“Thật vô vị.” Đùa cũng hơi quá rồi.
Minh Thù gọi điện thoại báo cảnh sát. Có cảnh sát hỗ trợ, tìm Liễu Nhan liền dễ dàng hơn nhiều.
–
Minh Thù nhìn thấy Liễu Nhan ở cục cảnh sát, bên cạnh có một người đàn ông, đoán chừng lại là một đối tượng có giá trị thù hận, Cát Thần Hạo.
Cục cảnh sát ghi xong khẩu cung liền thả người rời đi.
Minh Thù vốn cũng không có ý định để cảnh sát làm gì Liễu Nhan, cô ấy chỉ là không muốn lãng phí thể lực để đi tìm người mà thôi.
Rời khỏi cục cảnh sát, Minh Thù cười mà như không cười nhìn Liễu Nhan: “Đây là những gì cô nói để tôi phải chờ sao?”
Cát Thần Hạo kéo Liễu Nhan vào trong lòng, ánh mắt âm độc nói: “Lan Chỉ, cô nên cẩn thận một chút.”
Liễu Nhan cắn môi, bị Cát Thần Hạo ôm lên xe.
Minh Thù nhìn theo xe của Cát Thần Hạo rời đi. Cô lên xe đuổi theo Cát Thần Hạo, ngày hôm nay không đánh bọn chúng thì thật có lỗi khi đã tới cục cảnh sát.
Không thể vào cục cảnh sát vô ích.
Đi một đoạn đường dài, Minh Thù mới nhớ là mình quên đem Thư Lâm theo.
Quên đi, dù sao chăng nữa cũng hắn có chân, tự mình có thể trở về, giá trị thù hận quan trọng hơn.
Thư Lâm đứng phía ngoài cục cảnh sát: “…”
Lão tử là một người lớn như vậy, thế nào mà cô lại có thể quên mất lão tử?
Có dịp nhất định sẽ bóp chết cô ta!
Tốc độ xe của Cát Thần Hạo không nhanh, bọn họ tiến vào một khu biệt thự nhìn có vẻ sơ sài. Taxi vào không được nên Minh Thù xuống xe theo cách cũ trèo tường đi vào.
Tìm người có hơi rắc rối nhưng cô rất may mắn, đi vào không bao lâu liền thấy Cát Thần Hạo đậu xe bên ngoài một ngôi biệt thự.
Chính là chỗ này.
Khóe miệng Minh Thù cong lên, trong mắt tràn đầy ý cười mềm mại. Cô lắc lắc cổ rồi xoa bóp cổ tay, sau đó… ấn chuông cửa.
[…] Ấn cửa chuông mà thôi, vậy mà cô làm như đi ra chiến trường vậy.Người giúp việc nhà Cát Thần Hạo ra mở cửa, cô không biết Minh Thù, tất nhiên không cho cô ấy vào.
Minh Thù không để ý việc người hầu xua đuổi, lách mình vào biệt thự, nhanh như chớp tiến vào bên trong, người hầu đuổi theo phía sau.
Cô vừa vào biệt thự liền thấy Liễu Nhan và Cát Thần Hạo ngồi trên ghế sofa ở đại sảnh. Sắc mặt Liễu Nhan ảm đạm, Cát Thần Hạo như đang an ủi cô ta.
“Lan Chỉ, sao cô vào được đây!” Cát Thần Hạo phát hiện ra Minh Thù trước.
“Sao tôi lại không biết cách thức vào cửa của nhân loại tiến hóa chứ?” Minh Thù nở nụ cười nhàn nhạt.
“Cô… người này làm sao…”
Người hầu đến chậm một bước, nhìn Cát Thần Hạo nói: “Thiếu gia, cô gái này cố tình xông vào, tôi chặn cô ấy mà không được.”
“Lui xuống.” Cát Thần Hạo phất tay.
Người hầu nhìn Minh Thù, gật đầu rời đi.
Liễu Nhan đứng lên, mắt nhìn chằm chằm vào cô: “Lan Chỉ, cô tới đây làm gì? Cô theo dõi chúng tôi!”
Minh Thù xắn tay áo, nở nụ cười vô hại: “Tới để đánh các người.”
Một cô gái nhỏ mang theo một nụ cười vô hại, giọng êm ái nói “Tới đánh các người”, cái cảm giác kỳ lạ không hòa hợp này làm cho Liễu Nhan và Cát Thần Hạo cảm thấy lành lạnh.
Liễu Nhan và Cát Thần Hạo cũng chưa từng luyện võ, làm sao là đối thủ của Minh Thù được. Hai người họ bị Minh Thù lăn qua lộn lại đánh cho thừa sống thiếu chết.
Cát Thần Hạo lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cô như một con rắn độc.
[Giá trị thù hận Cát Thần Hạo đã đầy]Minh Thù đợi cả mãi, chỉ để chờ giá trị thù hận của Cát Thần Hạo. Đây chính là sự khác biệt giữa nhân vật chính và vai phụ.
Giá trị thù hận của nhân vật chính không dễ chơi!
Đồ ăn vặt của trẫm đâu rồi!
Không có gì mà đánh một trận cũng không giải quyết được.
Nếu thực sự không được, vậy đánh hai trận.
Vì vậy Liễu Nhan lại bị đánh.
“Lan Chỉ! Cô buông Liễu Nhan ra, cô có tức giận gì cứ đánh tôi đây, là tôi tìm người tới dạy bảo cô.” Cát Thần Hạo mắt đỏ ngầu hét.
Minh Thù quay đầu nhìn hắn một lát: “Ồ!”
Tiếp tục đánh Liễu Nhan.
“Lan Chỉ! “
Cuối cùng Minh Thù vẫn không có được giá trị thù hận của Liễu Nhan.
Nhất định là tư thế đánh không đúng.
Thật là đói.
Lần sau lại đánh tiếp!
Lúc Minh Thù rời khỏi biệt thự, cô dọa người hầu sợ đến run lẩy bẩy. Cô thuận tay lấy đi mấy quả trứng mới, từ từ đi ra tiểu khu, suy nghĩ làm sao để trở về.
Chỗ này… hình như chỉ có xe riêng, không có taxi.
Minh Thù ngồi ở ven đường ăn xong mấy quả trứng, cũng không thấy một chiếc xe nào, đợi mãi cũng không có xe nào đi tới.
Muốn trẫm phải biến thân bay trở về sao?