Uyển phi gật đầu, chỉ chỉ trắc điện ở bên cạnh.
“Đã bị bổn cung sai người bắt lại rồi, đang ở điện phụ.”
Tô Diễm mỉm cười đứng dậy, vỗ vỗ bụi bẩn không có ở trên người, hếch cằm lên.
“Vậy thì đi gặp tên gian tế này trước đi, có lẽ chúng ta có thể tìm được gì đó từ trên người nàng ta nàng ta!”
“Được, đi thôi, bổn cung đi cùng thất hoàng tử phi,”
Hai người kết thành liên minh với nhau, lúc đi đến trắc điện, vừa mới mở cửa trắc điện ra, một mùi máu tươi gay mũi liền bay ra từ trong điện phụ…
Tô Diễm giật mình.
Trong lòng lập tức có một dự cảm không tốt.
Cô bước nhanh đi vào trắc điện, chỉ nhìn thấy ở trong điện cung nữ đã ngã xuống vũng máu, đầu thân cách nhau, hai mắt mở thật to, ánh trăng mờ ảo ở bên ngoài phản chiếu, vào chỉ cảm thấy u ám quỷ dị.
Uyển phi chưa từng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, bị dọa hét lên một tiếng, nhanh chân lùi lại.
“Nương nương cẩn thận một chút.” Thị nữ Tử Đằng thân cận nói với nàng ta.
Tô Diễm thì không bị dọa, chỉ có điều sắc mặt không tốt hơn Uyển phi là bao.
Thấy Tô Diễm muốn bước lên, lúc này Uyển phi mới gọi cô lại: “Thất hoàng tử phi, đừng đến đó, đây chính là thi thể, bổn cung vẫn nên cho người đi xử lý cung nữ này.”
Nhưng mà Tô Diễm lại không lên tiếng, trực tiếp đi đến trước mặt thi thể đó, mặt không biểu cảm ngồi xuống.
Lúc đầu, cô cho rằng cung nữ bị Từ hoàng hậu diệt khẩu.
Nhưng mà đợi đến lúc cô đến gần, sờ vào vết máu trên đất đã mất đi độ ấm, cùng với độ cứng của thi thể, lúc này mới giật mình. Cung nữ đã chết lâu rồi.
Có lẽ lúc cô còn ở thiên lao thì cung nữ đã chết oan chết uổng.
Nhưng mà không thể nào, Từ hoàng hậu không cần phải dùng thủ đoạn cực đoan như thế dồn cung nữ vào con đường chết. Hơn nữa, cô nhìn thi thể này nghiễm nhiên là bị người khác trực tiếp vặn đầu.
Ngoài điện gió lạnh thổi lên, thổi vào nam tử trên đỉnh ngói xanh ở thành cung, cùng với giọt máu đỏ tươi rơi tí tách từ ngọc nhọn xanh nhạt như ngón tay…
Một lát sau, bóng người chớp lên, sau đó lại biến mất.
Chỉ lưu lại mùi long tiên hương nhàn nhạt trong bầu trời đêm.