“Nhưng trên thực tế, điều đó không đúng…”
Jesé nhìn sang mấy người Abbeliu và Nefes, “Khi ta tự kiểm điểm trước tượng Thần Mặt Trời Ra, lão tế ty của thần miếu nói với ta rất nhiều, ông ấy có ý nghĩ giống như Nefes, lúc ta dùng quan điểm của mình kịch liệt phản bác ông ấy, công kích ông ấy, lão tế ty hỏi ta một câu — “
“Ông ấy nói: Ngươi muốn nhìn cảnh trên phố lớn phồn hoa chỉ lác đác vài người đi đường, tĩnh lặng như ve mùa đông, run lẩy bẩy nhìn vũ khí trong tay binh lính, hay là muốn nhìn thấy bình dân cần mẫn, khổ nhọc náo nhiệt rao bán lương thực dư thừa thu hoạch được năm nay của mình, nụ cười dạt dào mong đợi sinh hoạt ngày mai?”
“Ta, ” Jesé dừng một chút, thấp giọng nói: “Ta không thể không thừa nhận, Ai Cập mà ta muốn nhìn thấy trong tương lai là cái sau.”
“……”
Abbeliu buông cánh tay ôm ngực xuống, mím mím môi. Mà Bretton và Nefes nhìn hắn mỉm cười.
Nefes vỗ vỗ vai đồng liêu: “Được đó Jesé, cuối cùng ngươi cũng khai khiếu.”
Jesé trông có vẻ hơi ngượng ngùng, nghiêm mặt “Hừ” một tiếng.
Nefes trêu chọc ông một câu, rồi nhỏ giọng nói với những khác: “Mấy tháng qua, tính cách của vương bắt đầu ôn hòa hơn một chút, xử phạt cũng không nghiêm khắc như xưa, nụ cười cũng nhiều hơn, những thay đổi đó đều là do — “
“Mèo của vương!” Hình ảnh một con mèo đen chợt lóe lên trong đầu Bretton.
Nefes gật đầu: “Đúng, chính là do con mèo vương nuôi, tên nó là Bast, nhưng Bast đã cào vương, bây giờ vương đột nhiên trở lại bộ dáng trước đây, thậm chí càng trầm trọng thêm chắc cũng liên quan tới nó.”
Abbeliu: “Dễ thôi, Nefes, ngươi nói mấy lời hay, sau đó đưa mèo về lại bên vương là được rồi.”
Hắn nói xong, Jesé và Bretton tán thành gật đầu, chỉ có Nefes trở nên trầm mặc, nghĩ thầm: Còn cần ta nói lời hay sao? Vương căn bản không trách tên nhóc kia, chỉ là không muốn xuống nước trước thôi!
Nhưng mà…
“Chờ một chút đi, chờ thêm một ngày.” Nefes lắc đầu, Bast ảnh hưởng quá lớn đến vương, nàng muốn nhìn một chút vương chỉ có tình cảm đặc thù với mỗi mình Bast hay là đổi con mèo khác cũng có thể.
Dù sao Bast sẽ không chịu uất ức ở chỗ Jesé không phải sao?
Nefes nhìn Jesé, mỉm cười.
Jesé cau mày, không rõ vì sao, tưởng rằng cái người vô liêm sỉ này lại bắt đầu đùa giỡn mình nên không lên tiếng.
Mà Bass đã đợi bốn ngày trong căn phòng bỏ hoang, chỉ vì vậy mà bỏ lỡ một cơ hội được sống.
…
…
Buổi tối, tẩm cung lâm thời của vương.
Lão thành chủ tự mình đưa một con mèo tới chỗ Jofar.
Jofar vô cảm ngồi ở bên mép giường, song quan lộng lẫy, màu da trắng lạnh như phủ thêm một tầng ánh sáng. Ánh sáng và bóng tối phân bố trên khóe mắt và đôi môi hắn, giống như tượng thần trong đêm, thần thánh cao cao tại thượng, nhưng cũng có chút âm u không nói ra được.
Hai mắt băng lam khép hờ, nhìn chằm chằm con mèo xa lạ ở giữa phòng ngủ.
Con mèo này khác xa Bast, nó có một bộ lông dài như bọt sữa, rất đáng yêu, hai mắt còn là một bên xanh dương một bên xanh lá.
Nhưng con mèo này không thân hắn, thậm chí bộ lông còn hơi xù lên, bốn chân chống trên đất, nhìn Jofar với vẻ cảnh giác.
Jofar thích mèo, nhưng hắn chưa từng nuôi qua.
Nefes và những người khác nghĩ đó là do bệnh dị ứng của hắn, nhưng không biết rằng Jofar có vấn đề giống như Sok, hắn cũng không được mèo yêu thích.
Chắc là do loài vật như mèo đều là thứ có linh tính mẫn cảm.
Dường như bọn nó có thể nhìn thấy tội nghiệt của một người, máu tươi dính đầy trên tay cùng với ác linh dữ tợn dưới lớp da người.
Không ai biết rằng mỗi thành viên kết hôn cận huyết trong vương thất ít nhiều gì đều mắc chứng tâm thần, tâm lý biến thái vặn vẹo và lập dị, không có điểm mấu chốt hay đạo đức nào để nói, tanh tưởi đến mức khiến người ta buồn nôn.
Như lão Tiên vương, yêu mẹ ruột của mình.
Hay như Jofar, không khống chế được sự khát máu trong nội tâm mình.
Dù có ngụy trang hoàn hảo đến đâu, bọn họ đều là những con thú hoang xấu xí tồn tại trong thế gian này.
Pharaoh tuấn tú nhìn kỹ con mèo một lúc lâu đột nhiên mở miệng: “Lại đây.” Âm thanh vang vọng giữa tẩm cung tĩnh mịch.
“Méo ngao!”
Chú mèo đẹp đẽ bị người đàn ông đột nhiên lên tiếng dọa sợ hết hồn, bày ra tư thế tấn công và đe dọa, miệng phát ra tiếng ‘xì xì’ như rắn thè lưỡi.
Jofar cau mày, lần thứ hai ra lệnh: “Lại đây.”
Chú mèo hà hơi: “Hí!”
Jofar nhìn nó, âm thanh chậm lại: “Bast, lại đây.”
Mèo: “Hí!”
Jofar: “…” Hắn thẳng thắn đứng lên, muốn bước tới ôm lấy mèo.
Nhưng con mèo kia thấy hắn đứng lên, cái đuôi dài nổ tung như một cây phất trần, “Gào gừ!” Kèm theo một tiếng kêu rên, nó quay đầu bỏ chạy như gặp phải quỷ, trốn đến một góc mà Jofar không thể nhìn thấy.
“Ngươi cũng nhìn thấy sao…”
Khóe miệng Jofar vung lên một nụ cười, mà trong mắt lại lạnh đến đáng sợ.
Ở Ai Cập, người ta từng nói mắt mèo có ánh sáng mặt trời, có thể rọi sáng bản chất và tội ác của một người, Jofar nhìn phản ứng tương tự như những con mèo trước đó, lạnh lùng cười rộ lên.
“Quả nhiên là giống nhau.”
Tất cả mọi người đều cho rằng Jofar chọn Bast, chọn Mèo Thần làm thú cưng, qua nhiều năm như vậy cuối cùng cũng chọn được nhóc con mình thích.
Lại không biết thực ra chỉ có Bast là con mèo đầu tiên nhìn thấy Jofar mà không có chạy đi, vẫn như trước bi bô diễu võ dương oai làm nũng.
Đoạn quan hệ chủ tớ này, là thú cưng, chọn chủ nhân…
“Ngày mai, đi đón nó về từ chỗ Nefes thôi.”
Jofar nhìn khoảng không yên lặng, thấp giọng lẩm bẩm giữa cung điện bỗng dưng sinh ra cảm giác quạnh quẽ, sau đó sai bảo thị nữ mang con mèo kia đi rồi nằm lên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong mơ, meo đại gia đen thui đắc ý vẫy đuôi với hắn, bi bô trách hắn tại sao không tới đón nó sớm hơn, Jofar ôm nó lên, hôn mũi nó, nhóc con mềm mại thân quen khiến thụy nhan của vị Pharaoh trẻ tuổi nhiều hơn một tia dịu dàng.
Tuy nhiên, buổi tối hôm nay đã được định trước sẽ không bình tĩnh.
Jofar đang ngủ thì bị tiếng ồn ào đánh thức, hắn lập tức lật mình cầm áo choàng khoác lên người, thân vệ đã phá cửa vọt vào, vây quanh bên người Jofar, bảo vệ hắn hết sức cẩn thận.
“Vương!”
Nefes và Jesé vội vã vào cửa với bộ quần áo có hơi ngổn ngang, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Jofar không có bị thương.
“Vương, có một nhóm thích khách cưỡng ép phá cửa xông vào phủ thành chủ, còn có mũi tên bọc lửa bắn lên nóc nhà! Mấy người Abbeliu đang lùng bắt những kẻ ám sát!”
“Bọn họ điên rồi sao, còn dám quang minh chính đại xông vào phủ thành chủ?”
“Không biết, người của chúng ta đã chém giết mấy tên rồi.”
“Đến cùng là nhân thủ của ai…”
Jofar nghe nghe, sắc mặt chợt biến, cầm lấy trường kiếm nhanh chân lao ra cửa, mặc kệ tiếng hét lớn của Nefes và những người khác, cùng với thân vệ chạy theo phía sau, trực tiếp đi đến nơi cất Vong linh thư.
Căn phòng cất giữ Vong linh thư trước đây dùng để đặt tượng thần, thỉnh thoảng đến để cầu nguyện, bây giờ được bao bọc chặt chẽ bởi các thân vệ của Jofar, bọn Sok và Abbeliu còn thay phiên túc trực.
Khi Jofar tới đó, mặc dù vẻ mặt lo lắng, nhưng bọn họ vẫn cứ tử thủ mệnh lệnh, không hề rời khỏi gian phòng này nửa bước.
“Vương!”
“Vương — “
Nefes và những người khác chậm một bước đuổi đến sau, Jofar bỏ qua hành lễ của các thân vệ trực tiếp dùng kiếm chém đứt khóa cửa, bước vào.
Sau khi nhìn thấy quầy trống phía trước bức tượng và hòn đá bị đẩy ra trên nóc nhà, đôi mắt băng lam hai trong nháy mắt trở thành màu đỏ tươi!
Tác giả có lời: 【 Tiểu kịch trường 】
Nefes: Ngươi chăm sóc mèo cho tốt.
Jesé:???
Nefes: Không phải mèo ở chỗ ngươi sao?
Jesé: Đậu móa không có, ngươi đừng có nói lung tung!
Nefes:…
Jofar: Các ngươi đều chết chắc rồi.
Editor lảm nhảm: Hết ngược rồi, chương sau Pharaoh sẽ biết chuyện và đi tìm mèo (vợ). Truyện không có ngược, nhiều mấy chương sương sương thoy, tin t đi, đây là hệ chữa lành đấy.
Và mai không có chương nhé. Tại sao á hả? Tại chương sau dài, dài dàiiiiiiiii vcl, t edit không kịp (✖╭╮✖).
Với lại t cần đổi giờ ngủ, dạo này thức khuya nhiều quá rồi. Ai hay thức khuya sẽ thấy dạo này t toàn đăng giờ thiêng vì lúc đó là vừa check lỗi xong.