“!!!”
Lời này thật sự là sỉ nhục cực mạnh!
Nhưng mà lửa giận trong lòng Ôn Hủ Hủ cứ như vậy từ từ tản đi, cho đến cuối cùng, cô “ba” một tiếng cúp điện thoại.
Quên đi, người đàn ông chết tiệt này, cái tên ngu ngốc nhiều tiền, ngu gì mà cô không kiếm tiền chứ!
Ôn Hủ Hủ rất có khí phách tiếp nhận công việc.
Còn bên Hoắc Tư Tước, sau khi bỏ di động xuống, hắn nhìn thấy các giám đốc điều hành cấp cao trước bàn hội nghị đều nhìn chằm chằm mình như kẻ ngốc, đuôi lông mày hắn nhíu lại: “Nhìn cái gì? Chưa thấy cãi nhau bao giờ à?”
Các giám đốc điều hành cấp cao ngay lập tức thu lại ánh mắt giông như một con chuột.
Đúng là chưa bao giờ thấy!
——
Ôn Hủ Hủ cuối cùng vẫn ở lại biệt thự này, công việc mỗi ngày đơn giản chỉ là chăm sóc bọn trê, sau đó cùng bọn họ đi học, đủ loại lớp học đều là giáo viên tới cửa dạy.
Có cần phải học nhiều như vậy không?
Bởi vì hôm nay Ôn Hủ Hủ nhìn thấy ngay cả Mặc Bảo hiểu chuyện nhất cũng xuất hiện tâm trạng uể oải sau khi học piano, cô nhịn không được lập tức chạy tới hỏi dì Vương.
“Dì Vương, tại sao bọn trẻ lại học nhiều lớp học như vậy?”
“Hả? Cái này à, vẫn luôn như vậy, thiếu gia khi còn nhỏ cũng vậy, sau này tiểu thiếu gia được sinh ra, thiếu gia đã mời cho cậu ấy nhiều giáo viên, chắc là muốn bồi dưỡng bọn họ.”
Dì Vương cũng không biết vì sao, cho nên chỉ có thể thành thật nói cho Ôn Hủ Hủ biết.
Ôn Hủ Hủ nghe xong, ngẩng đầu nhìn hai đứa con trai cách đó không xa, bỗng nhiên giật mình…
Đúng vậy, dì ta không nói thì cô cũng quên mất, hai đứa nhỏ này của cô cũng không phải con nhà bình thường, bọn chúng là người thừa kế tương lai của tập đoàn Hoắc thị, tương lai trên vai bọn họ phải gánh vác rất gánh nặng.