Rượu là thứ tốt, nhưng không nên uống nhiều.
Lúc cậu còn đang cố nhớ lại, bên ngoài bỗng truyền tới một giọng nói: “Ngươi tỉnh rồi?”
Lục Hàm Chi sợ tới mức suýt nhảy dựng lên, ngẩng đầu nhìn thấy là ai xong, cậu lập tức vỗ vỗ ngực.
Sau đó thắc mắc: “An Vương điện hạ? Sao ngài lại ở đây?”
Vũ Văn Mân bước tới dưới ánh đèn: “Có người tố giác với ta là An Vương phi phóng đãng, ban ngày uống rượu mua vui với các tá điền.”
Lục Hàm Chi: “…”
Ai rảnh dữ vậy?
Không phải là Tô Uyển Ngưng đấy chứ?
Lục Hàm Chi xoa huyệt thái dương, Vũ Văn Mân nhíu mày nói: “Khó chịu lắm à?”
Lục Hàm Chi khoát tay áo, ngẩng đầu nhìn khóe môi Vũ Văn Mân xanh xanh tím tím, ngạc nhiên nói: “Môi điện hạ làm sao vậy?” Đập vào đâu à?
Vũ Văn Mân nghẹn nửa ngày, đáp: “Không cẩn thận bị cắn.”
Lục Hàm Chi đần ra: “Hả?”
Vũ Văn Mân thầm nghĩ: không biết là tên ngốc nào cắn ta.
Lục Hàm Chi còn tấm tắc lấy làm lạ, bạo quân tương lai đúng là khác biệt thật.
Còn tự mình cắn mình chơi nữa cơ.
Vũ Văn Mân lười so đo với cậu, nói: “Ngươi nên tự biết lấy thân, đừng uống nhiều rượu.”
Lục Hàm Chi xoa huyệt thái dương, hiếm khi nghe lời: “Ta biết… nhưng lâu quá không uống, muốn buông thả một chút. Người ấy mà, không thể lúc nào cũng cố gồng, nên học cách xả ra.”
Vũ Văn Mân có thể hiểu cảm giác của Lục Hàm Chi, cũng rất đồng cảm với hoàn cảnh của cậu. Hắn gật đầu xong thì hỏi: “Cái… móng heo lớn kia của ngươi, sao ngươi lại thích hắn ta?”
Lục Hàm Chi ngẩng đầu: “Hả?”
Vũ Văn Mân cũng ngượng: “Ngươi thích hắn ta, chắc chắn phải có chỗ nào hơn người chứ?”
Lục Hàm Chi không biết nên đáp thế nào, vốn cậu chỉ bịa ra thôi, sao mà biết người nọ có chỗ hơn người nào chứ?
Không sao, bịa tại chỗ thôi mà! Đúng sở trường của tui.
Vì thế Lục Hàm Chi bắt đầu bày ra vẻ khát khao và mong đợi, nói: “Lúc mới gặp hắn, đúng vào ngày mưa phùn. Xa xa thấy bóng áo trắng của hắn phóng khoáng, khôi ngô tuấn tú. Ta thấy hắn vừa điềm tĩnh vừa có tác phong quân tử, dáng vẻ thư sinh thiếu niên bừng bừng phấn chấn. Sau khi gặp vài lần, càng hiểu hắn, ta càng sinh lòng ái mộ. Ta thích sự tao nhã của hắn, thích phẩm chất như cây mai, thích sự vĩ ngạn như núi của hắn, thích sự triền miên như sông nhỏ suối trong chảy qua giấc mộng của ta…”
Nói tới đây, Lục Hàm Chi bỗng khựng lại, lộ ra vẻ mặt mất mát.
“Thích hắn nhiều thì cũng không thể bì được… một câu “nam nhi chí ở bốn phương”, đâu cần cái gọi là nữ nhi tình trường.”
Hệ thống ngày thường không nói năng gì, rốt cuộc hôm nay cũng phải mở miệng.
[… Ký chủ trâu bò!] Đúng là ảnh đế thiên hạ vô địch.Lục Hàm Chi thầm nhủ: “Ai cho mày nói! Chẳng qua là mấy câu thơ thôi!”
Vũ Văn Mân đứng đối diện lẳng lặng nghe, cuối cùng bảo: “Ngươi đúng là thâm tình với hắn ta, hiện giờ càng thương cảm hơn, nghĩ thoáng ra đi!”
Lục Hàm Chi bất đắc dĩ cười: “Ta muốn nghĩ thoáng cũng không được.”
Vũ Văn Mân hỏi: “Hắn ta có biết ngươi sinh con cho mình không?”
Lục Hàm Chi lắc đầu.
Vũ Văn Mân hỏi tiếp: “Tại sao không nói cho hắn ta biết?”
Lục Hàm Chi ra vẻ bất đắc dĩ, rồi như thở phào.
“Cần gì phải nói cho hắn? Dùng đứa con để trói buộc hắn ư? Nếu hắn đã không muốn ở lại thì cớ gì ta phải cưỡng cầu? Cát mà không nắm được trong tay thì chẳng thà vứt đi còn hơn!”
Hệ thống: […Úi chao!”
Mặt Vũ Văn Mân không có biểu cảm gì, ánh mắt nhìn Lục Hàm Chi lại sâu xa hơn không ít.
Chắc là hắn cảm thấy cuối cùng cũng hiểu rõ người này hơn một chút.
Vũ Văn Mân nói: “Ngươi đã thâm tình với hắn ta như thế, vậy nếu có một ngày hắn ta trở về tìm ngươi, bổn vương sẽ cho ngươi một phần đại lễ, coi như để hai người các ngươi như chim liền cánh.”
Lục Hàm Chi lộ vẻ cảm động: “Cảm ơn Vương gia, nếu Vương gia có gì dặn dò, Lục mỗ cũng sẽ cố hết sức giúp đỡ.”
Vũ Văn Mân gật đầu: “Trước mắt đúng là có một chuyện cần ngươi giúp.”
Lục Hàm Chi hỏi: “Ồ? Không biết là chuyện gì?”
Vũ Văn Mân đáp: “Tuy hôn sự giữa hoàng huynh của ta và Chiêu Vân Quận chúa đã bị trì hoãn do vụ giặc Oa và vụ ở biên cương phía bắc, nhưng tránh được một lần chứ không tránh được cả đời. Hiện giờ Lục Nhị ca và Đại hoàng huynh lại… có con, cần phải nghĩ cách để bọn họ thành thân.”
Lục Hàm Chi ngẫm nghĩ: “Chuyện này nói dễ không dễ, nói khó không khó. Tất cả phải xem điện hạ có thể nghĩ thông hay không.”
Vũ Văn Mân hỏi: “Ồ? Nói ra nghe thử.”
Lục Hàm Chi nói: “Điện hạ! Người chạy tới chỗ ngài tố cáo ta có phải là Chiêu Vân Quận chúa không?”
Vũ Văn Mân không đáp, hắn cảm thấy đâm thọc chuyện này không hay lắm, không muốn để cô nương gia bị phá hỏng thanh danh.
Lục Hàm Chi lại nói: “Nếu ta không đoán sai, chắc là có người dẫn Quận chúa tới thôn trang của ta đúng không? Điện hạ, trong lòng Chiêu Vân Quận chúa không có Đại hoàng tử, nàng ấy thích điện hạ đúng không?”
Vũ Văn Mân nhíu mày, bỗng ý thức được Lục Hàm Chi đang nói gì, người này đúng là không bao giờ chịu yên.
Quả nhiên, chỉ nghe Lục Hàm Chi nói: “Nếu điện hạ nghĩ thông thì nên xin một thánh chỉ từ Hoàng Thượng, nạp Chiêu Vân Quận chúa thành phi, giáng ta xuống làm trắc phi, như vậy là cứu được Đại hoàng tử rồi.”
Vũ Văn Mân chỉ biết người này sẽ ra mấy cái ý kiến tồi.
Hắn bất đắc dĩ nhìn Lục Hàm Chi: “Cá nhân ta cảm thấy hai người chúng ta nên thành thân sớm mới tốt, đỡ cho ngươi lại bày ra mấy cái trò dở hơi.”
Lục Hàm Chi vốn muốn để Vũ Văn Mân sập bẫy:???