“À, Tiểu Ấn đã kể với em chưa? Ba tháng nữa cô ấy sẽ đến công ty của anh.” Anh Hạo đã vài lần đưa Ấn Tú đến công ty và mặt tiền cửa hàng của anh ấy, đưa ra mức lương cơ bản 1.500 tệ hàng tháng, cộng thêm trích phần trăm, thu nhập có thể đạt tới 5.000 tệ, khiến Ấn Tú lay động: “Kể từ giờ, nếu người thân, bạn bè hay họ hàng của em muốn trang trí nhà cửa, hãy liên hệ với Tiểu Ấn.”
Qua một tràng, mắt Mão Sinh chỉ chợt có hồn khi nghe thấy “Tiểu Ấn”, cô dừng lại trước thang máy: “Anh Hạo, em không đi lên nữa, em không hiểu.”
Anh Hạo ngây ra, thoáng qua vẻ không vui, nhưng anh vẫn nói: “Được, vậy để anh đi xem, nếu có chuyện gì cứ gọi anh.” Nhìn Mão Sinh rời đi, anh không khỏi âm thầm lắc đầu: “Đối nhân xử thế kém xa Tiểu Ấn.”
Ngoài khu dân cư, Mão Sinh mở điện thoại đi đến nhà hàng tìm Ấn Tú, nhân viên lễ tân nhận điện thoại, ngập ngừng rồi mất kiên nhẫn hét lên: “Ấn Tú, có em gái đang tìm này.”
Ấn Tú đang thay quần áo làm việc vội nhận điện thoại, đầu dây bên kia, Mão Sinh khóc ngay khi vừa thốt ra hai chữ “Chị Ấn”, Ấn Tú thậm chí còn quên cài chiếc cúc cuối cùng, cô hỏi: “Mão Sinh, có chuyện gì thế?”
“Em không muốn về nhà, em không còn nơi nào để đi.” Mão Sinh cố chùi nước mắt: “Em không biết tại sao cuộc sống lại vô nghĩa đến vậy, chị Ấn, mẹ em biết, mẹ Du Nhậm cũng biết. Họ đều không cho bọn em ở bên nhau…”
Ấn Tú không thể xin nghỉ nữa sau khi vừa đề cập chuyện nghỉ làm, cô suy nghĩ một lúc: “Thế này đi, em bắt xe về Bách Châu, hôm nay chị sẽ cố gắng về sớm sau khi làm xong việc, em nhờ chị Viên mở cửa vào phòng chị nghỉ ngơi trước nhé.”
Tiếng khóc run rẩy ở đầu dây bên kia do dự một lát, nói: “Vâng.”
Cả ngày hôm nay Ấn Tú không có tâm trạng làm việc, cô lo lắng, cô chua xót. Cuối cùng cũng đến giờ ăn trưa lúc ba giờ, cô nói muốn về nhà một chuyến. Bình thường ngay cả xe buýt cũng không nỡ ngồi, giờ đây cô lại dứt khoát bắt xe taxi quay trở về làng trong phố. Lúc xuống xe, hộp cơm trên tay cô vẫn còn nóng, Viên Huệ Phương ở cửa hàng Unicom vừa thấy cô đã vội vàng đứng dậy thông báo: “Cô bé đó, cái đứa hát kịch ấy, chị kêu cô bé vào nghỉ ngơi trước.”
Ấn Tú liên tục nói “Cảm ơn”, dừng lại đưa cho Viên Huệ Phương gói bánh ngọt của nhà hàng: “Lại làm phiền chị Viên.”
Viên Huệ Phương vẫn nhận sau vài lần từ chối, nói mãi: “Khách sáo cái gì.” Khi Ấn Tú lên cầu thang, Viên Huệ Phương gọi lên từ đằng sau: “Nếu chăn không đủ thì gọi chị nhé.”
Mở cửa phòng, Ấn Tú ngửi thấy mùi đặc trưng chỉ Mão Sinh mới có, cô thích đến gần âm thầm ngửi mùi cam thơm ngát của Mão Sinh. Đóng cửa lại, Ấn Tú chỉ thấy Mão Sinh đang cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ của mình ngủ ngon lành. Khóe môi khoé mắt đều buồn bã cụp xuống, hơi thở có chút gấp gáp khiến lồng ngực lên xuống phập phồng.
Ấn Tú đặt hộp cơm sang một bên, lặng lẽ kéo ghế ngồi cạnh Mão Sinh. Thấy cánh tay cô gái thò ra khỏi chăn, lơ lửng bên mép giường, Ấn Tú nhẹ nhàng thu lại cho Mão Sinh. Cô không ngờ Mão Sinh khi ngủ lại có tính trẻ con hơn cả lúc mở mắt, nhìn quầng thâm mệt mỏi kia và nhớ lại tiếng khóc bất lực của Mão Sinh qua điện thoại, Ấn Tú chỉ biết khẽ thở dài. Đọc 𝐭r𝘂yệ𝐧 hay 𝐭ại ~ 𝐭r𝘂𝘮𝐭 r𝘂ye𝐧.V𝐧 ~
Các phụ huynh nói Mão Sinh và Du Nhậm không thể ở bên nhau, vậy cô và Mão Sinh có bao nhiêu khả năng?
Cuộc sống của Mão Sinh đã đủ để khiến Ấn Tú ghen tị, Mão Sinh có một người mẹ và một sư phụ yêu thương cô, có người thương là thanh mai trúc mã, tuy mất cha từ sớm nhưng hoàn cảnh gia đình khá giả, còn trẻ như vậy đã được Triệu Lan mua cho một căn nhà ở tỉnh lỵ, sau này không cần lo lắng về công việc, chỉ cần hát những vở kịch bản thân yêu thích là được. Mão Sinh là một cô gái chưa biết âu lo là gì, gần đây gặp phải cú sốc trong đời có lẽ có hơi quá tải một chút. Cuộc đời của Mão Sinh thay đổi bởi vụ tai nạn xe của Triệu Lan, nhưng Ấn Tú nghĩ thực ra đó không phải một chuyện quá khó khăn.
Mão Sinh chỉ cần chăm sóc mẹ thật tốt, chăm chỉ học kịch là sau này có thể dễ dàng bắt rễ ở tỉnh lỵ.
Bản thân Ấn Tú từ sinh ra đã không có ngọn rễ nào, thật quá khó khăn, khó khăn lắm cô mới chịu đựng được đến tuổi mười bảy, từng bị lừa, bị bắt nạt và suýt bị hãm hiếp, tất cả đều nhờ da mặt dày và sự kiên nhẫn cho cô tìm được một công việc tương đối ổn định và một căn phòng trọ trả nổi tiền thuê…
Năm nay tuổi mụ của cô là 19, cuộc đời cô đạt đến đỉnh cao trước giờ chưa từng có, nhưng đỉnh cao này thậm chí không thể đuổi kịp xuất phát điểm của người khác.
Khoảng cách giữa mình và Mão Sinh xa hàng vạn dặm, đến cả Du Nhậm mà mẹ Mão Sinh còn không đồng ý, càng sẽ không đồng ý nếu đó là mình. Ấn Tú thầm cười cái gan của mình thật lớn, dám nghĩ đến chuyện vô lý như vậy. Hiện tại cô chỉ muốn đổi việc, dành dụm một ít tiền để mở cửa hàng của riêng mình.
Một tay cô chống lên bàn, tay còn lại vô thức chạm vào tay Mão Sinh. Khi Ấn Tú rơi vào trạng thái mơ màng buồn ngủ, lòng bàn tay bỗng ấm áp, cô mở mắt ra, thấy bàn tay đó đang được Mão Sinh nắm chặt.
“Tỉnh rồi à?” Ấn Tú dụi mắt: “Có đói không?”
Mão Sinh nắm tay cô và nói rằng mình đói.
“Ngốc à, dọc đường không mua chút đồ ăn sao?” Ấn Tú tuy không nỡ, nhưng vẫn rút tay đi lấy hộp cơm cho Mão Sinh.
“Vì em biết đi tìm chị sẽ không thiếu đồ ăn ngon, em cũng chỉ có thể chạy đến chỗ chị.” Mão Sinh ngồi dậy, nhìn Ấn Tú rồi cười. Ngoài Ấn Tú ra, cô thật sự không thể dựa vào bất cứ ai. Gian phòng trọ bé nhỏ này mang lại cho cô cảm giác an toàn vô hạn, cô ngủ với mùi chăn của Ấn Tú, tóc đè lên vỏ gối sạch sẽ thơm tho, đôi mắt liếc nhìn mọi thứ trong phòng: những dụng cụ cắt may mà Ấn Tú thường học, vài đồ trang điểm đơn giản của Ấn Tú, chiếc quần jean giặt nhiều đến bạc màu, có cả chiếc áo khoác cô mua cho Ấn Tú…
Trật tự lề lối đã giúp tâm trạng rối bời của Mão Sinh bình tĩnh lại, vô thức ngủ thiếp đi.
Ấn Tú gắp một cái bánh bao hấp đưa tới: “Ăn đi.”
Mão Sinh há miệng, ngậm và nhai hương vị thơm ngon: “Ngon quá.” Miệng phồng lên, nước mắt lại trào ra, vẫn bướng bỉnh nhai tiếp. Ấn Tú nhìn mà thấy đau lòng, ôm đầu Mão Sinh vùi vào lòng mình, tay Mão Sinh nhanh chóng vòng qua eo cô.
Đúng là đã trưởng thành, khi khóc cũng biết trốn đi. Ấn Tú vừa nghĩ vừa vuốt tóc Mão Sinh, môi cô âm thầm sượt qua tóc Mão Sinh: “Từ sau chị không làm ở nhà hàng nữa, sắp đến công ty anh Hạo…”
Cô đưa ra quyết định này phần lớn vì tiền, nhưng cũng có phần vì mối quan hệ khó xử và khó khăn giữa người với người. Khi bình tĩnh suy ngẫm lại, Ấn Tú vẫn có thể nhìn thấy một con mãnh thú nửa tỉnh nửa mê trong lòng: Tại sao cô sinh ra đã phải chịu nghèo? Tại sao cô phải nhìn sắc mặt người khác trong nhà hàng cả đời? Tại sao cô không mua nổi những món trang điểm và bộ quần áo sáng chói kia? Cơ hội do anh Hạo mang đến chính là một miếng mồi nhử đánh thức con thú.
Cơ hội cho cô quá khan hiếm. Du Nhậm là học sinh mũi nhọn của trường Số 8, những lựa chọn của Du Nhậm vẫn chưa bắt đầu. Mão Sinh là đứa con một được gia đình lót sẵn đường đi, không cần lựa chọn cũng có thể sống tốt. Trong số các chị em gái của cô ở trường Số 23, đa phần những người có cuộc sống sung túc sau khi tốt nghiệp đều nắm bắt một cơ hội mà cả Du Nhậm và Mão Sinh đều không thích: đàn ông.
Nắm lấy vận may, Ấn Tú chấp nhận lời mời của anh Hạo: cô chỉ cần tận dụng cơ hội của người đàn ông này làm bàn đạp cho mình. Cô sẽ dốc sức làm việc để báo đáp anh Hạo, chứ không phải bằng thể xác và tâm hồn.
Mão Sinh nói rằng cuộc sống thật vô nghĩa. Mão Sinh thật ngốc, Ấn Tú nghĩ, cô cũng từng nghĩ vậy khi còn nhỏ, nhưng bây giờ cô đã có hy vọng.
Cô vẫn ôm Mão Sinh, Mão Sinh là bông tường vi trên đôi môi mãnh thú trong lòng cô, Mão Sinh rất có ý nghĩa.
Một tay Ấn Tú vỗ lưng Mão Sinh: “Phải kiếm tiền.”
“Ừ.” Mão Sinh cũng bắt đầu hiểu tầm quan trọng của đồng tiền, chuyện mẹ cô khám, chuyện mua nhà, và cả chuyện sinh sống sau này của bản thân, đều cần đến tiền.
“Nếu có thể thích một người, hãy tiếp tục thích.” Ngón trỏ của Ấn Tú lướt qua đôi mắt mờ mịt của Mão Sinh, bị hàng mi ướt át của cô khẽ chọc vào.
“Em thích Du Nhậm.” Khi nói lời này, Mão Sinh nhìn thấy đôi mắt cứng cỏi và xinh đẹp của Ấn Tú, đột nhiên muốn hôn lên đôi mắt đó, nhưng tim lại đập “thình thịch”, cô quay mặt đi.
Trong tim Ấn Tú rạch qua một đường đắng chát: “Ừ.” Cô cũng cụp mắt xuống, đôi mắt trầm tĩnh và chiếc mũi thẳng tựa như đoá cúc dại ngọt ngào dưới ánh hoàng hôn.
Mão Sinh lén nhìn Ấn Tú, siết chặt tay quanh eo cô, nuốt nước bọt, bụng lại kêu lên ùng ục: “Em… em muốn ăn nữa.”
……