Lục Yến được nâng lên trên giường tân hôn.
Thẩm Chân theo qua, ở một bên run giọng nói: “Đại nhân hắn……”
Dương Tông biết thân phận Phù Mạn, hắn lập tức xách cổ áo Phó Thất nói: “Bạch cô nương đâu? Còn có huynh trưởng của nàng ta, có cứu được không?”
Phó Thất hồng hốc mắt nói, “Dương thị vệ đừng nóng vội, Bạch đại phu bọn họ đang ở phía sau.”
Nói thì chậm, nhưng thực tế thì nhanh, chỉ thấy một nam một nữ xách theo một chiếc rương chạy tới, nữ nhân thì Thẩm Chân nhận thức, là di nương hắn thu lúc ở Dương Châu, nhưng người nam nhân này là ai?
Bạch Đạo Niên nói với Phù Mạn: “A Nhã, muội ra ngoài trước đi.”
Phù Mạn lôi kéo cổ tay áo nam tử, khóc nức nở nói: “Nếu không phải bởi vì cứu muội, hắn cũng sẽ không bị trọng thương như vậy.”
Lời này vừa ra, ánh mắt Thẩm Chân lập tức dừng trên người Phù Mạn.
Lại nói chuyện Lục Yến bị thương này.
Nguyên bản hết thảy đều phi thường thuận lợi, tết Thượng Nguyên ngày đó, Phù Mạn ở trong thức ăn của mọi người hạ mê dược vô sắc vô vị, bởi vì trước đó đã nắm giữ rõ mọi tin tức và vị trí của Bạch Đạo Niên, cho nên thực mau, bọn họ đã lấy được chứng cứ, cũng cứu được người.
Nhưng mà Triệu Xung-lão tặc này rốt cuộc cũng chìm nổi trong chốn quan trường nhiều năm, Lục Yến che giấu tốt đến mấy, cũng khó địch nổi một người chưa bao giờ buông bỏ lòng nghi ngờ, cảnh giác. Bọn họ vừa chuẩn bị ra khỏi thành, binh đóng giữ Dương Châu liền ngay ngắn trật tự mà hành động, giống như vẫn luôn chuẩn bị vì một ngày này.
Nằm một giấc mộng như vậy, Lục Yến tự nhiên không dám để sổ sách trên thuyền. Vì thế, hắn mang theo số thủ hạ còn lại cùng với Bạch Đạo Niên, Phù Mạn đi một con đường khác.
Tư binh Triệu Xung cũng không phải phí công nuôi dưỡng, sau khi bọn họ phát hiện không thích hợp đầu tiên liền suy nghĩ đến việc không từ thủ đoạn cũng phải phá hủy chứng cứ.
Đầu tiên là phóng hỏa đốt thuyền, sau đó theo một đường đuổi giết lại đây.
Bởi vì kĩ thuật cưỡi ngựa của Phù Mạn không tốt, trên đường bị ngã xuống vách đá, vì cứu nàng ta nên mới chậm trễ một lúc, tư binh của Triệu Xung cũng đuổi theo tới, nhiều lần thoát chết, cuối cùng hậu quả đều là người Lục Yến mang theo.
Lục Yến chỉ bị trọng thương, trừ điều này ra, hai ám vệ theo Phó Bát đã mất mạng tại chỗ.
Chẳng qua quá trình Lục Yến bị thương, Thẩm Chân không thể nào biết được.
Thông qua câu nói kia của Phù Mạn, trong đầu Thẩm Chân chỉ đưa ra một kết luận — hắn là vì cứu nàng ta, mới bị thương.
Móng tay nàng khảm vào lòng bàn tay, sau đó lại chợt buông ra.
Phù Mạn lui ra sau, Bạch Đạo Niên quan sát thương thế lộ ra ngoài của Lục Yến, vừa rồi đi gấp, không có cách nào trị liệu ngay tại chỗ, chỉ có thể rải một ít thuốc ngưng máu lên người hắn.
Trước mắt miệng vết thương tuy ngừng chảy máu, nhưng huyết nhục lại cùng vải dệt dính vào nhau, rất khó giải quyết, hắn ngẩng đầu nói với Thẩm Chân: “Có thể giúp tại hạ thắp thêm đèn không?”
Đây là hôn phòng, cả phòng được ngọn nến chiếu sáng là một màu đỏ rực, Thẩm Chân vội vàng đốt nhiều mấy cái. Sau đó còn cầm thêm một chiếc đèn tới.
Trong phòng nháy mắt sáng như ban ngày.
Miệng vết thương trên người hắn cũng trở nên càng rõ ràng, Bạch Đạo Niên lấy ra một chiếc dao nhỏ, cắt ra toàn bộ quần áo của hắn, sau đó lại chọn châm từ bên trong vải dệt mang theo tới……
Tâm Thẩm Chân cũng theo động tác hắn lên lên xuống xuống, lúc xong, hai chân đều đã mềm theo.
Nàng thở phào một hơi, chậm rãi mở miệng nói: “Đại nhân…tính mạng ngài ấy có nguy hiểm gì không?”
Bạch Đạo Niên ngẩng đầu đối diện nàng, “Vết thương rất sâu, may mà không phải là nơi yếu hại, nếu còn sâu thêm một tấc thì dù là thần tiên cũng không cứu nổi. Hai đêm này bên người đại nhân phải có người, cách nửa canh giờ phải vào xem có phát sốt hay không.”
Thẩm Chân gật đầu, “Tối nay để ta trông ngài ấy.”
Rửa sạch miệng vết thương xong thì bắt đầu khâu lại, nhìn kim chỉ xuyên qua da thịt, Thẩm Chân thật sự chịu không nổi, liền nhắm hai mắt lại.
Bạch Đạo Niên cắt đứt chỉ trong tay.
Lăn lộn suốt hai cái canh giờ, đến Thẩm Chân còn phải xoa nắn cánh tay đã cứng đờ thì có thể nghĩ tới vị Bạch đại phu này có bao nhiêu mệt mỏi.
Thẩm Chân nhỏ giọng nói: “Đa tạ Bạch đại phu.”
Bạch Đạo Niên làm một động tác cúi thấp đầu với Thẩm Chân: “Phu nhân ngàn vạn đừng nói chữ ‘ tạ ‘, đại nhân với ta có ân cứu mạng, giờ phút này có kêu Bạch mỗ lấy mệnh trả ơn, ta cũng nguyện ý.”
Nghe hắn gọi phu nhân, Thẩm Chân không khỏi sửng sốt.
Nhưng nghĩ lại, bản thân nàng cũng không tất yếu đi giải thích này đó, liền nhàn nhạt nói, “Vậy, ngài cũng sớm đi nghỉ tạm đi, dù sao……ngày mai còn nhiều việc.”
“Được, đây là một ít thuốc giảm nhiệt, đợi đại nhân tỉnh lại, mau chóng để ngài ấy uống vào.” Dứt lời, Bạch Đạo Niên lập tức lui ra ngoài.
Đường Nguyệt bưng một chậu nước ấm cùng mấy chiếc khăn sạch sẽ khăn đến, Thẩm Chân tiếp nhận, sau đó đưa thuốc cho nàng ta nói: “Để ta làm là được, ngươi đi nấu thuốc này đi.”
Đường Nguyệt đi rồi, trong phòng chỉ còn hai người Thẩm Chân và Lục Yến.
Nàng chậm rãi ngồi xuống bên cạnh hắn.
Cúi đầu, nhìn mặt hắn.
Từ khi gặp được hắn, nàng đã nhìn thấy dáng vẻ hắn cao ngạo, cô nhiên(đơn), gặp qua tư thái hắn hùng hổ doạ người, cũng gặp qua biểu tình hắn cao cao tại thượng, chỉ chưa từng thấy qua, bộ dáng hắn chật vật như thế.
Một lúc lâu qua đi, Thẩm Chân vươn cánh tay nhỏ trắng, xoa lỗ tai hắn.
Chạm đến hắn, trong nháy mắt, Lục Yến nhíu lại mày, thấp giọng gọi một tiếng, là tên nàng.
Thẩm Chân.
Ngữ khí không tốt, là khi hắn tức giận mới gọi.
Nhưng cũng không biết vì sao, nước mắt trong mắt Thẩm Chân chợt dâng lên, cứ tích dần rồi rơi xuống dưới như những hạt đậu. Ngay cả nàng cũng không hiểu rõ, tại sao lại như vậy.
Chỉ là nàng không nghĩ tới, nàng mới vừa khóc, người vốn đang nằm an ổn trên giường kia, bỗng nhiên bị đau đớn nơi lồng ngực đánh thức.
Lục Yến vừa mở mắt, liền thấy được nến đỏ ngập trong phòng, tân nương tử đang mặc hôn phục, trên mặt còn vương nước mắt, nước mắt khiến hắn đau lòng.
Thẩm Chân thấy hắn tỉnh, vội vàng mở miệng gọi một câu đại nhân.
Dường như thấy một tiếng còn chưa đủ, sau lại ngơ ngác mà bỏ thêm một câu, “Đại nhân, ngài tỉnh rồi sao?”
Không tỉnh, còn có thể trợn mắt sao?
Khóe môi mỏng lạnh của Lục Yến hé mở, nổi lên một tia ý cười khó phát hiện, nói giọng khàn khàn: “Đúng vậy, tỉnh.” Nàng lại khóc tiếp, đừng nói tỉnh, mạng cũng phải bồi theo……
Thẩm Chân có chút co quắp bất an, sợ hắn lộn xộn, vội vàng nói: “Miệng vết thương trên lưng vừa mới khâu lại xong, ngài đừng lộn xộn.”
Lục Yến nhíu mày, cảm giác yết hầu khô khốc, lại nói: “Lấy cho ta ít nước.”
Lúc này Đường Nguyệt đúng lúc bưng thuốc vào, Thẩm Chân nhận lấy, đi đến giường bên, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng hắn ôn nhu nói: “Chúng ta uống thuốc trước đi, uống xong, ta lại lấy nước cho ngài.”
Hắn ghé vào trên giường không thể động, chỉ có thể chờ Thẩm Chân tới đút cho mình.
Nàng múc một muỗng nhỏ, thổi thổi, đưa tới bên miệng hắn, để ngang trước hàm răng rồi chậm rãi hướng về phía trước.
Cũng không biết là cái muỗng này khó sử dụng hay là nam nhân không phối hợp, một muỗng nước thuốc Thẩm Chân đưa tới, thế nhưng đều rơi vãi ra ngoài.
Bốn mắt nhìn nhau.
Môi mỏng nam nhân hơi nhấp, ánh mắt đen tối không rõ, giống như đang nói: Sao nàng cái gì cũng làm không tốt vậy.
Thẩm Chân cứng đơ cầm cái muỗng trong tay, không thể không suy nghĩ biện pháp khác.
?Editor: So sorry!! T cũng muốn làm nhanh lắm, nhưng có một thế lực thù địch nào đó ngăn cản bước tiến của t( có thể là sự lười? chẳng hạn). Giờ thích t lâu lâu đăng một lúc 8-10c, hay một tuần nhiều nhất 2-4 chương thì báo t, không có tí động lực nào để làm luôn. ??