[Chúc Tịnh Tịnh]: Phó Uy hiện đang ở đâu?
A Tiết hình như chỉ chờ cậu trả lời, hắn phản hồi cực nhanh.
[A Tiết]: Nước ngoài. [A Tiết]: Cậu thực sự quên nhiều thứ lắm sao? [Chúc Tịnh Tịnh]: Đúng, vậy nên cậu nói tôi biết một chút được không?Mặc dù hôm qua bộ ba plastic đều ghim cậu, nhưng so với Gai Gai và Lý Lịch hùng hổ doạ người thì tính công kích của A Tiết là thấp nhất. Hiện tại với giọng điệu cười toe phất phơ của hắn, chắc hẳn đã sớm quẳng chuyện lộn xộn ra sau đầu, lại còn có thể nói chuyện ôn hòa với Chúc Vi Tinh một cách tự nhiên.
Cậu cũng muốn thu thập một ít thông tin từ hắn ta.
A Tiết quả nhiên thẳng thắn hơn so với bọn Lý Lịch.
[A Tiết]: Cậu muốn biết gì? Phó Uy à? [Chúc Tịnh Tịnh]: Ừ, tôi và cậu ta thực sự là bạn bè sao? Hoàn cảnh gia đình cậu ta rất tốt à? Ra nước ngoài du học sao? [A Tiết]: Bọn tôi quen hắn trong một buổi tụ tập bạn bè năm ngoái, mấy lần hẹn hắn sau đó thì thấy cậu thường đi theo, vậy nên mọi người liền chơi chung. Chính là cậu nói với bọn tôi cậu với hắn cùng nhau lớn lên từ nhỏ, là bạn học tiểu học, là bạn thân chí cốt của nhau, nhà Phó Uy kinh doanh thủy sản ở quê, có đất có đai, điều kiện rất tốt. [A Tiết]: Về việc Phó Uy đi nước ngoài thì tôi cũng không biết tại sao, hai tháng trước hắn đột nhiên nói sẽ đi, không muốn học ở học viện Nghệ thuật U nữa. Bọn tôi cũng thắc mắc, còn định hỏi cậu đây. Bởi vì lúc đó tinh thần Phó Uy rất kém, không giống như tâm trạng không tốt, mà như là đang muốn che giấu chuyện gì đó, cả người lúc nào cũng hầm hè gầm gừ. [A Tiết]: Sau đó lại còn nói với tôi, hắn đi đêm về gặp quỷ. Có một con quỷ vẫn luôn quấn lấy hắn, bám riết không tha khiến hắn ăn ngủ không yên, nhưng tôi chỉ nghĩ hôm đó hắn uống say thôi. Hỏi lại thì hắn không chịu nói, sau đó không lâu liền đi nước ngoài.Có quỷ?
Chúc Vi Tinh đương nhiên không tin, là trong tâm có quỷ thì đúng hơn.
[Chúc Tịnh Tịnh]: Sau khi cậu ta ra nước ngoài, cậu và cậu ta có liên lạc gì nhau không? [A Tiết]: Không có, hắn không liên lạc gì với bọn tôi hết, tôi với Gai Gai đều cho rằng hắn vui đến quên trời quên đất rồi. [A Tiết]: Hừm, bây giờ nói chuyện với cậu, tôi càng nghĩ càng thấy kỳ quái. Gai Gai có bữa uống say cũng nói với tôi, cậu ta nghi Phó Uy vốn không đi, nhưng cũng không có ở nhà, hắn mất tích. [Chúc Tịnh Tịnh]: Sao Gai Gai lại nói vậy? [A Tiết]: Cậu thấy ảnh đại diện WeChat của hắn không? Phó Uy để dành tiền rất lâu mới mua chiếc xe thể thao đó, tuy cũng chỉ thuộc loại trung nhưng vẫn được hắn coi như bảo bối. Chính hắn nói, trừ khi hắn chết, chứ không thì không ai được đụng vào xe hắn khi chưa được phép hết. Nhưng mấy tuần trước, Z4 của Phó Uy bị người nhà của hắn âm thầm rao bán. Kì quái chính là, xe vẫn còn ngon lành thế mà chẳng ai thèm mua, có tin đồn xe này rất xúi quẩy. Cậu từng thổi gió với bọn tôi, nói về sau xe cũ thì Phó Uy sẽ đưa cho cậu. Bọn tôi còn thấy kì quái, xe muốn bán, lại không ai muốn, thì sao cậu không đi tìm Phó Uy nháo loạn, cho nên Gai Gai mới hỏi cậu như vậy, kết quả cậu cái gì cũng không nhớ, hèn chi!Chúc Vi Tinh nhíu mày lại, nhìn điện thoại trầm tư nửa ngày.
[Chúc Tịnh Tịnh]: Ngày tôi gặp sự cố đó, lúc uống rượu ở bar Ngọ Sơn, thật sự không có gì xảy ra sao? [A Tiết]: Ý cậu là gì? [Chúc Tịnh Tịnh]:: Chúng ta có gì không vui không, tôi có nói với cậu chuyện gì lạ không? [A Tiết]: Hôm đó tôi còn say sớm hơn cậu nữa, không nhớ rõ. Hình như là nghe cậu với ai đó cãi nhau, có phải Gai Gai không thì tôi không chắc, hai người thường thường ầm ĩ cãi nhau mà, chuyện này rất bình thường.Chúc Vi Tinh nhìn đến đây, không nhịn được mở xem tin nhắn mà [Làm mưa làm gió] đã gửi cho cậu. Khi thấy người kia nói hắn muốn đi học, ở một mình rất cô đơn và tăm tối, cảm giác bị giam cầm kì dị như chui qua màn hình lan tràn đến da thịt Chúc Vi Tinh. Theo đó còn có một loại lạnh lẽo lạ lùng, xuyên qua ngón tay đang cầm điện thoại của cậu một đường đi lên trên, dọc theo mạch máu, thẩm thấu tan vào trong xương cốt.
Trong phòng chỉ có mình cậu, anh trai đang ở phòng khách xem TV, có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe cửa, mờ ảo mà lập lòe. Hơn nửa gian phòng còn lại chìm trong bóng tối mơ hồ.
Chúc Vi Tinh chợt thấy ngột ngạt vô cớ, không khỏi nổi một thân da gà. Không hiểu sao cậu lại cảm thấy có một đôi mắt ẩn trong bóng tối của căn phòng đang gắt gao nhìn mình. Nhất cử nhất động hay suy nghĩ của cậu đều như bị ánh mắt bí ẩn kia giám sát, cậu không rõ cảm giác bất thường này là do sự bất an trong tiềm thức, hay là nỗi sợ hãi còn sót lại trong trí nhớ đột nhiên bị khơi dậy, hay chính là di chứng sau tai nạn tái phát không báo trước, từ choáng váng biến thành ảo giác.
Cậu nằm trên giường nỗ lực hít thở, nhưng chân tay dần dần cứng đờ, trước mắt trở nên đen kịt, trong khoảng không dường như hiện ra một cái hố đen không đáy muốn nuốt chửng lấy cậu.
Nó khiến cậu tự dưng nghĩ đến cảm giác khi bản thân mới vừa tỉnh lại ở bệnh viện, mệt mỏi, hỗn độn, mờ mịt bất lực.
Ngay khi Chúc Vi Tinh sắp rơi vào một loại ảo giác tù túng nào đó, một tiếng lạch cạch vang lên, đèn bên cửa sổ đối diện được người bật lên.
Ánh đèn sợi đốt chói mắt từ đầu kia chiếu rọi lại đây, tiếng dép lê sàn sạt của tên nhóc du côn cho thấy tâm trạng hắn đang không tốt. Ném quần áo rồi kéo ghế, một đường binh binh ầm ĩ, cuối cùng lạch cạch mở cửa sổ ra, đứng đó hút thuốc.
Nếu là trước đây, Chúc Vi Tinh chắc chắn sẽ thở dài với sự cáu kỉnh của người kia, nhưng lúc này cậu lại cảm thấy từng tia khói theo gió bay đến kia như một mồi châm, bùng lên ngọn lửa nho nhỏ đủ làm tan đi lạnh lẽo đang vây lấy cậu, xua đi bóng tối đang xâm chiếm tâm trí cậu, kéo Chúc Vi Tinh từ hố đen vô tận trở về hiện thực.
Khi phát hiện mình có thể cử động, Chúc Vi Tinh giật giật bắp chân, đột nhiên ngồi dậy, mồ hôi lạnh trượt dài trên lưng.
Cậu liếc nhìn Khương Dực, người cũng đang nhìn cậu.
Thân người cường tráng của Khương Dực dựa vào bên tường, trong miệng ngậm điếu thuốc, tư thái nhàn tản, song ánh mắt lại đặc biệt sâu nặng, thậm chí có chút tàn khốc.
Hắn nhìn chằm chằm Chúc Vi Tinh, rồi nhìn đến một mảnh tối tăm trong phòng ngủ của cậu, nhìn gần một phút đồng hồ, bỗng nhiên khó chịu nói: “Định dựa vào đèn đóm nhà tôi mà sống à?”
Lời này rõ ràng là cố tình kiếm chuyện, chính hắn làm việc và nghỉ ngơi hỗn loạn, cả đêm không ngủ bật đèn làm ô nhiễm ánh sáng bên phòng Chúc Vi Tinh, ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu còn chưa nói, bây giờ lại bày ra bộ dáng kẻ ác cáo trạng trước.
Thế nhưng Chúc Vi Tinh cũng không phản bác, cậu chỉ lẳng lặng nghe giọng nói trầm thấp của Khương Dực, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy sự tồn tại của người này cho mình cảm giác an toàn như vậy. Khương Dực như một chùm sáng, chói mắt và nóng bỏng như ánh mặt trời, có thể khiến mọi thứ tối tăm u ám biến mất hết.
Chúc Vi Tinh không nói lời nào, Khương Dực cũng không ép cậu, hai người cứ như vậy một ngồi im, một đứng im, nhìn nhau không nói gì.
Mãi đến khi hút hết non nửa bao thuốc lá, Khương Dực như đã nghĩ xong chuyện đời người, tâm trạng nóng nảy ấm ức ban nãy cũng bị gió đêm xoa dịu, lúc này hắn mới trừng Chúc Vi Tinh một cái, khép lại cửa sổ, lên giường nằm ngay đơ.
Hắn chân trước vừa đi, chân sau Chúc Vi Thần sau khi xem TV rồi đi tắm xong liền về phòng ngủ.
Nghe tiếng ngáy của anh trai, Chúc Vi Tinh sau khi bình tĩnh lại cũng ngã xuống gối, bắt đầu phân tích hiện tượng mình vừa trải qua một cách khoa học. Cậu hẳn là gặp phải chứng “Giấc ngủ tê liệt” trong truyền thuyết, thường bị người ta hiểu lầm là một loại hiện tượng tâm linh nào đó, thực ra đó là tình trạng tê cứng tạm thời do cơ bắp bị căng thẳng bộc phát mà thôi. Đột nhiên phát sinh như vậy, Chúc Vi Tinh cảm thấy một nửa là do thần kinh cậu căng thẳng trước thông tin của Phó Uy quấy nhiễu, còn một nửa là liên quan đến chấn thương não của mình.
Hơn nữa, việc ở quầy hàng hai ngày nay hết sức bận rộn, đoán chừng là mệt quá cũng nên, đi ngủ sớm thì tốt hơn.
Chúc Vi Tinh vuốt mặt, tự nhủ.
Nhưng cậu nhắm mắt lăn qua lộn lại một hồi mà vẫn còn tinh thần, bèn lấy điện thoại ra định nghe mấy bài trợ ngủ, kết quả vừa mở màn hình lên liền thấy tin nhắn của A Tiết gửi đến hai phút trước.
[A Tiết]: Hình như tôi nhớ cậu có hét lên câu gì đó ngày cậu xảy ra chuyện, cậu nghĩ tôi có nên báo cho cảnh sát biết không? Bất quá cũng có thể là tôi nghe lầm. [A Tiết]: Cậu nói… cậu đã phát hiện ra một bí mật đáng sợ, có thể khiến cậu mất mạng.– ——————–