Ban đêm.
Tiếng ngáy nhỏ trong cổ dần dần nhỏ xuống. Bùi Huyền Trì nhẹ nhàng vuốt lông cho cậu rồi chậm rãi đứng dậy.
Trong lúc ngủ mơ, Vân Lạc Đình không hề phản ứng.
Bùi Huyền Trì đợi một lúc, thấy mèo nhỏ vẫn chưa có ý định tỉnh lại. Hắn liền hạ xuống vài đạo chú quyết ở trong phòng. Sau khi trận pháp bảo vệ được khởi động, hắn lặng lẽ rời khỏi phòng.
Con rối yên lặng đứng chờ ở dưới lầu, khi Bùi Huyền Trì bước xuống liền đi lên đón, nó nói: “Người đã bị nhốt ở trong phòng chứa củi, dọc theo đường đi không bị ai phát hiện.”
“Ừm.” Bùi Huyền Trì nhàn nhạt nói: “Cử thêm vài con rối thủ vệ, nếu mèo có ý định tỉnh lại thì báo cho ta.”
Con rối gật đầu đồng ý.
Phòng chứa củi của quán rượu bẩn bỉu, trên nền đất cũng tích một tầng bụi đất dày.
Quán rượu này mở ra vốn là để che mờ tầm mắt người khác, người đi tới cũng ít. Lầu trên của toà nhà cũng mới được quét dọn cách đây không lâu, chỗ phòng chứa củi này chưa từng có người lui tới, tất nhiên sẽ không có người dọn dẹp sạch sẽ.
Nam tử bị dây thừng trói gô, chật vật dựa vào trên đống củi, giãy giụa muốn đứng dậy. Nhưng không hiểu sao lại không sử dụng được sức lực, động tác gã gian nan làm bụi đất bay giữ không trung, gã không nhịn được ho dữ dội.
Trong lúc gã đang chật vật, cửa phòng chứa củi bị người mở ra.
Một chút ánh trăng từ bên ngoài cửa lọt vào, nam tử nheo mắt ngẩng đầu nhìn lại: “Lớn mật! Ngươi có biết ta là ai không? Ta là ——” tiếng mắng chủi đến bên miệng bỗng nhiên ngừng lại, ánh mắt gã trống rỗng còn có thêm một chút sợ hãi.
Bùi Huyền Trì liếc mắt nhìn hắn, nhàn nhạt nói: “Chỉ là một tên Thái tử bị phế, bị giáng thành thứ dân, còn giám mở mồm kêu thân phận?”
“Ngươi, ngươi làm sao có thể……” Bùi Văn Ngọc ngơ ngác nhìn Bùi Huyền Trì: “Ngươi không bị thương? Ngươi cố ý thả tin tức bị thương ra, ngươi lừa ta!”
Bùi Văn Ngọc hoảng sợ lắc đầu, phủ nhận những lời mình vừa nói ra: “Không, ngươi đang lừa phụ hoàng. Ngươi giả vờ bị thường nặng, vì muốn bôi nhọ ta!”
“Bùi Huyền Trì ngươi mau thả ta ra! Thánh chỉ còn chưa hạ, hiện tại ta vẫn còn là Thái tử đương triều! Ngươi bắt cóc Thái tử, chính là tội chém đầu. Nếu ngươi thức thời, bây giờ thả ta ra, ngày sau ta sẽ nói tốt vài câu về ngươi ở trước mặt mẫu phi, còn có thể giúp ngươi giữ lại một mạng, ngươi đừng có làm việc ngu ngốc.”
Bùi Văn Ngọc không biết phải làm gì, cũng không dám uy hiếp Bùi Huyền Trì, chỉ có thể để Bùi Huyền Trì nghĩ kỹ, nhanh chóng thu tay lại. Hắn vẫn nhớ rõ, sau khi bị phụ hoàng giáng thành thứ dân thì bị thái giám dẫn đi. Hắn giãy giụa nghĩ cách để mẫu phi biết, nhưng đại thái giám lại không cho hắn cơ hội đó.
Cho đến khi bị mang về Điện Phong Lệnh. Thái giám khóa cửa lại, nhốt hắn ở bên trong. Lúc đó hắn vô cùng hoảng loạn, đập cửa hứa hẹn với thái giám chỗ tốt khi thái giám truyền tin cho mẫu phi. Nhưng thái giám mặc kệ không hỏi, hắn còn muốn nói cái gì đó, kết quả vài thân ảnh màu đen hiện lên, hắn không kịp nói thêm cái gì liền mất đi ý thức.
Sau khi tỉnh lại thì ở chỗ này.
Nhìn thấy Bùi Huyền Trì hắn còn có chỗ nào không hiểu?
Bùi Huyền Trì đứng ở trước cửa, không nói gì, lại doạ Bùi Văn Ngọc đến mặt trắng bệch, cả người vô lực: “Bùi Huyền Trì, ta đang nói chuyện với ngươi đó. Ngươi có nghe thấy không hả, Bùi Huyền Trì?!”
Bùi Huyền Trì nhàn nhạt nói: “Ngươi sợ hãi.”
Giọng nói Bùi Văn Ngọc ngừng lại. Gã lớn tiếng kêu to, giả vờ phẫn nộ, ý đồ khuyên Bùi Huyền Trì thu tay lại, tất cả là bởi vì trong lòng gã không chắc.
“Ta…… Bổn Thái Tử có gì mà phải sợ? Thánh chỉ một ngày không hạ, ta vẫn là Thái tử. Còn nữa, ta còn có mẫu phi, trong bụng mẫu phi còn có đệ đệ ruột của Thái tử, ngươi dám động vào ta? Ngươi dám động vào ta sao!”
Bùi Văn Ngọc cắn chặt răng: “Phụ hoàng chỉ giam ta lại, không có đuổi ta ra khỏi cung. Bọn họ sớm hay muộn cũng sẽ phát hiện ra không thấy ta. Đến lúc đó, ngươi là kẻ duy nhất cố oán hận sâu nhất với ta, ngươi có thể trốn sao?”
Bùi Huyền Trì chậm rãi nhấc lên nửa bên lông mày: “Bây giờ Thái Tử đang an ổn ở trong Điện Phong Lệnh, làm sao có thể không thấy được?”
Đồng tử Bùi Văn Ngọc đột nhiên co rút lại: “Ngươi nói cái gì?”
Ngay lập tức, Bùi Văn Ngọc liền minh bạch ý của Bùi Huyền Trì.
“Không được, không thể như vậy được. Bùi Huyền Trì ngươi không thể làm như vậy!” Bùi Văn Ngọc gân cổ rống to, gương mặt gã bị nghẹn đến mức đỏ bừng, gân xanh trên cổ hiện lên: “Ta là Thái tử đương triều, ta mới là Bùi Văn Ngọc, sao ngươi dám tìm người giả mạo ta!”
Bùi Huyền Trì nhìn bộ dáng ngào thét, sụp đổ của gã, không khỏi nhớ tới đời trước. Bùi Văn Ngọc trước khi chết cũng khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa như vậy, quỳ rạp trên mặt đất năn nỉ hắn tha cho một mạng. Trực tiếp giết đúng là tiện nghi cho hắn.
“Chưa nói đến việc giả mạo, Thái tử lẽ ra nên sớm đổi từ lâu.” Chỉ bắt chước lại cho dù có giống nhưng cũng sẽ để lộ ra dấu vết. Hơn nữa Thuần Phi cùng người trong tiên môn có dây dưa với nhau. Ngày trước nếu tráo đổi Bùi Văn Ngọc, khả năng sẽ bị người phát hiện. Nhưng mà hiện tại…… Thuần Phi sợ bị hoàng đế hoài nghi, không dám liên lạc với người trong tiên môn quá mức gần gũi, Bùi Văn Ngọc lại bị nhốt ở trong Điện Phong Lệnh.
Hoàng đế hạ lệnh cấm túc, vì muốn Thuần Phi an tâm dưỡng thai. Ông ta tất nhiên sẽ giấu chuyện này đi, Bùi Văn Ngọc thật sự ở nơi nào, sẽ có ai quan tâm chứ.
“Bùi Huyền Trì sao ngươi dám!” Sắc mặt Bùi Văn Ngọc đột nhiên thay đổi, hiểu được ý của Bùi Huyền Trì, gã chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm. Đam Mỹ Sắc
Sao hắn dám?!
Bùi Huyền Trì thờ ơ nói: “Đối với ngươi mà nói, càng tốt hơn đi.”
Bùi Văn Ngọc giận dữ hét: “Ít nói nhảm, ngươi mau thả ta ra, ta ra lệnh cho ngươi thả ta ra!”
Lồng ngực gã phập phồng, trừng lớn mắt nói: “Ngươi dám làm ta bị thương, trưởng lão Bình Không sẽ không bỏ qua ngươi! Hắn cũng biết ngươi có linh nhãn trời sinh, chúng ta đã mưu đồ với nhau đầu mùa xuân này sẽ lấy đi đôi mắt của ngươi. Đến lúc đó trưởng lão Bình Không sẽ đích thân tới, nhất định sẽ nhận ra cái tên trong cung kia là giả. Nếu ta chết, ngươi không giao người ra được, đến lúc đó ngươi cho rằng ngươi còn có thể sống sót sao!”
Đây là chỗ dựa cuối cùng của gã, nói cho Bùi Huyền Trì biết cũng không sao. Dù Bùi Huyền Trì có tàn nhẫn đến đâu, cũng không có khả năng nghe theo kế hoạch này, tự đào đi đôi mắt của mình. Hơn nữa, bởi vì đôi mắt này nên đã có rất nhiều rắc rối nảy sinh, vài lần muốn móc nó ra nhưng vẫn chưa thể thành công. Bọn họ đã định ra thoả thuận, đến lúc đó trưởng lão Bình Không muốn đích thân tới lấy đi đôi mắt của Bùi Huyền Trì.
Chẳng sợ Bùi Huyền Trì cùng tên Thái tử giả kia muốn ở sau lưng khoét ra một đôi mắt giả để lừa, cũng không có cơ hội!
“Bùi Huyền Trì, ngươi đừng giãy giụa nữa.” Bùi Văn Ngọc cười lạnh, hắn chắc chắn Bùi Huyền Trì không dám đả thương hắn.
Nếu không, Bùi Huyền Trì cũng không thể sống qua đầu mùa xuân này! Ai sẽ làm ra chuyện hại đến tính mạng mình chứ? Chờ gã sống sót đi ra ngoài, nhất định sẽ không nương tay. Đầu tiên bắt Bùi Huyền Trì lại, trói lại lăng trì! Còn có con mèo kia, chỉ là một con súc sinh mà dám bò lên trên đầu của hắn.
Bùi Huyền Trì không phải thích con mèo kia lắm sao? Vậy hắn sẽ đứng trước mặt Bùi Huyền Trì, lột da rút gân con mèo kia. Để Bùi Huyền Trì biết được, dám đắc tội với bổn Thái Tử thì sẽ có kết cục gì!
Bùi Văn Ngọc nghĩ đến đây liền cảm thấy trong lòng vui sướng, không nhịn được trào phúng nói: “Muốn ta nói, đầu tiên ngươi nên ngoan ngoãn dâng đôi linh nhãn kia lên. Ta sẽ bảo đảm nửa đời của ngươi vô ưu vô lo, ngươi cần gì phải chống cự chứ? Một đôi mắt mà thôi, người mù cũng có thể sống thoải mái không phải sao?”
Có chỗ cậy vào, ngữ khí nói chuyện của Bùi Văn Ngọc cũng kiên cường hơn vài phần: “Vì một đôi mắt, ta nuôi ngươi nhiều năm như vậy. Có được hay không tạm thời không nói nhưng ít nhất ngươi còn chưa chết đó, ngươi còn có cái gì không hài lòng?”
Ánh mắt Bùi Huyền Trì lạnh băng: “Lời ngươi nói cũng có đạo lý.”
Bùi Văn Ngọc sửng sốt, gã không hiểu Bùi Huyền Trì nghĩ gì. Nhưng mà một khi đã như vậy, Bùi Văn Ngọc cũng không khách khí nữa: “Ngươi còn không nhanh chóng cởi dây thừng ra cho ta rồi chuẩn bị xe ngựa, đưa bổn Thái tử về kinh thành.”
Bùi Huyền Trì giơ tay, một cỗ ma khí từ lòng bàn tay hắn dâng lên, cỗ ma khí hư vô mờ mịt dần dần ngưng tụ lại: “Ồn ào.”
Bùi Văn Ngọc mở mồm định mắng, nhưng gã lại không thể nói được câu nào, chỉ cảm thấy trong miệng ớn lạnh.
“lạch cạch”
Mặc dù dưới cơn đau dữ dội nhưng ý thức Bùi Văn Ngọc lại vô cùn thanh tỉnh. Đau đớn giống như hàng ngàn mũi kim đâm dày đặc ở trên mặt gã: “A… A a….AAAaaaa!”
Máu tươi nghẹn ở nơi cổ họng, Bùi Văn Ngọc chật vật nôn ra vài ngụm máu tươi. Ma khí trong lòng bàn tay Bùi Huyền Trì còn chưa tiêu tán, ngưng tụ lại, trong đó còn hơi lộ ra một chút sát khí.
Bùi Văn Ngọc mở to hai mắt, khi nhìn thấy dòng khí màu đỏ kia đâm thẳng vào trong mắt gã. Gã hoảng sợ há miệng muốn kêu lên, nhưng lời đến bên miệng lại bị máu trong miệng làm cho sặc: “—— Aaaa!”
Đêm đã khuya vài phần.
Trong phòng chứa củi dần dần yên tĩnh lại. Bùi Huyền Trì đi ra từ trong phòng, đưa tay lên xua tan mùi máu tanh trên người.
Con rối lặng lẽ đóng cửa lại.
Bùi Huyền Trì trầm mặc một lát, hắn vẫn cảm thấy có hơi không đủ: “Đi chuẩn bị nước ấm.”
Dừng một chút, Bùi Huyền Trì nói: “Thôi, xử lý sạch sẽ bên trong đi.”
“Rõ.”
– —
Bùi Huyền Trì không dám chậm trễ, đơn giản dùng nước giếng rửa sạch một chút. Lại dùng thêm vài lá bùa thanh tẩy nữa, lúc này mới trở về phòng. Cục mèo nhỏ khi hắn rời đi đã buông ra nơi gối mềm mại, chân cậu vẫn luôn cử động, cảm giác ngủ không được ngon, bất cứ lúc nào cũng có thể tỉnh lại.
Bùi Huyền Trì xoá bỏ trận pháp trong phòng, thay bộ quần áo trên người rồi từ từ nằm xuống. Còn chưa chờ hắn ôm mèo nhỏ lại đây. Trong lúc ngủ mơ màng Vân Lạc Đình đã vứt bỏ cái gối mềm bên cạnh, cọ tới bên người Bùi Huyền Trì.
“Meo……” Giọng mèo nhỏ rất trầm, dùng móng vuốt lay vạt áo hắn, sau đó vùi đầu vào ngủ thiếp đi.
Bùi Huyền Trì giúp mèo nhỏ đắp chăn bông đàng hoàng, nhắm mắt lại ngủ với cậu.
Sáng hôm sau.
Khi Vân Lạc Đình tỉnh lại thì Bùi Huyền Trì vẫn còn đang ngủ.
Mèo nhỏ ghé vào trong lồng ngực Bùi Huyền Trì duỗi người, móng vuốt chống lên cằm hắn hắn đẩy đẩy: “Meo meo ~”
Nên rời giường.
Hôm nay phải về kinh thành, muốn dậy sớm một chút.
Bùi Huyền Trì mày nhăn. Hai mắt hắn nhắm nghiền, không có ý định tỉnh lại.
Mèo trắng nhỏ nghiêng đầu: “Meo meo?”
Vân Lạc Đình hóa thành hình người, đứng dậy đẩy hắn: “Huyền Trì, cần phải dậy rồi.”
Cậu dậy có hơi muộn, nghĩ rằng Bùi Huyền Trì sẽ kêu cậu dậy, cậu cũng không có nhớ kỹ phải dậy sớm, bây giờ Bùi Huyền Trì lại không chịu dậy.
“Ốm rồi sao?” Vân Lạc Đình nghi ngờ, thử dùng mu bàn tay để ở trên trán hắn, không có nóng.
Mọi thứ đều rất bình thường.
“Ngươi làm sao sẽ ngủ…… A!” Còn chưa kịp nói xong, Bùi Huyền Trì đột nhiên duỗi tay nắm lấy cổ tay cậu. Vân Lạc Đình vốn đang dùng một tay chống giường, cơ thể cậu không ổn định, cứ thể bị Bùi Huyền Trì túm một cái kéo qua. Lúc phục hồi lại tinh thần, Vân Lạc Đình đã nằm ở trên giường.
Bùi Huyền Trì cúi đầu dựa vào cổ cậu, đôi mắt từ đầu đến cuối đều không có mở.
Vân Lạc Đình nằm thẳng, nhẹ chớp mắt.
Bên tai vang lên tiếng hít thở đều đều ổn định, như thể vẫn còn đang ngủ mơ chưa có tỉnh dậy.
“Huyền, Huyền Trì?”
Không có đáp lại.
Vân Lạc Đình thử đẩy hắn ra, lại bị chế trụ cổ tay.
“……”
Vân Lạc Đình cho rằng hắn đã tỉnh, nhưng thật ra không có, chỉ là động tác theo bản năng mà thôi. Tuy là như thế nhưng vẫn không thể thoát ra được. Cậu cứ nằm như vậy, không làm cái gì cả, cậu vừa rũ mắt liền có thể nhìn thấy bên mặt nghiêng của Bùi Huyền Trì.
Không biết qua bao lâu, Vân Lạc Đình cảm thấy trên mặt cậu có hơi nóng lên, tim cũng đập nhanh hơn.
Này cũng quá kỳ quái rồi.
Trong mắt Vân Lạc Đình hơi mờ mịt, làm như không nghĩ ra nguyên do trong đó.
Không biết qua bao lâu, đầu ngón tay Bùi Huyền Trì giật giật, giống như muốn tỉnh lại. Ngay lập tức Vân Lạc Đình cảm thấy chân tay có hơi luống cuống, không biết phải làm như thế nào cho đúng, sau đó cậu trực tiếp biến trở về hình mèo.
Sau khi biến trở về hình mèo, lỗ tai mèo trắng nhỏ run lên, cậu sửng sốt. Không đúng tại sao cậu phải trốn chứ?
Trong lúc ngủ Bùi Huyền Trì mơ về đời trước, khi ký khế ước với Ma tộc dấn thân vào hồ Ma Uyên, cùng vô số ác quỷ dây dưa cầu sinh. Sát khí, khát máu cùng ác ý ngập trời quét qua, tử khí chậm rãi ngấm toàn bộ vào trong người hắn, ở trong đó dây dưa. Suy nghĩ của hắn chật vật chìm xuống, linh hồn run rẩy như sắp rơi vào vực sâu, lúc này một tia linh lực yên lặng tới gần, run rẩy bảo vệ thần hồn sắp không ổn của hắn.
Một lát sau, Bùi Huyền Trì mở to mắt, trước mắt hắn là bộ lông trắng mềm mại.
Vân Lạc Đình thấy hắn tỉnh, nâng chân đẩy đẩy gương mặt hắn: “Meo meo ~”
Chào buổi sáng.
Bùi Huyền Trì nắm lấy chân mèo nhỏ, ngồi dậy xoa bụng cậu: “Đói bụng sao?”
Vân Lạc Đình lắc đầu, chống lên trán hắn, truyền âm nói: “Chúng ta về nhà thôi.”
“Ừ.”
– —
Buổi sáng dậy muộn, Bùi Huyền Trì liền kêu đặt đồ ăn sáng đã chuẩn bị tốt lên xe ngựa, để mèo nhỏ có thể ăn một ít khi đói bụng.
Bỏ áo khoác ngoài qua một bên, Bùi Huyền Trì nói: “Biến về hình người đi, muốn ăn cái gì cũng dễ hơn.”
Mèo nhỏ ăn cái gì cũng tương đối chậm, ăn cũng ít. Sau khi biến thành hình người có thể ăn nhiều hơn một chút. Bình thường rất dễ nói chuyện với mèo nhỏ, nhưng sau khi nghe lời này cậu lại không lập tức biến trở về hình người.
Vân Lạc Đình lắc lắc đuôi, nhảy lên trên đùi Bùi Huyền Trì, dùng chân chỉ vào đĩa điểm tâm cách đó không xa: “Meo meo!”
Muốn ăn cái kia.
Bùi Huyền Trì thấy thế không nhắc lại kêu mèo nhỏ biến về hình người nữa. Hắn gắp một con tôm, bóc vỏ đút cho mèo nhỏ. Đồ ăn chuẩn bị đều là món mèo thích ăn, lúc sau cũng không cần Vân Lạc Đình chỉ, Bùi Huyền Trì cứ thế lựa cho cậu.
Đĩa nhỏ trên bàn chậm rãi vơi đi một đĩa.
Vân Lạc Đình ăn thịt cá, thấy Bùi Huyền Trì chỉ gắp cho cậu, chưa từng gắp cho mình ăn. Cậu nghĩ một chút, dùng đuôi cuốn lấy cổ tay Bùi Huyền Trì, không để hắn đặt miếng thịt trên đũa vào cái đĩa, đưa đến bên miệng Bùi Huyền Trì: “Meo meo ~”
Ngươi cũng ăn nha.