“Anh ba!”
Cổ Yên vội vàng tiến đến, đỡGia Huy đang ngất xỉu dậy, tức giận hỏi: “Anh làm gì thế?”
“Đây không phải là kế hoãn binh của em à?”
“Em nói thật, tay Hứa Minh Tâm động đậy thật mà!”
Yên tức muốn chết, chỉ vào giường bệnh.
Trên giường bệnh, Hứa Minh Tâm đau đớn “em” một tiếng, tiếng ấy rất nhỏ, nhưng phòng bệnh quá yên tĩnh, ai cũng nghe được tiếng động đó.
Lúc này máy theo dõi các chỉ số cơ thể cũng đang chạy rất bình thường, nhịp đập của tim cô cũng trở nên vững vàng hơn, nhịp độ đập cũng trở nên mạnh
hơn rất nhiều rồi.
Lệ Nghiêm nhanh chóng tiến hành các thao tác cấp cứu cho cô, cuối cùng thì Hứa Minh Tâm cũng thoát khỏi nguy hiểm, mạng của cô đã quay lại.
Mới đầu anh ta còn tưởng là Hứa Minh Tâm sẽ tỉnh lại sớm hơn Cố Gia Huy, nhưng anh ta đa đánh giá thấp nghị lực của Cố Gia Huy. Anh rất mạnh mẽ, chưa đầy nửa tiêng sau anh đã tỉnh dậy, vừa thấy Lệ Nghiêm, anh đã lao đến.
“Nếu như cậu còn coi tôi là anh em thì đừng có cản tôi lại.”
“Vậy anh đi đi, để tôi chăm sóc Hứa Minh Tâm cho, được chưa?”
“Nói vậy là sao?”
“Bây giờ cô ấy không sao rồi, cơn sốt cũng đã hạ, tình hình đang từ từ khá lên rồi. Nhưng chắc mấy ngày nữa thì cô ấy mới tỉnh lại.” Cố Yên đây cửa đi đến.
Cố Gia Huy nghe nói vậy, không kịp đi giày mà vội vã đi vào trong phòng ICU.
Hứa Minh Tâm vẫn còn đang cần theo dõi nên vẫn chưa được chuyển sang phòng bệnh thường.
Cô an toàn rồi, vậy là yên tâm.