Hải Phong cúi đầu. Anh là người biết rõ sự tình. Anh tìm Mỹ Dung để giải thích với em gái chuyện cô và Thiên Minh sẽ không than gia quảng cáo vòng tay tình nhân tại HPJ. Thật không ngờ khi tới cửa lại gặp Mỹ Dung nói chuyện điện thoại cùng bác của anh là Trịnh Đình Thành.
Hạ Vy lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn bưng khay trà bước vào phòng khách.
“Chào tổng giám đốc.”
“Chào cô Mỹ Dung.”
Hải Phong khẽ gật đầu.
“Em ổn rồi chứ Hạ Vy?”
Hạ Vy đặt khay trà xuống bàn rồi nói:
“Em không sao. Cũng may anh Thiên Minh tới kịp ạ.”
Dù Hạ Vy đã khéo léo dùng khăn voan mỏng che vết bầm tím ở cổ nhưng nếu nhìn thật kỹ vẫn thấy điều bất thường. Hải Phong có chút đau lòng. Anh nói:
“Nếu còn mệt thì ngày mai em nghỉ thêm cho khoẻ. Hiện tại cũng không quá nhiều việc.”
Hạ Vy nói lời cảm ơn rồi rót trà mời Hải Phong. Thiên Minh nhìn cô, ánh mắt hiện lên ý cười. Hạ Vy lúc này chẳng khác nào vợ hiền của anh cả.
Mỹ Dung khó chịu ra mặt. Vừa rồi cô khóc mà Thiên Minh cũng chẳng bận tâm mà ngay khi Hạ Vy xuất hiện liền cười tới híp cả mắt.
Hạ Vy rót trà cho Thiên Minh và Mỹ Dung rồi xin phép vào trong bếp vì đang nấu dở món bún sườn cho bữa trưa.
Hải Phong muốn xoa dịu bầu không khí căng thẳng giữa Thiên Minh và Mỹ Dung nên ngỏ ý muốn ở lại.
“Trùng hợp là tôi thích nhất món này.”
Hạ Vy nhoẻn miệng cười:
“Em cũng vậy. Ngoài ăn lạc rang thì bún sườn là nhất.”
Hải Phong nhìn qua Thiên Minh rồi nói:
“Tôi và Mỹ Dung ở lại có được không? Coi như bù cho đợt ở Rooftop Pool Coffee.”
Thiên Minh xị mặt khi Hạ Vy nhanh chóng gật đầu.
“Dạ. Để em chuẩn bị.”
Nói xong, cô hỏi Mỹ Dung:
“Cô Mỹ Dung có ăn được rau thơm không ạ?”
Mỹ Dung cười thân thiện:
“Tôi không ăn mấy thứ đó.”
Hải Phong nghe thấy chủ để này liền nói:
“Nếu được thì em cho nhiều rau mùi nhé. Tôi chỉ thích rau mùi, không thích hành.”
Hạ Vy nhoẻn miệng cười:
“Em cũng ăn như vậy.”
Thiên Minh thấy Hạ Vy và Hải Phong nói chuyện vui vẻ liền khó chịu trong lòng. Tự nhiên anh như người thừa ở đây vậy.
Lúc này, Hạ Vy hỏi Thiên Minh:
“Anh vẫn ăn như mọi khi chứ?”
Thiên Minh xị mặt:
“Không. Cho tôi một bát nhiều hành, không ăn rau mùi nữa. Tự nhiên thấy ghét.”
Hạ Vy bật cười:
“Tuân lệnh.”
…
Chẳng mấy chốc đồ ăn đã được nấu xong. Mỹ Dung vui vẻ bước tới, nói với Hạ Vy:
“Để tôi giúp cô mang lên bàn ăn.”
Hạ Vy khẽ gật đầu, nói lời cảm ơn với Mỹ Dung.
Mỹ Dung đưa bát bún chỉ có rau mùi tới trước mặt Hải Phong:
“Của anh hai.”
Hải Phong mỉm cười:
“Cảm ơn em gái.”
Mỹ Dung nhìn qua Thiên Minh rồi nói:
“Của anh Thiên Minh.”
Thiên Minh không nói gì, anh gọi vào trong bếp:
“Hạ Vy. Em còn không mau tới đây. Tôi ăn luôn cả phần của em bây giờ.”
Hạ Vy vội vàng mang thêm chút dưa chuột cắt lát và rau thơm lên phòng ăn.
Cô nói:
“Xin lỗi. Khiến mọi người chờ lâu rồi.”
Hải Phong hít hà mùi thơm từ bát bún rồi nói:
“Chỉ nhìn qua đã biết xuất sắc rồi.”
Lúc này, Mỹ Dung bưng bát bún từ khay ra đưa tới trước mặt Hạ Vy thay vì đặt bát xuống bàn.
“Của cô đây Hạ Vy.”
Hạ Vy mỉm cười, đưa tay đỡ lấy bát bún từ Mỹ Dung nhưng cô còn chưa cầm chắc, người kia đã buông tay. Kết quả là toàn bộ bún nóng đổ lên tay và váy của Hạ Vy.
Mỹ Dung vội cầm khăn giấy, phủi những sợi bún khỏi váy của Hạ Vy:
“Xin lỗi.”
“Tại nóng quá nên tôi…”
Hạ Vy cắn răng chịu đau rồi nói:
“Không sao đâu. Mọi người cứ dùng bữa đi.”
“Tôi phải thay đồ.”
Dứt lời, Hạ Vy tập tễnh bước về phía cầu thang. Có vẻ như không chỉ bỏng ở đùi mà bàn chân phải của cô còn bị mảnh bát vỡ làm cho chảy máu.
Thiên Minh khẽ nhíu mày rồi nói:
“Đủ rồi.”
“Hải Phong, Mỹ Dung. Hai người có thể đi ngay bây giờ. Cổng nhà tôi luôn mở sẵn.”
Hải Phong hiểu rõ Mỹ Dung cố ý làm Hạ Vy bị thương. Anh nói lời xin lỗi rồi kéo em gái rời đi. Anh biết Thiên Minh đã nhẫn nhịn mới không cho Mỹ Dung một cái bạt tai. Lần này bản thân anh cũng không thể bênh vực em gái được nữa.