Ngày Lạc Hợp chết, tất cả như trút được gánh nặng.
Ngày Lạc Hợp chết, Ngụy Tử Hư bắt đầu cảm thấy cô độc.
Đèn tường vẫn hỏng. Mạc Vãn Hướng ngồi trong góc đợi gần một giờ.
Khoảng thời gian trốn tránh trong góc tường là lúc cô cảm thấy an toàn nhất. Bởi sau khi thẩm phán kết thúc, lực chú ý của mọi người sẽ lại phân tán, bắt đầu sinh hoạt trở lại trong biệt thự. Thẩm phán là hoạt động duy nhất bị cưỡng chế tham gia. Cô chỉ có thể nhân lúc đó thoát ly những người còn lại, thoát ly khỏi nhịp điệu của Death Show.
Có điều thiết bị trong biệt thự liên tiếp hỏng lâu như vậy, dường như không đúng lắm. Nơi này trang hoàng theo phong cách phục cổ, trên tường treo rất nhiều cổ vật quý giá, không đến nỗi ngay cả một cái đèn tường cũng không sửa được. Mạc Vãn Hướng cẩn thận nhìn lại ngọn đèn kia, chụp đèn hình cầu rất dày, là kính phủ mờ[1], không thấy rõ bên trong. Hơn nữa vị trí tương đối cao, cô nhón chân lên cũng không với được.
[1] Frosted glass. Kính thường dùng cho nhà tắm, cửa kính, hạn chế tầm quan sát từ phía ngoài.Âm nhạc ngừng lại hồi lâu, cô mới chậm rì rì rời đi.
Khán đài chỉ còn mình Ngụy Tử Hư. Mạc Vãn Hướng nhớ hôm qua hắn từng đỡ Lạc Hợp vào nhà vệ sinh, có lẽ quan hệ giữa họ rất tốt, giống như cô và học tỷ vậy. Nghĩ đến Thường Hoài Cẩn, lòng cô lại đau xót.
Học tỷ chết rồi, cô chỉ có thể một mình đối mặt với Death Show. Học tỷ chết rồi, sự việc kia cũng chỉ còn một mình cô biết.
“Chỗ đó bớt sáng, em có thấy đỡ hơn chút nào không?”
Lúc cô đi ngang qua Ngụy Tử Hư, nghe thấy hắn nói như vậy. Kinh ngạc quay đầu, người kia chỉ miễn cưỡng cười cười với cô.
Thì ra là như thế, bóng đèn trước mỗi lần thẩm phán đều bị Ngụy Tử Hư phá hỏng, để cô có thể trốn trong góc tối. Không ngờ hắn còn để ý đến cả những chi tiết nhỏ nhặt như vậy. Mạc Vãn Hướng gật gật đầu, cảm kích nói: “Cảm ơn anh.”
Mạc Vãn Hướng đi rồi, Ngụy Tử Hư mệt mỏi đứng dậy, quay người rời khỏi khán đài, đi về phía góc đại sảnh.
Sau mỗi lần trừng phạt kết thúc là lúc biệt thự yên lặng nhất. Mỗi người đều mang tâm sự riêng, tản ra thưa thớt. Một khoảng hòa bình ngắn ngủi khiến người ta sa vào, mang theo chút hy vọng mịt mờ dối trá.
Cái chết của Lạc Hợp có thể nói do một tay hắn tạo thành. Ngụy Tử Hư rất cẩn thận, mỗi một chi tiết nhỏ đều tính toán tỉ mỉ, nhưng hắn không tự kiêu đến mức tin rằng tất cả sẽ thuận lợi. Death Show có quá nhiều biến cố, mỗi người đều ẩn giấu một mặt nguy hiểm. Là trò chơi thì đủ mạo hiểm, là đời thật lại khiến người ta tuyệt vọng khôn nguôi. Thẩm phán và xét xử hôm nay kéo dài khác thường, khiến Ngụy Tử Hư có cảm giác một giây như một năm. Hắn có lẽ là một kẻ xảo trá, nhưng vẫn chưa đủ chết lặng, không có cách nào đối diện với tử vong do chính mình tạo thành mà không chút rung động.
Hắn nói Lạc Hợp nhìn nhận vấn đề quá phức tạp, bản thân hắn cũng chẳng kém. Bề ngoài nhìn như thẩm phán bị hắn dẫn dắt, nhưng mọi thứ lại thuận lợi đến mức khó tin. Thậm chí có vài người biểu hiện, phải nói là… quá cực đoan? Khiến Ngụy Tử Hư cảm giác không chỉ có mình hắn muốn Lạc Hợp chết. Bản thân hắn chỉ là một mồi dẫn lửa, đốt cháy mong muốn của tất cả những kẻ còn lại.
Không có nhiều Sói như vậy, Ngụy Tử Hư biết. Những kẻ đó vẫn là phe đối địch với hắn.
Tư oán thì sao? Nhưng Lạc Hợp đâu có giao lưu với ai ngoài hắn.
Vậy chỉ có thể do dính líu tới lợi ích liên quan đến Death Show, hình thành những mối quan hệ phức tạp đan xen mà hắn chưa kịp cân nhắc tới.
Ngụy Tử Hư vẫn cần duy trì hình tượng lịch thiệp, không thể quá vô vập, hắn chỉ có thể tiếp tục quan sát tiếp xúc giữa những kẻ đó, lợi dụng tất cả những mặt lợi hại này. Đương nhiên, với thân phận là Sói, hắn còn một cách trực tiếp hơn. Những thứ không kiểm soát được, cứ xóa bỏ là xong.
Nhưng Ngụy Tử Hư không làm vậy. Ngoài việc sống tiếp, hắn vẫn còn mục đích khác.
Ngụy Tử Hư ngồi trên ghế bành, suy nghĩ miên man. Đến lúc hồi phục tinh thần, mới phát bản thân đã theo thói quen ngồi vào chỗ hắn và Lạc Hợp thường chơi cờ.
Trên mặt bàn bày một bộ bàn cờ, những quân cờ đen trắng nằm trong rãnh, bàn cờ bằng gỗ đặt ngay ngắn một bên.
Nghĩ lại thì, bàn cờ là do Ngụy Tử Hư mang tới. Hai lần chơi cùng Lạc Hợp, y đều nói sẽ tự mình thu dọn, nhưng thật ra y cũng không biết phải cất vào đâu, cứ để gọn trên mặt bàn vậy thôi, giống như bàn cờ sẽ tự biết mọc chân quay về chỗ cũ vậy. Ngụy Tử Hư nhếch miệng. Giáo sư dạy Triết học các anh, thì ra cũng có một mặt ngơ ngơ như vậy.
Tầm mắt Ngụy Tử Hư dán chặt vào bàn cờ.
–
“Checkmate!”
Những ngón tay thon dài nhấc lên quân hậu màu trắng, đẩy ngã vua của Ngụy Tử Hư. Bàn tay đó thon dài mạnh mẽ, bất kể cầm bút hay cầm dao đều vô cùng thích hợp.
Ngụy Tử Hư bất mãn: “Rõ ràng là bắt đầu học cùng một lúc, tại sao cậu lại tiến bộ nhanh như vậy!”
“Haha.” Người đó cười, cúi đầu nhìn đồng hồ. “Không còn sớm nữa, tôi còn một ca thí nghiệm, đi trước đây.” Khuôn viên giải trí trong trường học, y đứng dậy, cầm áo blouse trắng vắt trên lưng ghế, cài kỹ từng nút buộc, chỉ để lộ cổ tay áo sơmi màu đen.
Ngụy Tử Hư không đáp, rất tự nhiên thu dọn bàn cờ.
“Sao thế?” Người đó đến gần, chọc chọc lên mặt Ngụy Tử Hư. “Giận rồi à?”
“Không hề.” Ngụy Tử Hư trái lương tâm đáp.
Người đó nhìn Ngụy Tử Hư, ánh mắt vẻ như thấu hiểu tất cả. Sau đó, y cười rộ lên, là giọng cười Ngụy Tử Hư vô cùng quen thuộc. “Ngụy Tử Hư, đừng để ý như vậy.” Y ghé đến bên tai Ngụy Tử Hư nói:
“Trò chơi thôi mà, chung quy luôn phải có người thắng cuộc.”
–
“Này.” Bành Dân Tắc đứng đối diện Ngụy Tử Hư, thấy hắn nhìn chằm chằm bàn cờ đến ngẩn người, chau mày, vội vã bê bàn cờ đi. “Đừng nhớ đến anh ta nữa.”
Lạc Hợp thiếu chút nữa kích động người khác bỏ phiếu hành quyết hắn, hắn lại còn ngồi đây tưởng nhớ đến y. Bành Dân Tắc nhìn mà có chút không đành lòng.
Ngụy Tử Hư ngẩng đầu, trong mắt mang theo bi thương không kịp che giấu.
“Ừm.” Hắn nở một nụ cười đầy miễn cưỡng.
Buồn bã ỉu xìu, tầm mắt buông xuống, không nói gì thêm, bầu không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Bành Dân Tắc nhớ lại, trước đây mỗi khi có ai đó bị hành quyết, hắn đều sẽ âm thầm đau xót, tự lẩm bẩm một ít vấn đề không đâu như vậy.
Thật ra phản ứng lần này của hắn cũng dễ hiểu, dù sao hắn thích Lạc Hợp như vậy, tha thiết bám theo y muốn làm quen, đến cuối cùng lại bị phản bội. Bành Dân Tắc nghĩ nghĩ, cảm thấy để an ủi hắn sẽ cần một quá trình dài.
“Cậu… Cậu có ổn không?”
“Không ổn.” Ngụy Tử Hư thở dài. “Dân Tắc, tôi cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì.”
Hắn nắm tóc, thanh âm tràn ngập đau đớn. “Tại sao chứ… Rốt cuộc tại sao Giáo sư Lạc lại cho rằng tôi là Sói?” Hắn lẩm bẩm, khuỷu tay chống trên đầu gối, hít sâu liên tục, không gian đột ngột trở nên trầm mặc.
Bởi vì Lạc Hợp là Sói, mới kiểm soát thẩm phán để điều khiển bỏ phiếu cho người của phe Thiện, Bành Dân Tắc nghĩ như vậy. Anh biết Ngụy Tử Hư không thể không đoán ra, chỉ là không cách nào tiếp thu nổi. Anh ngồi xuống đối diện Ngụy Tử Hư, kiên nhẫn chờ hắn điều chỉnh tâm tình.
“Dân Tắc, anh biết không?” Ngụy Tử Hư cúi đầu, đột nhiên nói. “Nhìn Giáo sư Lạc kiên trì như vậy, tuy tôi rất khó chịu, nhưng lại có một suy nghĩ: Nếu như tôi thật sự là Sói, có lẽ mọi thứ đã tốt đẹp hơn.”
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, bên môi là nụ cười méo mó. “Sói có công cụ giết người đúng không? Nếu tôi may mắn, biết đâu có thể được giao cho loại vũ khí một kích mất mạng như con Sói thứ ba đó —— vậy là, có thể tự sát một cách nhẹ nhàng rồi.”
“Có thể ban đầu sẽ không có đủ dũng khí. Nhưng bảo tôi đi giết người, đi xúi bẩy người khác bỏ phiếu hại chết người vô tội, những chuyện đáng sợ như vậy, tôi thật sự làm không nổi. Nếu bị ép buộc phải làm những chuyện đó, vậy còn chẳng bằng, chẳng bằng…”
“Đừng nói lung tung!” Bành Dân Tắc ngắt lời hắn. “Lạc Hợp chết không liên quan gì đến cậu cả, cậu không cần phải tự trách đến mức này. Cũng đừng suy nghĩ mấy chuyện nếu như hay không gì đó nữa.” Ngụy Tử Hư bị anh cắt ngang, khóe miệng khẽ nhếch lên, gật gật đầu, tầm mắt lại rơi xuống. Bành Dân Tắc lo hắn sẽ tiếp tục suy nghĩ tiêu cực, vội hỏi: “Tôi có thể làm gì cho cậu không?”
Ngụy Tử Hư nhìn anh.
“Vậy…” Hắn dùng giọng điệu khẩn cầu: “Có thể ôm tôi một cái được không?”
Bình thường hắn nói thế Bành Dân Tắc tránh còn không kịp. Nhưng lúc này, ngữ điệu cầu xin, ánh mắt tràn đầy bất lực, Bành Dân Tắc tạm thời bỏ qua những cảm giác mập mờ không rõ, chỉ đơn thuần muốn động viên cái người suốt ngày bị hoảng sợ này. Anh đi tới, ôm chặt lấy Ngụy Tử Hư.
“Cảm ơn.” Lời cuối cùng, mang theo âm mũi cố nén.
Sau lưng Bành Dân Tắc, Ngụy Tử Hư đã khôi phục biểu tình lãnh đạm.
Hắn đương nhiên sẽ không lơ là, kết quả công bố, hắn có hai phiếu. Ngoại trừ Lạc Hợp, còn một người khác đã bỏ cho hắn.
Ngoài Lạc Hợp, nơi này chỉ có duy nhất một người biết hắn là Sói.
Trong mắt Ngụy Tử Hư loé lên tia nguy hiểm.
Bán đứng đồng đội không phải lựa chọn sáng suốt đâu, con Sói thứ ba.
================
#Ngoài lề
Em phải chạy đi mua thêm con gà với nải chuối về cúng cho Ngụy Boss