Hiểu Tinh Trần: “A Thiến, ngươi nghĩ cách đun chút nước đi.”
A Thiến méo miệng, bắt tay làm việc. Hiểu Tinh Trần sờ trán người nọ, lấy một viên thuốc khác cho hắn ăn. Ngụy Vô Tiện rất muốn nhìn kỹ mặt mũi người này một chốc, nhưng A Thiến rõ ràng không có hứng thú với hắn ta, nàng bực bội vô cùng, dù liếc mắt cũng chẳng thèm cho hắn. Sau khi đun nước xong, Hiểu Tinh Trần chậm rãi lau khô vết máu đen trên mặt hắn, A Thiến ở cạnh bên tò mò nhìn ngó, nhỏ tiếng “Ồ” một chập.
Cái mà nàng “Ồ” chính là, mặt mũi sau khi lau khô của người này, lại rất khá.
Nhìn thấy khuôn mặt này, Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Quả nhiên không ngoài dự đoán, Tiết Dương Tiết Dương. Oan gia ngõ hẹp, Hiểu Tinh Trần à, ngươi thật là… Xui xẻo đến nhà rồi.”
Lúc này Tiết Dương còn trẻ tuổi hơn nữa, chỉ là một thiếu niên mà thôi, bảy phần tuấn lãng, ba phần ngây thơ. Nhưng ai mà ngờ, thiếu niên một khi cười lên là lòi đôi răng khểnh ra như vậy, lại là một tên điên diệt môn mất trí. Ngụy Vô Tiện không nhịn được bất bình thay hắn: “Nhân vật như thế, vậy mà bị Di Lăng lão tổ lấn át danh tiếng, thật là, lý nào lại vậy.”
Tính thời gian, lúc này hẳn là sau khi Kim Quang Dao thượng vị tiên đốc. Tiết Dương trước mắt chật vật như vậy, nhất định là mới vừa trải qua cuộc “thanh lý” của Kim Quang Dao. Trở về từ cõi chết, nhưng trùng hợp lại được đối thủ cũ – Hiểu Tinh Trần cứu trở về. Kim Quang Dao không đánh chết người, đương nhiên là không tiện lộ ra, hơn nữa lại tin chắc rằng hắn sống không nổi, bèn tuyên bố với bên ngoài rằng đã thanh lý xong xuôi. Hiểu Tinh Trần đáng thương không hề sờ mó mặt mũi người này, dù cho có sờ, cũng chẳng phác hoạ nổi mặt mày, ma xuy quỷ khiến làm sao lại đi cứu kẻ thù đã hại mình đến tình cảnh này. A Thiến tuy thấy được, nhưng không phải người trong tiên môn, không nhận ra Tiết Dương, lại càng không nhận ra mối thù sâu tựa biển giữa bọn họ, thậm chí tên đạo trưởng là gì nàng cũng không biết…
Thật là chẳng thể nào xui xẻo hơn được nữa. Dường như cái khí xui xẻo khắp thiên hạ đều bị một mình Hiểu Tinh Trần hắn hưởng hết rồi ấy.
Lúc này, Tiết Dương nhíu nhíu mày. Hiểu Tinh Trần đang kiểm tra và băng bó vết thương cho hắn: “Đừng cử động.”
Loại người như Tiết Dương, làm nhiều chuyện xấu, tính cảnh giác đương nhiên không hề tầm thường, vừa nghe thấy giọng nói này, thình lình mở mắt, lập tức ngồi dậy, lăn tới góc tường, dáng vẻ đề phòng nhìn chằm chằm vào Hiểu Tinh Trần, mắt lộ hung quang. Ánh mắt của hắn như thú dữ bị vây hãm, không chút nào che giấu sự tàn nhẫn và ác ý trong đó, A Thiến nhìn thấy mà da đầu tê dại từng hồi, cảm giác này cũng lan sang cả da đầu của Ngụy Vô Tiện.
Hắn kêu la trong lòng: “Nói đi! Chỉ cần mở miệng ra nói, Hiểu Tinh Trần đương nhiên có thể nhận ra. Giọng nói của Tiết Dương, chắc chắn hắn sẽ không quên!”
Tiết Dương nói: “Ngươi…”
Vừa mở miệng, Ngụy Vô Tiện đã biết: “Ầy, lần này thì xong rồi. Có mở miệng Hiểu Tinh Trần cũng chả phát hiện.”
Lúc này ngay cả cổ họng Tiết Dương cũng đều bị thương, sau khi ho ra một lượng máu lớn, tiếng nói khàn khàn, hoàn toàn nghe không ra đây là cùng một người!
Hiểu Tinh Trần ngồi bên giường, nói: “Ngươi đừng nên cử động, khéo vết thương lại nứt. Yên tâm, ta cứu ngươi về, đương nhiên sẽ không hại ngươi.”
Ứng biến ứng biến cực nhanh, lập tức đoán ra tám chín phần mười rằng Hiểu Tinh Trần không nhận ra hắn. Con ngươi đảo đảo, thử dò xét: “Ngươi là ai?”
A Thiến chen miệng nói: “Ngươi có mắt sao không tự hìn đi, là một đạo sĩ lang thang đó. Người ta cực cực khổ khổ cõng ngươi về cho ngươi ăn linh đan diệu dược, ngươi lại còn hung dữ như thế!”
Ánh mắt Tiết Dương lập tức chuyển hướng sang nàng, giọng điệu lạnh lùng: “Mù?”
Ngụy Vô Tiện lòng kêu gay go.
Tên lưu manh con này nhạy cảm giảo hoạt, lại hết sức cảnh giác, không để ý là bị hắn nắm được đuôi nhỏ liền. Vừa nãy, Tiết Dương chỉ nói tổng cộng có bốn chữ, mà chỉ bằng vào giọng điệu của bốn chữ này, rất khó chắc chắn hắn rốt cuộc là hung dữ hay không, trừ khi nhìn thấy vẻ mặt và ánh mắt của hắn. Vậy đấy, dù A Thiến có mọc thêm một đôi tròng trắng, hắn cũng sẽ không coi đó là chuyện đương nhiên, sẽ không lơ là, không buông tha bất cứ điểm đáng ngờ nào.
Cũng may A Thiến đã lừa lọc ăn vạ từ bé đến lớn, lập tức nói: “Ngươi con thường người mù hả? Còn chả phải người mù này cứu ngươi hay sao, bằng không ngươi có thúi quắc nằm ở ven đường cũng chẳng ai quan tâm! Tỉnh lại rồi câu đầu tiên cũng chẳng biết nói cảm ơn đạo trưởng, không lễ phép! Còn chửi ta mù nữa, oa hức… Người mù thì sao chứ…”
Nàng đổi đề tài, chếch chuyện chính đi thành công, điệu bộ lại là một vẻ ủi thân không cam lòng, Hiểu Tinh Trần vội sang dỗ dành nàng, Tiết Dương dựa vào góc tường lườm một cái, Hiểu Tinh Trần lại quay qua nói với hắn: “Ngươi đừng dựa vào tường, vết thương trên đùi còn chưa bó xong, đến đây đi.”
Tiết Dương vẻ mặt lạnh lùng, còn đang suy nghĩ, Hiểu Tinh Trần lại nói: “Nếu còn trì hoãn không chữa, chân ngươi có thể sẽ tàn.”
Nghe vậy, Tiết Dương quyết đoán chọn lựa.
Ngụy Vô Tiện có thể đoán hắn nghĩ thế nào: Lúc này hắn đang bị thương nặng, hành động lại bất tiện, không ai cứu chữa nhất định sẽ toi. Nếu Hiểu Tinh Trần ngu xuẩn tự đưa tới cửa để người ta lợi dụng*, cớ gì lại không nhận.
*gốc là [oan đại đầu], nghĩa đen là bỏ tiền oan, nghĩa bóng là bị lừa, làm việc không có lợi.
Ngay sau đó, hắn đột nhiên trở mặt, âm điệu mang ý cười: “Vậy thì làm phiền đạo trưởng rồi.”
Biết rõ bản lĩnh trở mặt vô tình, lật mặt là cười tươi như hoa của Tiết Dương này, Ngụy Vô Tiện không nhịn được mà toát mồ hôi thay cho hai người mù một thật một giả trong phòng.
Đặc biệt là cô giả mù A Thiến này. Cái gì nàng cũng thấy hết, nếu như bị Tiết Dương phát hiện ra sự thật đó, vì để đề phòng lộ bí mật, nàng chắc chắn phải chết. Tuy biết rõ cuối cùng có lẽ A Thiến cũng sẽ bị Tiết Dương giết chết, nhưng khi hắn sắp trải qua quá trình này, hắn vẫn phập phồng lo sợ.
Bỗng nhiên, hắn chú ý tới, Tiết Dương vẫn không lộ dấu vết tránh để Hiểu Tinh Trần không đụng tới tay trái của hắn. Nhìn kỹ lại, hoá ra tay trái của Tiết Dương có ngón út bị đứt. Bề đứt đã lâu, không phải vết thương mới có, lúc trước chắc chắn là Hiểu Tinh Trần cũng biết Tiết Dương chỉ có chín ngón. Thảo nào lúc Tiết Dương giả trang, bàn tay trái của y có đeo thêm một chiếc bao tay đen.
Hiểu Tinh Trần chữa trị cho ai cũng đều hết lòng hết dạ, bôi thuốc cho Tiết Dương xong, băng lại hết sức đẹp, hắn nói: “Được rồi. Cơ mà ngươi tốt hơn hết là đừng nên cử động.”
Tiết Dương đã tin chắc Hiểu Tinh Trần đích xác ngu ngốc không nhận ra hắn, tuy toàn thân đều là máu, nhưng nụ cười đắc ý lười nhác kia lại xuất hiện trên gương mặt hắn: “Sao đạo trưởng không hỏi ta là ai? Tại sao lại bị thương nặng như thế?”
Những lúc như này, người bình thường đều sẽ cố gắng giấu diếm manh mối mặc cho thân phận có ra sao, nhưng hắn vẫn cứ muốn đi ngược lại, cố ý chủ động nhắc tới. Hiểu Tinh Trần nói: “Ngươi không nói, ta cần gì phải hỏi? Bèo nước gặp nhau, thả tay giúp đỡ mà thôi. Đợi ngươi lành thương, thì ai đi đường nấy. Đổi lại là ta, có rất nhiều chuyện, cũng không hi vọng người khác hỏi tới.”
Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Dù ngươi có hỏi, thằng lưu manh con này cũng nhất định sẽ soạn ra một lời giải thích không chê vào đâu được, vờn ngươi xoay vòng vòng.”
Người qua lại khó tránh khỏi có hơi hỗn loạn, Hiểu Tinh Trần không gặng hỏi nhiều, vốn đây là tỏ ý tôn trọng, nào biết, Tiết Dương đúng lúc lợi dụng sự tôn trọng này của hắn. Hắn không chỉ muốn để Hiểu Tinh Trần trị thương giúp hắn thôi, mà sau khi khỏi hẳn, cũng tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn “đường ai nấy đi”!
Tiết Dương nghỉ ngơi trong phòng ngủ của người gác trang, Hiểu Tinh Trần thì lại đến đại sảnh trong nghĩa trang, mở một cái hòm trống, nhặt khá nhiều rơm rạ trên đất lên, rải lên đáy quan tài, nói với A Thiến: “Người trong kia bị thương, phải uất ức ngươi ngủ ở đây rồi. Rải rơm lên, không lạnh lắm đâu.”
Từ nhỏ A Thiến đã lang thang, ăn gió nằm sương, làm gì có nơi nào chưa từng ngủ, chẳng hề để ý: “Này có uất ức gì đâu, có chỗ ngủ là tốt lắm rồi. Không lạnh, ngươi đừng cởi áo khoác cho ta nữa.”
Hiểu Tinh Trần sờ sờ đầu nàng, cắm phất trần, đeo kiếm vào, bước ra cửa. Lúc săn đêm hắn đều suy nghĩ tới an toàn nên chưa bao giờ dẫn A Thiến theo, nàng bước vào trong quan tài nằm một lúc, chợt nghe Tiết Dương ở sát vách gọi nàng: “Này bé mù, lại đây.”
A Thiến ló đầu ra: “Làm gì?”
Tiết Dương nói: “Cho ngươi kẹo ăn.”
Cuống lưỡi A Thiến chua lè một hồi, dường như rất muốn ăn kẹo, nhưng lại cự tuyệt: “Không ăn. Không tới!”
Tiết Dương ngọt ngào uy hiếp: “Ngươi không ăn thật? Không tới đây là vì không dám tới à? Cơ mà ngươi tưởng, ngươi không đến, thì ta sẽ không động đậy, không tới tìm ngươi được thật sao?”
A Thiến nghe cái giọng điệu nói chuyện quái lạ này của hắn, run cầm cập một hồi. Tưởng tượng tới tình cảnh cái khuôn mặt với nụ cười chẳng có ý tốt gì kia bỗng dưng hiện ra phía trên quan tài, càng kinh khủng hơn nữa, do dự chốc lát, vẫn cầm lấy cây gậy trúc, gõ gõ xuống đất đi chầm chậm đến cửa phòng ngủ. Còn chưa mở miệng, bỗng dưng có một vật nhỏ bay tới trước mặt.
Ngụy Vô Tiện định tránh theo bản năng, lo nó là ám khí gì đó, đương nhiên là hắn chẳng điều khiển cơ thể này được rồi. Chợt hắn lại nghĩ: “Tiết Dương đang thăm dò A Thiến, nếu như là một người mù bình thường, sẽ không tránh khỏi vật này!”
A Thiến không hổ là giả mù quanh năm, lại nhanh trí, nhìn thấy đồ bay tới, không tránh không né, chịu đựng để mặc nó nện vào ngực mình, mí mắt cũng chẳng chớp một cái, sau khi bị nện trúng mới nhảy ra sau, cáu kỉnh: “Ngươi cầm thứ gì ném ta!”
Tiết Dương thử một lần không được, hắn nói: “Kẹo đó, mời ngươi ăn. Quên mất ngươi bị mù không tiếp được, ở dưới chân ngươi đấy.”
A Thiến hừ một tiếng, ngồi xổm người xuống, động tác mò mẫm tìm dưới đất y như thật, sờ được một viên kẹo. Xưa nay nàng chưa từng ăn thứ này, mò mẫm lượm lên chà chà vài cái rồi bỏ luôn vào miệng, rộp rộp rộp nhai đến vui vẻ. Tiết Dương nằm nghiêng trên giường, một tay chống cằm, nói: “Ăn ngon không, bé mù.”
A Thiến: “Ta có tên có tuổi, ta không phải bé mù.”
Tiết Dương: “Ngươi lại chẳng nói tên cho ta biết, đương nhiên ta không thể làm gì khác hơn là gọi ngươi như thế rồi.”
A Thiến chỉ nói cho người đối tốt với mình tên của nàng, nhưng lại không thích Tiết Dương gọi khó nghe như vậy, đành phải báo tên, nói: “Ngươi thiệt kì quái, bị thương nặng máu me khắp người như vậy mà vẫn mang theo kẹo.”
Tiết Dương cười hì hì: “Hồi bé ta thích ăn kẹo, nhưng vẫn chẳng được ăn, nhìn người khác ăn mà thấy thèm. Bởi vậy ta cứ nghĩ, nếu có một ngày ta phát đạt, nhất định mỗi ngày trên người đều sẽ mang theo kẹo ăn mãi không hết.”
A Thiến ăn xong, liếm liếm môi, khát vọng trong lòng vượt lên trên sự chán ghét người này: “Vậy ngươi còn nữa không?”
Tiết Dương mắt lộ ánh sáng lạ, cười nói: “Đương nhiên là còn. Ngươi tới đây, ta liền cho ngươi.”
A Thiến đứng lên, gõ gậy trúc đi về phía hắn. Ai mà ngờ, đi được nửa đường, Tiết Dương bỗng nhiên lặng lẽ rút một thanh trường kiếm sắc nhọn rét lạnh từ trong tay áo ra.
Giáng Tai.
Hắn chỉa mũi kiếm về hướng A Thiến, chỉ cần nàng đi lên phía trước thêm vài bước nữa, sẽ bị Giáng Tai đâm xuyên qua người. Thế nhưng, chỉ cần A Thiến hơi chần chừ một bước, việc nàng không phải người mù thật sẽ bại lộ ngay!
Ngũ giác của Ngụy Vô Tiện và A Thiến thông với nhau, nên cũng cảm nhận được sự tê dại chân thật truyền từ sau gáy nàng tới. Mà nàng vừa gan lớn lại vừa bình tĩnh, vẫn đi về phía trước, quả nhiên, lúc mũi kiếm đến trước bụng dưới của nàng không tới nửa tấc, Tiết Dương chủ động rụt tay về, thu Giáng Tai vào trong tay áo, đổi thành hai viên kẹo, một viên cho A Thiến, một viên thì ném vào miệng mình.
Hắn nói: “A Thiến, đạo trưởng kia đêm hôm khuya khoắt đi đâu vậy?”
A Thiến chọp chẹp liếm kẹo, đáp: “Hình như là đi săn thú.”
Tiết Dương khì mũi: “Săn thú quái gì, là săn đêm chứ.”
A Thiến: “Thiệt hả? Không rõ nữa. Chính là giúp người ra trừ tà đánh yêu quái, còn không lấy tiền ấy.”
Ngụy Vô Tiện lại nghĩ thầm, cô nhỏ này cũng quá nhanh trí rồi.
Vốn chả phải A Thiến không nhớ rõ, từ mà Hiểu Tinh Trần đã nói, nàng nhớ còn rõ hơn người khác. Mà là nàng cố ý nói sai cái từ “săn đêm” này, còn Tiết Dương sửa lại lời của nàng, chẳng khác nào thừa nhận hắn cũng chính là người trong tiên môn. Tiết Dương thăm dò không được, lại bị nàng thăm dò ngược lại. Tuổi còn nhỏ, mà đã chứa nhiều tâm tư thế kia rồi.
Tiết Dương vẻ mặt khinh bỉ: “Hắn đã mù rồi, còn săn đêm được sao?”
A Thiến bực bội: “Ngươi lại thế nữa rồi. Mù thì thế nào, đạo trưởng dù mù cũng rất là lợi hại. Kiếm kia vù vù vù vù vù, nhanh cực!” Nàng khoa tay múa chân, bỗng dưng, Tiết Dương nói: “Ngươi không nhìn thấy, sao biết hắn ra kiếm nhanh?”
Ra chiêu nhanh, thu chiêu càng nhanh hơn. A Thiến lập tức ngang ngược nói: “Ta nói nhanh thì chính là nhanh, kiếm của đạo trưởng nhất định nhanh! Dù ta không thấy, nhưng vẫn có thể nghe ra được nhá!” Nghe cứ như là thiếu nữ ngây thơ há mồm tâng bốc vậy, không thể nào bình thường hơn.
Đến đây, ba lần thăm dò đều không có kết quả, Tiết Dương phải chấp nhận tin rằng A Thiến mù thật.
Hôm sau, A Thiến lặng lẽ kéo Hiểu Tinh Trần ra ngoài, thì thầm hồi lâu, nói điệu bộ kẻ kia đáng nghi, giấu đông giấu tây, lại cùng là người như Hiểu Tinh Trần, chắc chắn không phải loại người tốt lành gì. Không biết thế nào, nàng lại có thể cho rằng ngón út đứt lìa nọ lại chẳng phải việc quan trọng, mà chính cái đó mới là thứ đặc thù chí mạng nhất. Bởi vậy, Hiểu Tinh Trần lại vỗ về nàng một hồi, hắn nói: “Ngươi cũng đã ăn kẹo của người ta rồi, đừng đuổi người ta đi nữa. Lành thương rồi hắn sẽ tự đi thôi. Nào có ai muốn ở lại cái nghĩa trang này với chúng ta chứ?”
A Thiến còn muốn khuyên, tiếng của Tiết Dương bỗng vang lên từ sau lưng: “Các ngươi đang nói ta hả?”
Hắn vậy mà lại bước xuống khỏi giường. A Thiến nói: “Ai nói ngươi? Bảnh choẹ!” Cầm lấy cây gậy trúc gõ một mạch vào cửa, sau đó trốn dưới cửa sổ, tiếp tục nghe trộm.
Ở ngoài nghĩa trang, Hiểu Tinh Trần nói: “Thương ngươi vẫn chưa lành vậy mà không nghe lời ta vẫn đi lại, ghê gớm nhỉ?”
Tiết Dương: “Đi lại nhiều mới mau khoẻ, huống chi có phải hai chân ta đều gãy lìa đâu, vết thương loại này ta quen rồi, là bị người ta đánh đấy.”
Tài ăn nói của hắn không tệ, rất biết nói mấy lời dí dỏm, trong chút dí dỏm ấy mang theo hơi thở chợ búa suồng sã, vài câu nói ra, Hiểu Tinh Trần liền bị hắn chọc cười. Hai người nói chuyện rất là vui vẻ, A Thiến lặng thinh giật giật môi, cẩn thận phân biệt, dường như đang oán hận nói “ta đánh chết ngươi cái tên xấu xa”.
Người như Tiết Dương, thật sự quá đáng sợ. Hắn bị thương nặng như thế, chật vật thoát thân, cũng có một phần công lao của Hiểu Tinh Trần ở trong đó, đôi bên đã không đội trời chung, hiện giờ trong lòng hắn chỉ e là đang hận không thể ép Hiểu Tinh Trần thất khiếu chảy máu chết không toàn thây, nhưng vẫn cứ chuyện trò vui vẻ với hắn. Một người sống, lại có thể nham hiểm đến trình độ như thế này. Ngụy Vô Tiện nấp dưới song cửa, nghe từng cơn ớn lạnh tràn vào đáy lòng.
Nhưng mà, hắn vẫn đánh giá thấp sự tồi tệ của Tiết Dương.
Đại khái là một tháng trôi qua, dưới sự săn sóc tỉ mỉ của Hiểu Tinh Trần, vết thương của Tiết Dương gần như khỏi hẳn. Ngoài lúc đi đường chân có hơi cà thọt ra, đã không còn gì đáng ngại. Nhưng hắn không hề nhắc tới chuyện rời khỏi, vẫn chen chúc ở chung với hai người trong một gian nghĩa trang, không biết đang tính toán điều gì.
Ngày hôm đó, Hiểu Tinh Trần trông nom A Thiến ngủ rồi, lại định ra ngoài săn đêm trừ ma. Bỗng nhiên, tiếng Tiết Dương truyền đến: “Đạo trưởng, tối nay mang theo ta nữa, thế nào?”
Cổ họng hắn cũng đã lành lâu rồi, nhưng vẫn cố tình không dùng âm gốc, nguỵ trang một giọng khác. Hiểu Tinh Trần cười nói: “Vậy không được, ngươi vừa mở miệng là ta cười. Ta mà cười, kiếm chệch đi liền.”
Tiết Dương đáng thương: “Ta đeo kiếm cho ngươi, làm trợ thủ cho ngươi, đừng ghét bỏ ta mà.”
Hắn quen thói làm nũng vờ vĩnh, giọng điệu hệt đứa em trai khi nói chuyện với người lớn, mà lúc Hiểu Tinh Trần còn làm học trò của Bão Sơn tán nhân dường như đã từng dẫn dắt sư muội sư đệ, nên tự nhiên cũng coi hắn như vãn bối, lại biết hắn cũng là người tu tiên, liền vui vẻ đồng ý. Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: “Chắc chắn Tiết Dương sẽ không tốt bụng như vậy, lại còn đi săn đêm giúp Hiểu Tinh Trần nữa chứ. Nếu như A Thiến không đi theo, vậy cũng phải bỏ qua chuyện quan trọng rồi.”
Nhưng A Thiến quả nhiên là một người thông minh, cũng rõ ràng Tiết Dương quá nửa không có ý tốt. Chờ hai người này ra ngoài, nàng cũng nhảy khỏi quan tài, đi theo ở xa xa. Không bám theo sát gót là lập tức mất dấu.
Cũng may trước đó Hiểu Tinh Trần có nói địa điểm săn đêm tối nay, là một thôn trang nhỏ bị tẩu thi quấy nhiễu, A Thiến cứ thẳng hướng mục đích mà đi. Nàng phá một cái hốc dưới hàng rào cửa thôn, chui vô từ đó, trốn vào một căn phòng, lén lén lút lút thò đầu ra.
Nàng vừa ló đầu, chẳng biết A Thiến có xem hiểu gì không, nhưng trong lòng Ngụy Vô Tiện lại đột nhiên ớn lạnh.
Tiết Dương khoanh tay đứng ven đường, nghiêng đầu mỉm cười. Hiểu Tinh Trần ở phía đối diện hắn, ung dung xuất kiếm, ánh sáng bạc của Sương Hoa vắt ngang, một kiếm xuyên tim một thôn dân.
Thôn dân kia, là một người sống.