Thân thể này tuy là phu nhân Tướng quân nhưng trước mặt hoàng gia chẳng là gì cả.
Lão thái thái uống được nửa chén canh thì ngừng, trở về phòng nghỉ ngơi.
Ninh Thư đến từ đường xem An Linh Vân thế nào. Lạch cạch một tiếng mở cửa ra, trong từ đường mờ tối, An Linh Vân không quỳ dưới đất mà ngồi trên bồ đoàn, thấy Ninh Thư đi vào hấp tấp nói: “Mẹ, người thả con ra.”
Ninh Thư khóa cửa từ đường lại, nhìn An Linh Vân hỏi: “Biết lỗi của con chưa?”
“Mẹ.” An Linh Vân hơi nũng nịu định níu ống tay áo Ninh Thư nhưng cô né tránh, chỉ lạnh lùng nhìn An Linh Vân.
An Linh Vân nhìn gương mặt của mẫu thân dưới ánh nến chập chờn lúc tối lúc sáng, ánh mắt sắc lạnh khiến người ta không khỏi sợ hãi, cực kì tủi thân: “Mẹ, người không thương Linh Vân nữa rồi.”
Ninh Thư hít một hơi thật sâu lạnh nhạt nói: “Ta hỏi con đã biết lỗi chưa?”
“Con, con biết lỗi rồi.” An Linh Vân lập tức năn nỉ: “Mẹ, người thả con ra có được không?”
Ninh Thư chỉ vào từng hàng bài vị tổ tông, giọng vang như sấm rền: “Trước mặt tổ tông nói cho ta biết con sai ở đâu?”
An Linh Vân bị bộ dạng đáng sợ của Ninh Thư dọa cho một phen, khóc toáng lên: “Mẹ, người đừng như vậy, Linh Vân sợ.”
Ninh Thư chỉ nhìn con bé, An Linh Vân vừa khóc vừa lén liếc Ninh Thư, thấy ánh mắt sắc lạnh như dao của mẫu thân đang nhìn mình, nàng có cảm giác như hàng nghìn lưỡi dao sắc bén sáng loáng phóng tới, lại tựa như bóng trăng đổ nơi đáy giếng, quỷ quyệt lại đáng sợ.
An Linh Vân hoảng sợ, càng khóc to hơn: “Mẹ, con biết lỗi rồi, con thật sự biết lỗi rồi, là con không nên thả cha ra?”
“Còn gì nữa?” Ninh Thư hỏi tiếp.
“Còn nữa?” An Linh Vân nhìn Ninh Thư hơi khó hiểu.
Ninh Thư trong lòng muốn bốc hỏa, tưởng chừng sắp tức điên rồi. Cô làm nhiều nhiệm vụ như vậy nhưng chưa bao giờ thấy bất lực và bực mình như lần này.
Coi ngây thơ là đáng yêu, cái sự ngây thơ này thật muốn lấy mạng người ta mà.
Ninh Thư cảm thấy may mắn vì đã sớm đẩy An Du đi, bằng không khó mà tưởng tượng nổi cục diện sẽ còn hỗn loạn tới mức nào.
Thứ yêu hận rối rắm này thật quá hại não.
Ninh Thư vươn tay lau nước mắt trên má con gái, An Linh Vân lập tức nín khóc, mỉm cười: “Mẹ.”
Ninh Thư cười nói: “Ngoan ngoãn quỳ cho ta, đừng có lười nữa, trong từ đường này anh linh tổ tông đang nhìn con đấy. Khi nào nghĩ thông suốt thì khi đó mới được thả ra.”
“Mẹ…” Nụ cười trên mặt An Linh Vân cứng ngắc, không tin nổi nhìn Ninh Thư.
Ninh Thư xoay người ra khỏi từ đường, khóa cửa lại, An Linh Vân ở bên trong mới phản ứng kịp, đập cửa hét lớn: “Mẹ, người thả con ra, mẹ, con sợ lắm.”
Ninh Thư đứng ở ngoài cửa nghe tiếng gào thét xé lòng của An Linh Vân, trong lòng dâng lên một tâm tình phức tạp, có không nỡ, có oán hận, còn có cả phiền muộn khó có thể nói thành lời…
Đây hiển nhiên là tâm tình của nguyên chủ.
“Mẹ, mẹ, sao người lại đối xử với con như vậy, con hận người, con ghét người, trước đây nguời không phải như vậy. Mẹ ơi.” An Linh Vân đập cửa vừa khóc vừa gào lên, nàng ta không muốn ở trong từ đường, lúc nào cũng cảm thấy có những đôi mắt vô hình đang nhìn mình chằm chặp: “Mẹ, mẹ, Linh Vân hận người. Mẹ, Linh Vân sai rồi, người mau thả con ra.”
Ninh Thư đứng ngoài cửa nói vọng vào: “Trước kia mẹ quá nuông chiều con, khiến con không biết phân biệt phải trái. Kể từ hôm nay, ta sẽ không nuông chiều con nữa.”
An Linh Vân nghe được những lời của Ninh Thư, càng khóc to hơn. Một người vốn hết mực yêu thương mình bỗng nhiên quay lưng với mình thật khiến An Linh Vân không chịu nổi. Hiện giờ nàng ta vô cùng giận dữ, thậm chí còn oán hận mẹ mình, không nể nang gì nói lớn: “Mẹ, người tức giận chẳng qua là vì con thả cha ra, cha đi tìm Quận chúa Minh Châu cho nên mới khiến người nổi giận, trút hết lên đầu con.”
Ninh Thư:…
“Đúng, ta chính là trút hết giận lên đầu con. Ai bảo con là con gái của ta, ta sinh ra con, nuôi dạy con, ta trút lên đầu con thì sao nào? Bởi vì con mới là người nợ ta, còn ta không có nợ con.” Ninh Thư lạnh lùng nói.
“Mẹ, người…” An Linh Vân hoàn toàn hóa đá.
“Quỳ cho ngay ngắn, tổ tông đang nhìn con đó.” Ninh Thư lạnh nhạt nói.