Trương Thác hỏi xong câu này mới nới lỏng cổ cho Ngô Hàn.
Ngô Hân há hốc mồm thèm thuồng.
“Ngô Hàn, chuyện quái gì đang xảy ra vậy!” Khang Huệ từ bên cạnh lo lắng hỏi, lần này cô lại nhìn Ngô Hân, đầy vẻ kỳ quái.
Lời nói của Trương Thác khiến sắc mặt của ông Triệu hoàn toàn tối sầm lại.
Người phụ nữ trung niên vừa nói lời xin lỗi với Trương Thác xong liền chửi bới ngay lập tức: “Thằng kia, mày đang đùa tao đấy à?”
Trương Thác cười nhìn người phụ nữ trung niên, sau đó hỏi ngược lại: “Biểu hiện của tôi còn chưa đủ rõ ràng sao?”
“Mày!” Người phụ nữ trung niên chỉ tay vào Trương Thác, những người đàn ông to lớn mặc vest lúc này cũng vây lấy Trương Thác.
Nhìn bọn họ sát khí đằng đằng như vậy, vẻ mặt của Trương Thác rất thoải mái.
Sắc mặt ông Triệu liên tục thay đổi, ông liền phát tay ra hiệu tất cả bọn họ đều rút lui.
“Vị tiểu thần y này, xem ra tôi vẫn còn coi nhẹ hiểu lầm giữa cậu và em dâu tôi. Nói thật thì Triệu mỗ tôi là một thương nhân. Tôi tin rằng trên thế gian này không có kẻ thù vĩnh viễn, hai bên đối đầu chỉ là lợi ích chưa có sự thống nhất mà thôi. Như thế này, cậu ra tay cứu giúp em trai tôi, chúng tôi báo đáp cậu một khoản tương đương, cậu thấy thế nào?”
Ông Triệu giơ một ngón tay ra.
“Chỉ cần cậu có thể cứu được em trai của tôi, tôi sẽ đưa cậu 3,5 tỷ.”
Ông Triệu vừa dứt lời, người phụ nữ trung niên là người đầu tiên tỏ ý không cam tâm tình nguyện gì, “Anh hai, anh nhìn bộ dạng nghèo kiết xác của tên nhóc kia, quần áo cộng lại chưa đến 3,5 triệu, nó làm sao đáng giá 3,5 tỷ, đưa nó 35 triệu là hời cho nó lắm rồi.”
Trương Thác lắc đầu: ” Là ông Triệu, đúng không? Tôi rất tán đồng với lời nói của ông. Không có ai là kẻ thù mãi mãi. Chỉ cần thống nhất được lợi ích, ai cũng có thể trở thành bạn bè.”
Ông Triệu hài lòng gật đầu: “Xem ra vị tiểu thần y này là người thông minh. Triệu mỗ tôi rất thích giao thiệp với những người thông minh.”
Người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh, sắc mặt bà ta xấu như bị táo bón, 3,5 tỷ, tại sao phải đưa cho tên nhãi này 3,5 tỷ. Với tâm trạng hiện giờ của bà ta cho dù đem 3,5 tỷ này xé nát, đốt đi bà ta cũng không bằng lòng đưa cho Trương Thác.
“Tiểu thần y, cậu cho tôi số tài khoản của cậu, tôi sẽ chuyển khoản cho cậu ngay bây giờ, cậu thấy sao?” Ông Triệu phẩy tay ra hiện, người của ông liền cầm điện thoại đi tới.