê hoặc lớn bực nào? Cho dù đám người lão tổ Thần Anh Cảnh cũng rục rịch, bọn họ muốn chính là đột phá cửa ải cuối cùng.
Lệ Vô Cực tuy rằng cuồng, tuy rằng bá đạo, nhưng mà sau khi quất cho mỗi người một cái gậy to, lại ném cho một miếng mứt táo, trong nháy mắt đã lung lạc tâm thần của vô số người! Chỉ là miếng ngon ngọt này của hắn cũng hư vô mờ mịt, ai biết lúc nào hắn sẽ thực hiện.
Lệ Vô Cực cười thầm, hắn thấy võ giả Huyền Càn đại lục này giống như một lũ khỉ, chỉ mặc cho hắn sai khiến trêu chọc mà thôi, trong lòng hắn tràn đầy khinh thường! Nếu không phải nơi này sắp xuất hiện tiên duyên, hắn căn bản sẽ không mạo hiểm vượt qua tinh vũ!
Đảo mắt qua từng người, hắn đường đường là Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh, ánh mắt áp lực vô cùng, căn bản không có người nào dám nhìn thẳng hắn, ai cũng nhao nhao cúi đầu.
Khi hắn nhìn thấy Chu Hằng, Chu Hằng lại mỉm cười, không chút sợ hãi nào nhìn thẳng hắn.
Chê cười, Chu Hằng ngay cả tiên nhân cũng thấy qua vài người, cũng đánh nhau giao thiệp qua, còn có thể sợ một Hóa Thần Cảnh sao?
Lúc này, Lệ Cương lại cúi đầu rỉ tai một câu, ánh mắt Lệ Vô Cực lập tức phát lạnh, nói: – Người trẻ tuổi, nghe nói mấy hôm trước tiểu khuyển và ngươi có chút xung đột?
– Không sai! Chu Hằng quang minh chính đại thừa nhận: – Thân là con của Thiên Tôn, phải nên khiêm tốn, phải có lòng bao dung, đức vọng thiên hạ, được thiên hạ tôn kính! Nhưng mà Lệ đại thiếu, ôi, tự cao tự đại coi trời bằng vung, tùy ý tác oai tác quái, tại hạ nhìn không vừa mắt, để tránh cho Lệ đại thiếu bôi nhọ mặt mũi Thiên Tôn cho nên mới đành phải ra tay chỉ dạy một phen.
– Phốc!
Không ít người đều phun ra một ngụm (không biết là máu hay là nước bọt), ai quy định Thiên Tôn con của phải nên khiêm tốn, phải có lòng bao dung, đức vọng thiên hạ, con bà nó đây không phải là yêu cầu của Thánh nhân sao a! Hơn nữa, chỉ dạy thay? Đó không phải là thành trưởng bối của Lệ đại thiếu sao? Không phải có thể ngồi song song với Lệ Vô Cực sao?
Đây không phải rõ ràng xem thường Lệ Vô Cực sao?
Mọi người đều nhìn sang Lệ Vô Cực, mọi người đều hiểu Lệ Vô Cực hôm nay là đến lập uy, nhưng Chu Hằng chỉ là Kết Thai Cảnh, một Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh như hắn tự mình ra tay đối phó Chu Hằng thì không phải quá mất mặt sao?
Nhưng nếu không lập uy thì hoàn toàn mất mặt.
Hơn nữa, Lệ Cương cũng là Kết Thai Cảnh, chẳng lẽ con của Thiên Tôn vẫn không thể quét ngang đối thủ cùng giai? Đây chẳng phải càng làm mất mặt Lệ Vô Cực sao?
Lệ Vô Cực sẽ làm sao đây?
Bị đôi mắt nhìn chằm chằm, trong lòng Lệ Vô Cực dâng lên lửa giận, hắn hơi liếc mắt, nhìn lướt qua con trưởng của mình, lại có một cỗ lửa giận và bất mãn.
Đây là Huyền Càn đại lục a, võ đạo điêu linh, ngươi là con ta, truyền thừa y bát, huyết mạch của ta, sao lại đánh không lại một tên tiểu bối cùng cảnh giới chứ? Lại muốn cáo trạng với hắn, muốn Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh hắn thay hắn ra tay sao?
Nếu Chu Hằng là Thần Anh Cảnh, vậy thì dễ làm rồi, Lệ Cương vốn đánh không lại, hắn cũng có thể danh chính ngôn thuận ra tay, nếu ngươi ỷ lớn hiếp nhỏ, ta cũng có thể ỷ lớn hiếp nhỏ!
Nhưng bây giờ hắn nếu tự mình ra tay đối phó Chu Hằng, chuyện này sẽ khiến cho võ giả thiên hạ khinh miệt hắn!
Hắn có thể lựa chọn khư khư cố chấp, dù sao bây giờ hắn là Thiên Tôn duy nhất thiên hạ, ai là đối thủ của hắn đây? Nhưng mà hắn có hùng tâm tráng chí, đặc biệt thời gian trước còn nghe nói thanh danh của Vạn Cổ Đại Đế, hắn cũng muốn xem một chút.
Võ giả tu luyện, truy đuổi không phải là danh, lợi, quyền, sắc sao?
Bởi vậy, hắn cũng không tiện tự mình ra tay.
Chẳng lẽ cứ như vậy tha cho Chu Hằng? Tuyệt không thể!
Lệ Vô Cực trong lòng vừa động, lập tức liền có chủ ý, nói: – Con của bản tôn, tự nhiên có bản tôn quản giáo, không cần ngươi xen vào việc của người khác! Nếu ngươi thích ra tay như vậy, vậy đến đánh một trận đi!
– Lệ Cương, bản tôn tuy rằng dạy người phải điệu thấp, nhưng người khác đều lấn lên đầu ngươi, cũng không cần nhịn nữa! Xuất ra thực lực chân chính của ngươi đi!
Mọi người vừa nghe, không khỏi ồ một tiếng, thì ra lúc trước Lệ Cương thua ở trong tay Chu Hằng cũng không phải là thực lực không đủ, mà là người ta điệu thấp, cũng không biểu hiện ra chút con của Thiên Tôn nào.
Cũng đúng a, đường đường là con của Thiên Tôn lại thua trong tay một tên thảo dân? Tuyệt đối không thể a!
Lệ Cương sửng sốt, hắn tự hiểu, bị Chu Hằng tát cho một cái, hắn căn bản ngay cả lực chống đỡ cũng không có, nói chi tới đánh bại, đánh cái lông à, không phải tiếp tục bị đánh nhừ cho một trận sao?
Hơn nữa còn là ở trước mặt lão tử hắn, trước mặt nhiều người như vậy! Tên đần độn này!
Lệ Vô Cực hoài nghi mình có phải là con ruột của hắn hay không, hắn dùng thần ý truyền âm nói với Lệ Cương: – Tận lực ra tay, vi phụ bảo đảm ngươi thắng dễ dàng!
Thì ra phụ thân trong bóng tối xuất thủ hỗ trợ mình!
Lệ Cương trong lòng đại định, dũng khí bừng lên, ngoắc Chu Hằng kêu lớn: – Chu Hằng, có dám chiến một trận với bản thiếu không?
– – – – – oOo- – – – –