Trúc Chi bước tới cạnh Thành, cô nhìn vào đôi mắt đang toát ra vẻ sợ hãi tột độ của anh ta rồi nói tiếp:
“Tên sát nhân chính là anh – Lưu Văn Thành. Anh đã xé trộm tờ nhật ký của anh Thanh, sau đó nhờ đại một bạn nữ đưa cho chị Huyền, chị ấy mừng rỡ khi nhận được bức thư tay của người trong mộng mà không biết rằng tối hôm đó chính là ngày chết của mình. Anh đã triệu hồi Vô Âm đồng thời đốt sợi tóc và tên tuổi của chị ấy, biến chị ấy thành nạn nhân. Còn anh ung dung dưới gầm trời, vẫn sống vui vẻ, chẳng hối hận về chuyện mình đã làm.”
Thành lắc đầu, ánh mắt đảo qua đảo lại một cách điên cuồng, gã ú ớ như một con thú hoang đang bị thương. Làm sao Trúc Chi biết được tất cả mọi chuyện như vậy. Gã ta còn lớn hơn cô đến 10 tuổi, làm sao chuyện của cách đây 10 năm mà vẫn bị cô ta phát hiện.
Không. Gã không sai. Ai bảo cô ta cướp lấy trái tim của Thiên Thanh – người vốn dĩ là của gã. Nếu Thiên Thanh không đáp trả tình cảm của cô ta, có lẽ gã sẽ cho cô ta một con đường sống. Đằng này, Thiên Thanh lại muốn ở bên cô ta sau khi bọn họ tốt nghiệp, làm sao gã chịu đựng nổi sự thật ấy, làm sao gã vui vẻ khi nhìn thấy bọn họ ở bên nhau? Không. Nếu gã không có được Thiên Thanh thì không cô gái nào được phép đến bên cậu ấy.
Thành chịu hết nổi rống lên với Ngọc Huyền:
“Mày đáng chết. Là tại mày yêu sai người. Mày không nên yêu Thiên Thanh, cũng không nên được Thiên Thanh đáp lại. Người ở bên cậu ấy chỉ có thể là tao.”
Ngọc Huyền suýt nữa biến thành quỷ bay vào giết chết Thành, may mà Trúc Chi nhận ra mỗi lần Ngọc Huyền nổi điên thường hay đổi bộ dạng gương mặt ma của mình, nên nhanh chân chạy tới ôm ngang người cô lại. Huyết Yêu gầm gừ:
“Cô tốt nhất đứng im đó. Một linh hồn thuần khiết như cô không nên vướng quỷ khí, nếu không ta khó mà ăn nói với Diêm Vương giùm cô.”
Ngọc Huyền ngoan ngoãn khôi phục lại bộ dạng vốn có, cô bắt đầu thút thít. Cô không muốn nhìn vào mặt tên sát nhân đó – kẻ đã nói cô đáng phải chết chỉ vì cô yêu một người. Làm sao yêu một người lại đáng phải chết được, gã ta đúng là kẻ biến thái tâm thần.
Trúc Chi buông Ngọc Huyền ra đến tát cho Thành một bạt tay:
“Một kẻ giết người vô nhân tính như anh không đáng làm bẩn linh hồn của chị ấy.”
Hắn trở nên điên cuồng hơn:
“Không phải tao giết, là tên yêu quái kia giết.”
“Nếu anh không triệu hồi anh ấy, anh ấy sao có thể giết người cho anh?”
“Ai mà biết. Tao chỉ làm thử, không ngờ nó chết thật, không phải tao cố ý.”
“Thế tôi thì sao?”, Trúc Chi lạnh lùng, “Anh đã cố ý mưu sát tôi còn gì. Tôi suýt chút nữa đã chết rồi.”
“Nhưng mày đâu có chết.”
Rồi Thành cười lên man rợ:
“Tụi mày không có chứng cớ nào chứng minh tao giết nó. Ai sẽ tin tụi mày? Không lẽ tụi mày tính đi nói với cảnh sát rằng tao đã ra lệnh cho một kẻ có năng lực siêu nhiên đi giết người?”
Huyết Yêu ung dung ngồi xuống ghế, hắn tiếp tục phê phẩy cái quạt của mình, vẫn ngước nhìn ra ngoài trời không quan tâm chuyện Thành vừa nói (giống như Thành là tên hề đang mau vui cho hắn thôi vậy).
Căn phòng chợt rơi vào trạng thái im lặng sau câu nói của Văn Thành. Gã đắc ý vì thấy bọn họ hoàn toàn không thể bật lại câu nói của gã. Gã đã đúng, không ai có thể bắt gã khi hung thủ lẫn hung khí chẳng phải là gã. Gã bắt đầu cười một tràng dài, tiếng cười của gã vang cả một dãy hành lang, khiến đầu của Huyết Yêu như muốn nổ tung.
Huyết Yêu cay nghiệt nhìn Thành. Hắn bực bội:
“Ta ghét kiểu cười đó của ngươi”, Huyết Yêu đứng dậy, hai tay bỏ đằng sau lưng nói nhẹ nhàng, “Ai nói với ngươi rằng ta muốn đưa ngươi tới đồn cảnh sát? Ta sẽ giam lõng ngươi lại cùng với cô ta..”, mắt của Huyết Yêu trở nên tà ác, “Sẽ không một ai tìm ra ngươi. Vụ án mất tích của ngươi rồi sẽ được xếp vào một vụ bắt cóc không tìm ra hung thủ giống như vụ án của cô ta.”
Mỗi một câu nói xong, Huyết Yêu lại dồn Thành vào chân tường, cho đến khi gã không còn nơi để lùi nữa, gã đứng dựa lưng vào bức tường, gã lắc đầu như điên, nước mắt nước mũi gã chảy ra ướt hết cả khuôn mặt. Gã không muốn tin lời của tên tóc đỏ một chút, nhưng nhìn thấy hắn khí thế bức người như vậy, gã bỗng sợ hãi rằng chuyện hắn ta nói sẽ thành sự thật.
Huyết Yêu rút từ đâu ra một con dao nhỏ, hắn rạch một đường trên tay của Văn Thành khiến gã rú lên đau đớn, hắn dùng một cái bát con con (lấy từ đâu thì Văn Thành không dám hỏi) hứng máu của gã. Gã không dám phản ứng gã sợ tên điên trước mặt sẽ giết gã bắt cứ lúc nào, gã cũng không hiểu sao tên đó lại lấy máu của gã làm gì. Huyết Yêu nhếch môi:
“Ta mới rạch một đường cỏn con, ngươi đã không chịu nổi, vậy ngươi có tưởng tượng nổi đau mà cô ta phải chịu là gì không?”
Huyết Yêu làm lành vết thương cho Văn Thành. Sau đó, hắn cầm cái chén máu vừa lấy xong đến bên bàn làm việc của Văn Thành, hắn niệm câu thần chú gì đó, cả Trúc Chi lẫn Nhất Uy cũng không nghe được.
Chỉ một phút sau khi hắn niệm thần chú, Vô Âm từ đâu xuất hiện. Văn Thành càng lúc càng cảm thấy sợ hãi khi thấy khuôn mặt thật sự của Vô Âm, môi của anh ta được khâu lại với nhau y như hình minh họa trong sách.
Vô Âm từ từ tiến tới chổ Văn Thành, gã không còn đường lui chỉ biết đứng đó chịu trận. Vô Âm sát khí đằng đằng, miệng nói một cách khó khăn:
“Từ nay ngươi không còn là chủ nhân của ta nữa. Khôn hồn tránh xa ta ra, nếu không cây búa đó sẽ nện vào đầu ngươi đấy.”
Nói xong Vô Âm quay sang nói với Huyết Yêu:
“Đa tạ. Chúng ta sẽ gặp lại sau, huynh biết tìm ta ở đâu rồi đấy.”
Nếu ở đây không phải tầng thứ ba, Văn Thành đã chạy ra đường cửa sổ chạy thoát. Gã sợ chết, gã không thể nhảy từ tầng ba xuống được.
Huyết Yêu nghe tiếng bước chân từ bên ngoài truyền tới, hắn lập tức ra hiệu cho Trúc Chi và Nhất Uy biết có người đang tới gần. Trúc Chi hiểu được ý hắn, hắn nhanh chóng biến mất. Cô nói với Thành:
“Anh có thừa nhận mình đã giết chị Huyền hay không?”
Gã cố lấy lại một chút can đảm còn sót lại, gã gào lên:
“Tại sao các ngươi lại muốn xen vào chuyện này? Cô ta dù gì đã chết rồi. Vụ án này cũng đã trôi qua 10 năm rồi, sao các ngươi cứ bới móc nó lên. Đúng, là ta đã giết cô ta, ta không muốn cô ta sống trên đời này nữa, một chút cũng không muốn.”
“Vậy ra mày chính là hung thủ.”
Giọng nói như từ địa ngục vọng lên là của Thiên Thanh, anh đứng ngay trước cửa thư viện nhìn chằm chằm vào thằng bạn của mình với vẻ không tin được. Đến nước này, Thành không chịu nổi cú sốc liền quỳ rập xuống đất ngước nhìn Thiên Thanh.