Tay phải đập ra trước mặt, tử kim quang trong mắt Hoắc Vũ Hạo lại lóe lên, căn bản không để cho Ngân Lang ngàn một chút thời gian thư thái. Linh Hồn Trùng Kích lại tấn công khiến con sói còn chưa tỉnh nháy mắt miệng mồm phọt máu, lợi trảo ám kim ngay lập tức đắc thủ, đâm thủng trung khu thần kinh, kết liễu hồn thú Ngân Lang.
Quá trình chiến đấu diễn ra đơn giản. Có thể nói trước mặt Hoắc Vũ Hạo, đầu Ngân Lang 3000 năm hoàn toàn không có cơ hội phản kháng.
Bên trong hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc, Quất Tử vừa cười vừa mếu nhìn Kha Kha bên cạnh đang tròn mắt đứng hình chằm chằm vào khung cảnh trước mắt
– Ngươi còn cho rằng ở một cánh đồng bát ngát chúng ta có thể chiến thắng hắn không?
Kha Kha lẩm bẩm:
– Kỹ năng cận chiến cực kỳ đáng sợ. Nó là Ngân Lang tu vi 3000 năm a! Trong tay hắn một chút năng lực phản kháng cũng không có. Ngân Lang sao lại yếu đi như thế. Ta nghe nói, loại này hồn thú rất mạnh a!
Quất Tử than nhẹ một tiếng
– Không phải Ngân Lang yếu, mà do hắn quá mạnh thôi. Một kích cuối cùng, con Ngân Lang có lẽ cũng đã bị mấy cái hồn kỹ khác của hắn tác dụng làm cho không có khả năng giãy giụa gì nữa. Võ hồn song sinh thật sự là đáng sợ a! Xem ra, đừng nói là chúng ta, ngay cả hồn đạo sư cấp 6 cấp 7 một khi bị hắn áp sát, thì khó mà có cơ hội chống cự.
Kha Kha không phục:
– Vậy thì không cho hắn áp sát là được.
Quất Tử bất đắc dĩ lắc đầu:
– Ngươi nói nghe nhẹ nhàng thế. Vừa rồi không thấy hắn dùng cái gì để gia tốc à? Hồn đạo thôi tiến khí cấp 5 đó! Hồn đạo sư chúng ta, ngay cả cấp 7 cũng không dám xài cái thứ đồ này, gia tốc lực của nó mà tác dụng lên thân thể thì gặp đại nạn thế nào ngươi còn không biết sao? Thể chất của ta và ngươi cũng chỉ miễn cưỡng xài thôi tiến khí cấp 3 thôi, nhưng nếu liên tục sử dụng mà nói, không gãy xương cũng phải nằm liệt giường vài tháng. Còn hắn hiện tại mới tam hoàn, lại dám sử dụng cấp 5 cơ đấy, mà chẳng những thế sau đó còn có thể lập tức phát động công kích, nó có ý nghĩa gì đây?
Kha Kha không hé răng, nàng đương nhiên cái ý nghĩa kia là gì, thể chất Hoắc Vũ Hạo vượt xa sự tưởng tượng của các nàng. Thân thể hắn phải cứng cáp đến mức nào mới có thể chịu được lực thôi động mãnh liệt trong khoảnh khắc như thế chứ? Nhóm người của Kha Kha hiện tại sử dụng hồn đạo khí, thực lực phát huy tốt nhất ở phạm vi chừng 50m đến 200m. Vượt quá 200m thì cần sử dụng định trang hồn đạo khí mới đảm bảo năng lực chiến đấu không đổi. Nhưng hồn đạo thôi tiến khí cấp 5 Hoắc Vũ Hao đang dùng có thể đẩy hắn lên siêu tốc độ cực cao 100m/s. Nói cách khác, chỉ cần một hơi hít thở, là hai trăm thước hắn ngay lập tức đứng bên cạnh. Tố chất thân thể như thế cộng với năng lực cận chiến cường đại, các nàng ngay cả nửa cơ hội cũng không có.
Kha Kha thì thầm
– Hắn ở Học Viện Shrek chắc chắn không phải là kẻ tầm thường.
Quất Tử khẽ gật đầu
– Có lẽ, lần này trong số trao đổi sinh, nhìn như hắn có thực lực yếu nhất, nhưng mới là trung tâm chân chính. Mà thôi, việc này cũng không can hệ gì tới chúng ta, trở về ngươi cũng không nhiều chuyện là được, hắn làm đồ ngon cho chúng ta ăn đó nha.
Trong lúc hai nữ nói chuyện, Hoắc Vũ Hạo đã mang con Ngân Lang trở lại, trên đỉnh đầu có vài lỗ máu còn tản ra hồn hoàn màu tím lấp lánh.
– Thiên Mộng Ca, dậy dậy.
Hoắc Vũ Hạo cố ý đi chậm trở về, trong lòng liến thoắng đánh thức Thiên Mộng Băng Tằm. Hắn phải giải trừ nghi hoặc trong lòng. Nói thật, đối với hồn hoàn của đầu Ngân Lang này hắn rất động tâm. Hồn sư bình thường, hồn hoàn thứ tư vốn nên có cấp bậc ngàn năm mới thích hợp. Nếu thật sự không tìm ra hồn thú ưng ý, hồn hoàn 3000 năm này cũng không tồi.
– Tiểu Vũ Hạo, lâu rồi không nghe ngươi ầm ĩ với ta a!
Thiên Mộng Băng Tằm biếng nhác tỉnh dậy, chỉ lẩm bẩm lầm bầm, hiển nhiên là còn chưa tỉnh ngủ, nhưng có vẻ Hoắc Vũ Hạo chủ động đánh thức, nó tựa hồ rất thích thú.
– Thiên Mộng Ca, ta gặp một loại hồn thú kỳ lạ chỉ có ở đế quốc Nhật Nguyệt, ngươi nhìn giúp ta, nó có phải thuộc tính tinh thần hay không, ta không thể xác định.
Lập tức, hắn nhanh chóng tường tận chi tiết nói rõ năng lực Ngân Lang.
– Hở?
Thiên Mộng Băng Tằm vừa nghe Hoắc Vũ Hạo giải thích, vừa quan sát tỉ mỉ Ngân Lang. Lúc Hoắc Vũ Hạo về đến chỗ hai nữ, nó cho một đáp án khẳng định.
– Hồn thú này bản thân hẳn là có thuộc tính hỗn độn, chứ không phải có tất cả thuộc tính nguyên tố, điều đó hồn thú không có khả năng có được. Khả năng của nó chính là lực tương tác vào các nguyên tố, dùng tinh thần lực cường đại của bản thân khống chế. Nó thích ăn Bí Ngân, hẳn là để tăng cường khả năng tương tác nguyên tố mà thôi. Nếu không, thì việc nó nắm giữ nhiều loại nguyên tố, không đơn giản có thể liên tục thi triển những nguyên tố cơ bản như vậy. Hồn thú loại này rất thích hợp cho ngươi thu thập hồn hoàn. Bất quá con này không được, tu vi quá yếu, còn xa lắm mới tới được cực hạn chịu đựng của ngươi, không ngờ còn có hồn thú tốt đến vậy. Nếu ngươi gặp đồng loại của nó, tu vi ít nhất 1v năm, vạn lần không được buông tha. Ta nghĩ nó sẽ cho ngươi một hồn kỹ khá đấy. Có thể không phải là hồn kỹ công kích, nhưng năng lực tổng thể của ngươi sẽ tăng lên không thua gì tác dụng của Quần Thể Suy Nhược đâu.
– Được, đa tạ Thiên Mộng Ca.
Hoắc Vũ Hạo thu lấy thi thể Ngân Lang vào hồn đạo khí trữ vật của mình, phóng người lên, trở về bên trong khối cầu hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc.
Quất Tử tán thưởng, ca ngợi hắn không ngớt. Hoắc Vũ Hạo chỉ mỉm cười, nói:
– Chúng ta xử trí con Ngân Lang này thế nào?
Quất Tử nói:
– Nếu ngươi đồng ý bán, ta có thể giúp ngươi, có lẽ sẽ được một cái giá tốt. Trước mắt cứ để đó đi, da lông Ngân Lang rất đặc biệt, không thể bị thối rữa sau khi chết. Đợi khi chúng ta quay về học viện thì xử lý nó sau. Ta cảm thấy Ngân Lang mặc dù không phải hồn thú thuộc tính tinh thần, nhưng tinh thần lực chắc cũng khá cường đại, nếu không nó khó mà khống chế nhiều thuộc tính nguyên tố để phát động công kích như vậy. Sao ngươi không thử dung hợp? Còn nữa, lúc nãy hồn hoàn của ngươi tại sao toàn bộ lại hóa thành màu trắng?
Hoắc Vũ Hạo nhẹ nhàng lắc đầu, nói:
– Ta không muốn dung hợp hồn hoàn này. Còn về màu sắc hồn hoàn, ta không thể có ba hồn hoàn mười năm sao?
Nói xong, chính hắn cũng cười, hiển nhiên chẳng ai tin cái đáp án ngớ ngần đó.
Quất Tử trề môi, bộ dáng dường như trở về cô gái dịu dàng lúc trước, hoàn hảo giấu đi thế giới nội tâm vào sâu thẳm của đáy lòng.
Hoắc Vũ Hạo suy nghĩ một chút rồi nói:
– Những loại hồn thú giống sói thường có khứu giác rất nhạy, con Ngân Lang này có đặc tính đó không?
Quất Tử trầm tư:
– Chắc là có, dù sao nói thế nào nó cũng là sói.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Hai vị học tỷ, chúng ta có thể tách ra một vài ngày được không?
Quất Tử sửng sốt
– Ngươi định đi đâu?
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Ta muốn đi tìm hồn thú thích hợp. Ngân Lang quả thật rất thích hợp với ta, nhưng ta sẽ không gạt các ngươi, nó tu vi có hơi kém một chút, chưa đạt được mức dung hợp cực hạn của cơ thể ta. Do vậy, ta muốn tìm một con Ngân Lang mạnh hơn, hoặc là hồn thú tinh thần khác. Lần này đi có lẽ rất nguy hiểm, nên ta hành động một mình sẽ tốt hơn. Hai tỷ cứ tiếp tục hoàn thành việc thực tập, sau đó chúng ta sẽ gặp nhau tại địa phương hạ trại tối qua. Nếu quá nửa tháng ta còn chưa về, hai tỷ cứ về trước đi.
– Không được, chúng ta nào có thể để ngươi mạo hiểm một mình?
Kha Kha đột nhiên trở nên chính nghĩa:
– Muốn đi thì mọi người cùng đi. Ngươi đừng quên, chúng ta đều là Hồn Vương, ba người cùng đi so với ngươi một thân một mình sẽ an toàn hơn nhiều. Tuy ngươi năng lực cận chiến không tồi, nhưng ta và Quất Tử tỷ là những hồn đạo sư tương đương mạnh mẽ. Năng lực sinh tồn cũng không kém ngươi đâu.
Hoắc Vũ Hạo hơi sửng sốt một chút, không ngờ cô gái từ hôm trước đến nay vẫn có ác cảm với mình đến ngay thời khắc mấu chốt lại ra mặt bảo vệ mình. Hơn nữa theo ánh mắt, nàng rất chân thành.
Quất Tử cũng phụ họa:
– Kha Kha nói đúng, chúng ta không thể để ngươi một mình mạo hiểm, ba người đi cùng nhau sẽ an toàn hơn. Vả lại, chúng ta cũng quen thuộc Cảnh Dương sơn mạch hơn ngươi, nếu muốn đi thì cùng đi. Không lẽ ngươi sợ chúng ta liên lụy ngươi sao? Ta biết ngươi muốn làm gì, cứ trực tiếp bôi máu con Ngân Lang kia lên hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc là được. Làm thế cũng giúp chúng ta uy hiếp hồn thú cấp thấp không dám tấn công chúng ta, lại còn giúp ta kiểm nghiệm tốt khả năng sinh tồn của hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc.
Hoắc Vũ Hạo hết nhìn Kha Kha, lại liếc Quất Tử, thành thật nói:
– Nhưng mà việc này rất nguy hiểm. Mùi máu Ngân Lang có thể gọi đến bao nhiêu hồn thú sức mạnh ra sao chúng ta không ai biết được, nhưng ta có thể chắc chắn không phải kẻ yếu, hai tỷ hiểu rõ chứ. Kiện hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc này nhất quyết không có khả năng bảo vệ chúng ta an toàn.
Kha Kha hơi mất kiên nhẫn nói:
– Ngươi là con gái hả? sao mà lề mề thế? Nhanh lên đi, nếu hồn lực ngươi không đủ, thì để ta điều khiển.
Lặng yên nhìn hai nữ thật sâu, Hoắc Vũ Hạo cũng gật đầu. Trước đó Quất Tử từng bày tỏ nội tâm sâu kín của nàng, hắn cảm thấy nàng thực sự quý trọng mình một phần vì nỗi nhớ phụ thân, nhưng bất luận ra sao cũng sẽ không làm hại mình.
– Được, chỉ cần ta còn còn sống, nhất định sẽ bảo vệ hai cô chu toàn.
Quất Tử biếng nhác dựa lưng vào ghế, nói:
– Ai bảo vệ ai nói bây giờ còn quá sớm. Chỉ cần ngươi nhớ chăm lo cho cái dạ dày của chúng ta thật tốt là được.
Hoắc Vũ Hạo đực mặt ra, bất đắc dĩ lắc đầu, không khỏi suy nghĩ: “Chẳng lẽ các nàng đại nghĩa lẫm liệt đi theo ta chỉ vì ta nấu ăn ngon thôi sao?”
Họ vẫn chưa xuất phát ngay lập tức. Hoắc Vũ Hạo nghỉ ngơi khôi phục một chút, hồn lực hồi lại được khoảng năm thành, mới bắt đầu khởi hành đi tiếp.
Lúc này đã có kinh nghiệm, điều khiển hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc càng thêm thuận buồm xuôi gió. Một đường núi rừng băng băng đi qua, chỉ cần không gặp rừng cây quá mức rậm rạp, căn bản Hoắc Vũ Hạo không hề giảm tốc. Khi nãy trước lúc xuất phát, cả ba người cũng không nóng lòng bôi máu Ngân Lang lên hồn đạo khí.
Dọc đường đi cả bọn cũng gặp một vài hồn thú, hầu hết đều dưới ngàn năm, Hoắc Vũ Hạo luông dùng cách đơn giản nhất xử lý: trực tiếp tông thẳng qua. Kiện hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc hao phí được Học Viện Nhật Nguyệt tiêu tốn tài nguyên khổng lồ để chế tạo ra, bản thân nó được làm từ những chất liệu kim loại cứng rắn nhất, hồn thú dưới ngàn năm căn bản không cách nào phá hủy nó được.
So với Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, hồn thú ở Cảnh Dương sơn mạch có tố chất kém hơn rất nhiều. Từ chỗ gặp Ngân Lang trên dãy núi nhánh kia đi đến gần trung tâm sơn mạch, hồn thú ngàn năm đụng phải không tới mười con, đó là kể luôn cả Ngân Lang. Trong số đó cũng chỉ có ba hồn thú chủ động công kích bọn họ. Ngân Lang và hai hồn thú ngàn năm khác đều trở thành vong hồn dưới tay Vũ Hạo, thịt của chúng cũng được Vũ Hạo giữ lại để làm bữa ăn.
Đang ở bên trong một dãy núi nhánh của Cảnh Dương sơn mạch, thế nhưng Hoắc Vũ Hạo chẳng thèm quan tâm thoải mái đốt lửa, giữa trưa lại có một bữa tiệc lớn. Khác với tối hôm qua là tiệc thịt nướng, trưa nay lại là món canh thịt, nguyên liệu chính là thịt Ngân Lang.
Da, xương của Ngân Lang có thể giữ lại, máu thì dùng để bôi lên hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc, dĩ nhiên còn lại thịt không có công dụng nào khác ngoài trở thành món ăn.
Hoắc Vũ Hạo cẩn thận kiểm tra độ tươi của thịt Ngân Lang, mới quyết định nấu canh. Thịt Ngân Lang rất dai, lại không đủ ngon ngọt, chỉ sơ chế rồi nướng thì khó mà nhai cho nổi. Nhưng đem nấu canh, lấy thịt xắt vụn ra rồi bằm nhuyễn, sẽ có được món canh thơm phức lại đầy đủ chất bổ dưỡng.
Quả thật, Hoắc Vũ Hạo không phụ lòng trông mong của hai cô gái. Một nồi canh thịt bị hai nàng nhanh chóng xử lý, vừa ăn vừa xuýt xoa, đôi mắt liên tục ánh lên những tia sáng kì dị, hài lòng nhìn Vũ Hạo. Cứ nghe những điều Kha Kha nói là hiểu:
– Hoắc Vũ Hạo, từ giờ trở đi ngươi còn ở lại Học Viện Nhật Nguyệt một ngày, thì phải nhất định nấu cơm cho ta ăn!
Quất Tử bên cạnh lắc mình huých nào một cái, châm chọc:
– Ngươi muốn hắn làm đầu bếp riêng cho ngươi, vậy tính trả công thế nào đây? Lấy thân báo đáp hử?
– Sặc… thịt
Kha Kha đỏ mặt cười cười, nhưng cũng không tỏ ra yếu thế, trừng mắt hỏi Hoắc Vũ Hạo
– Ngươi dám không?
Hoắc Vũ Hạo trả lời gọn lỏn:
– Không dám!
Kha Kha vừa tính đe dọa hắn nghe thế bật ngửa, không ngờ hắn trả lời gọn lỏn thế, nhất thời chán nản nói:
– Bổn cô nương thông minh, lanh lợi, lại đáng yêu, cái thái độ của ngươi là sao đây? Tại sao mà không dám?
Hoắc Vũ Hạo cười le lưỡi:
– Ta mà nói dám ngươi cũng sẽ không theo ta a! Ta chỉ nói ra đáp án ngươi muốn thôi mà, thật là oan uổng cho ta quá đi a! Không lẽ muốn ta khóc lóc cầu xin ngươi làm bạn gái của ta, rồi sau đó mới đá ta sao?
Kha Kha cũng gục gặc cái đầu, nói:
– Nói vậy mới phải chớ. Nhưng mà nếu ngươi vẫn nấu ăn ngon thế này, không chừng ta sẽ cho ngươi một cơ hội đó. Đáng tiếc, ngươi cũng hơi nhỏ tuổi, nói mau, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười:
– Mười bốn tuổi, sắp mười lăm.
Yên tĩnh! Quay đầu! Nhìn thẳng mặt! Trố mắt!
– What?????? ——
Kha Kha và Quất Tử hầu như cùng thét lên một tiếng chói tai, dọa Hoắc Vũ Hạo nhảy dựng lên, phía xa xa có mấy con hồn yếu ớt đang đứng nhìn nồi thịt thèm thuồng cũng bị dọa đến mức bỏ chạy tóe khói.
– Mười bốn tuổi? Nhìn cái mặt già chát của ngươi mà bảo mười bốn, ai tin? Nói mười tám thì còn hợp lý. Nhưng mà… mười bốn tuổi đã cấp 40, còn là võ hồn song sinh, ngươi có con người không thế?
Kha Kha vẻ mặt tràn ngập nghi ngờ chất vấn tới tấp.
Hoắc Vũ Hạo sờ sờ cái mũi, nói:
– Gì mà cuống lên thế, có cần phải kinh ngạc vậy không. Tu vi ta cấp 40 thì nói làm gì, các ngươi bất hơn ta ba, bốn tuổi cũng đã là Hồn Vương, dù ta tới tuổi các ngươi cũng chưa chắc có được tu vi Hồn Vương nữa là.
Kha Kha gương mặt vẫn còn đơ cố gắng lắc đầu, phản bác:
– Mặc dù tỷ đây bề ngoài xinh đẹp trẻ trung, nhưng tỷ nói cho ngươi biết, ta mười chín tuổi rồi đó. Quất Tử tỷ thì đã hai mươi, chúng ta đều lớn hơn ngươi năm, sáu tuổi. Cách biệt, tuyệt đối là cách biệt một thế hệ a, không chơi.
Quất Tử cười mỉm, nói:
– Không sao, nữ hơn năm, cưới về làm má người ta, ngươi vẫn còn cơ hội.
– Hứ, ngươi mới làm má á. Đáng tiếc ta không có muội muội, chứ không đem gả cho hắn rồi.
Trải qua thời gian này, ba người có thể nói là đã thân quen với nhau, hơn nữa trong đó có nhiều lúc lằng nhằng dây dưa với nhau, quan hệ càng trở nên mật thiết.
Quất Tử và Kha Kha bình thường ra ngoài thực tập thí nghiệm đều đi cùng Vương Thiểu Kiệt và Tử Mộc. Nhưng dù hôm nay hai người đổi lại thành một người khác, không hiểu vì sao, ngược lại họ đều cảm thấy an toàn hơn.
Sau bữa trưa, ba người chỉ nghỉ ngơi một lát, khôi phục hồn lực đến trạng thái tốt nhất, mới tiếp tục xuất phát.
Hoắc Vũ Hạo vẫn ngồi ở vị trí điều khiển. Trước khi xuất phát, hắn xoay người hỏi hai nữ:
– Ta đã bôi đầy máu lên hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc thượng, hiện tại các ngươi hối hận còn kịp.
Kha Kha nổi sùng:
– Đừng nhiều lời, đi!
Hoắc Vũ Hạo cũng không nóng vội:
– Nếu các ngươi nhất quyết muốn đi, vậy thì từ lúc này ta là đội trưởng. Dù ta không hoàn toàn hiểu hết năng lực của hai người, nhưng nhất định phải nghe theo sắp xếp của ta. Đối phó với hồn thú, ta chắc chắn có nhiều kinh nghiệm hơn. Chỉ cần không đụng phải hồn thú 10v năm hay bầy đàn hồn thú vạn năm, ta dám cam đoan giữ an toàn tuyệt đối cho hai người.
Quất Tử cực kỳ thoải mái nói:
– Được thôi, đội trưởng!
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Việc cần làm đã làm xong rồi. Hai vị học tỷ, các ngươi nhớ kỹ, bất luận phát sinh chuyện gì, tuyệt đối không dễ dàng rời khỏi hồn đạo khí Toàn Hình Tham Trắc. Có lẽ kiện hồn đạo khí này của chúng ta còn cứng hơn hai người nghĩ. Thông qua cửa sổ có thể phóng ra hồn đạo khí, vậy khi chiến đấu thì bên ngoài ta lo hết, chỉ cần hai người hỗ trợ hỏa lực cho ta là đủ.
Kha Kha nhăn nhó:
– Sao mà càng nghe ngươi nói, ta lại càng cảm thấy mình như phế vật á! Nói nhiều quá, đi nhanh đi.