Ninh Thư mím chặt môi không lên tiếng, phủ phục trên mặt đất nghe được ý tứ của Thái hậu chính là An Hựu cố tình dụ dỗ Quận chúa Minh Châu hòng đạt được ý đồ dựa thế quyền quý.
Mồ hôi trên trán lão thái thái tuôn ra càng nhiều, lưng áo phía sau đều ướt sũng. Đợi đến khi Thái hậu nói xong, Ninh Thư mới mở miệng: “Thái hậu nương nương thứ tội, kể từ khi Quận chúa Minh Châu đến phủ Tướng quân, thần phụ coi Quận chúa như con gái của mình, phu quân lại càng lấy lễ nghĩa đối đãi với Quận chúa. Có lẽ Quận chúa Minh Châu mới mất đi phụ thân, cộng thêm được An Hựu cứu nên nàng có chút nương tựa vào An Hựu nhưng An Hựu tuyệt đối không có ý đồ phản nghịch to gan như vậy.”
Thái hậu cũng bị bộ dạng khóc lóc sướt mướt của Quận chúa Minh Châu làm cho tức muốn chết, bây giờ sau khi được xả một trận, nhìn lão thái thái dập đầu quỳ lạy trên mặt đất lại thấy tội nghiệp, hơn nữa An Hựu vì quốc gia chinh chiến nên thấy không thể lạnh nhạt với thần tử, Thái hậu bèn nói: “Hi vọng là như vậy, sau khi Quận chúa Minh Châu bỏ tang phục, ta sẽ ban hôn cho Quận chúa.”
“Đa tạ Thái hậu nương nương khai ân.” Ninh Thư khấu đầu tạ ơn.
Thái hậu một tay xoa trán, tay khác phất một cái ra hiệu cho Ninh Thư và lão thái thái lui xuống. Ninh Thư dìu lão thái thái ra khỏi hoàng cung.
Lúc lên xe ngựa, người lão thái thái loạng choạng, may có Ninh Thư đỡ kịp bằng không bà đã ngã xuống khỏi xe rồi.
Trở về phủ Tướng quân, lão thái thái về nghỉ ngơi trước, sau đó liền ngã bệnh. Lần ngã bệnh này rất có khả năng không gượng dậy nổi. Lúc này An Hựu mới nhớ tới mẹ mình, quỳ trước mặt lão thái thái khóc lóc ăn năn.
Lão thái thái thẳng thắn nói: “Thái hậu sẽ không đồng ý chuyện của các con, sau khi Quận chúa Minh Châu bỏ tang phục, Thái hậu sẽ chỉ hôn cho nàng. Thái hậu cho rằng con dụ dỗ Quận chúa Minh Châu, cả phủ Tướng quân đều sẽ bị giáng tội.”
“Không, con và Quận chúa Minh Châu là thật lòng yêu nhau, nàng phải gả cho người khác ư?” Ánh mắt An Hựu đăm chiêu.
Lão thái thái sắc mặt tái xanh, vì ngã bệnh mà sắc mặt càng thêm trầm trọng: “Ta có chết cũng không tác thành cho hai người các ngươi, trừ phi ta chết.”
Vẻ mặt An Hựu đau khổ khôn xiết, hai mắt hắn đỏ ngầu, thở dốc từng hơi, cuối cùng lên tiếng hỏi: “Minh Châu, Minh Châu nàng ấy… sống có tốt không?”
“Tất nhiên là tốt rồi, nàng ta vốn là Quận chúa sống trong nhung lụa.” Lão thái thái nén giận nói.
Ninh Thư giống như một người ngoài cuộc ở bên cạnh chứng kiến phu quân của mình vì một nữ nhân khác mà đau khổ, bất lực vì cầu mà không được.
Ây nha, thấy ngươi đau khổ ta lại vô cùng sung sướng, hả hê.
An Hựu quỳ gối trước mặt lão thái thái, nói: “Con sẽ từ bỏ Quận chúa Minh Châu.”
Lão thái thái thả lỏng nét mặt, cả người nhẹ nhõm hẳn lên, từ từ đi vào giấc ngủ.
Ninh Thư cùng An Hựu ra khỏi căn phòng, An Hựu đi ở phía trước bỗng dừng bước, quay đầu lại nhìn Ninh Thư nói: “Như vậy nàng đã vừa lòng chưa?”
Ninh Thư thiếu chút nữa cười rộ lên, đoan trang đáp lại: “Phu quân, thiếp không biết chàng đang nói gì? Thiếp chẳng có gì không vừa lòng. Thiếp chỉ cầu mong có thể yên ổn sống qua ngày, cầu mong phủ Tướng quân yên ổn, các con bình an vô sự, mong một chốn yên thận gửi phận mà thôi.”
An Hựu hừ lạnh một tiếng, không nói gì, xoay người bỏ đi, từ đó về sau không hề bước chân đến nơi ở của Ninh Thư.
Ninh Thư đi thăm An Linh Vân đang bị ốm, An Linh Vân vẫn còn đang ủ rũ, thấy Ninh Thư đến liền kêu một tiếng “mẹ”, Ninh Thư căn dặn nàng nghỉ ngơi cho tốt.
Ngày hôm sau, An Hựu tuyên bố hắn muốn ra trận, lão thái thái thở dài một hơi, không nói gì, tức là đồng ý.
Ninh Thư lại lườm hắn một cái, lúc này lại muốn ra trận, rõ ràng là muốn trốn tránh chuyện tình cảm, đi đánh trận mà trong lòng không vững vàng, trên chiến trường mọi thứ thay đổi trong nháy mắt, một An Hựu không lý trí sao có tư cách đánh trận.
Đây chính là vô trách nhiệm với tướng sĩ, với quốc gia. Ninh Thư đã từng đánh trận, cô hiểu quá rõ tướng soái một quân có ảnh hưởng thế nào trên chiến trường, chẳng trách cuối cùng An Hựu lại thua trận.
An Hựu báo với người trong nhà một tiếng, ngày hôm sau liền mau chóng nhổ trại xuất chinh. Ninh Thư đi tiễn An Hựu, thấy hắn mặc áo giáp cưỡi trên lưng ngựa, anh dũng phi phàm.
Khó trách Quận chúa Minh Châu luôn miệng ca ngợi hắn là thiên thần, là chúa tể. Dáng vẻ này của An Hựu quả thực khiến lòng người say mê.