Vu Kim Mĩ ngước mắt lên nhìn anh, khuôn mặt xinh xắn đẫm nước mắt, bên trong đôi con ngươi tinh xảo là một sự tuyệt vọng hoà với nỗi căm hận đến phẫn uất.
“Chị Nghi… Chị Nghi đi rồi!…”
Vu Phùng Cửu vẫn chưa thể nghe hiểu được lời nói ấy, anh lắp bắp hỏi lại, giọng điệu lạc hẳn đi.
“Đi, đi đâu?”
“Chị ấy rời đi rồi! Bị bán cho một lão già! Tất cả lại tại hắn! Tại tên khốn đáng hận ấy!”
Vu Quang Đàm yếu ớt nhổm người lên, nói trong tiếng nấc.
“Em xin lỗi… Em không thể ngăn ông ta lại được… Anh Cửu, em xin lỗi…”
Cả cơ thể của Vu Phùng Cửu cứng đờ, đôi mắt anh hằn đỏ tơ máu.
Anh lắc đầu, không thể tin được, chân bước cứng nhắc ra đằng sau rồi lập tức quay phắt lưng lại, lao lên trên tầng hai.
Anh đẩy tung cửa phòng làm việc của Vu Khải Liễm, đi đến trước mặt của ông ta.
Dường như mọi sự oán hận bị chất chứa bao ngày bất chợt bùng nổ, anh đã không thể kìm nén thêm được nữa mà giật lấy cái đèn bàn ở gần đó, đập mạnh vào đầu của Vu Khải Liễm.
Nhưng bất chợt cơ thể nhói lên những cơn đau khiến cho anh bị lệch nhịp, giáng lệch chiếc đèn bàn xuống dưới sàn nhà.
Những người vệ sĩ hoảng hốt đến cưỡng chế lấy anh, bốn con người giữ lấy bốn tay chân anh cứ như đang bắt lấy một con quái vật đang điện cuồng rống giận.
“Thằng chó! Ông lừa tôi!” Giọng anh hét lên rất cao tưởng như sắp rách luôn cả cổ họng, khi nói, còn có một số những giọt máu bắn ra từ miệng anh: “Ông đã nói nếu tôi lĩnh đủ năm mươi roi, ông sẽ để em ấy yên cơ mà?! Tại sao hả?!”
Trước sát khí đến mất trí của anh, Vu Khải Liễm lại bình tĩnh đến vô cảm.
Ông ta từ tốn nói, cứ như là đang bàn chuyện rằng mặt trời sáng nay rất đẹp.
“Tao đã định để cho nó ở lại, nhưng nó lại nhất quyết nói muốn rời đi. Tao cũng hết cách, nếu như nó đã muốn như vậy thì tao để cho nó đi luôn.”
“Nói láo! Là do ông ép buộc em ấy! Thả tôi ra!”
Vu Phùng Cửu giãy mạnh ra khỏi sự kìm hãm của mấy tên vệ sĩ, đột ngột, cả người anh căng cứng rồi đổ rầm xuống đất, xương cốt như vỡ tan, không thể cử động được.
Máu từ miệng và mũi trào ra.
Toàn cơ bắp bị kéo co, lên cơn co giật mạnh.
Đây là hậu quả của việc anh đã gồng quá sức mình để chịu đựng sự đau đớn của xác thịt.
“Ối! Đại thiếu gia! Đại thiếu gia! Mau gọi người đến cấp cứu cho ngài ấy! Nhanh lên!!!”
Giọng những người làm hét lên kinh hãi đến khàn cả cổ, cả căn biệt thự chấn động.
Vu Phùng Cửu bị người ta bê đi, cơ thể như tàn phế không thể cử động được.
Nhưng chỉ duy nhất đôi mắt màu hổ phách của anh là vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang thờ ơ ngồi ở một nơi xa đó.
Nước mắt không kìm được rơi ra.
Anh nhất định sẽ giết chết kẻ đó! Anh sẽ băm vằm xác hắn ra, chôn thây hắn tại một nơi tận cùng của sư bẩn thỉu, để cho những kẻ mà ông ta khinh thường là nghèo hèn và yếu kém mỗi khi đi qua đều sẽ nhổ nước bọt vào phần mộ của ông ta.
Hướng Đường Nghi… cô gái bé nhỏ của anh…
Xin lỗi… Anh không thể giữ em lại được rồi. Đã mất em thật rồi…
Đường Nghi à.