Lam Diễm yếu ớt cười với cô.
Doãn Tiểu Đao đặt cháo trên tủ đầu giường, sau đó bắt tay cởi dây thừng cho hắn.
Hắn rũ mắt, nắm tay nổi lên gân xanh.
Cô coi như khống thấy.
Sau khi sợi dây trên người được buông ra, Lam Diễm thở ra một hơn, nhếch miệng.
Trong giây lát này, khuôn mặt của hắn cực kỳ dữ tợn.
Doãn Tiểu Đao vẫn coi như không thấy: “Tứ lang, tôi giúp anh ăn nhé.”
“Không cần…Tôi tự ăn…” Hắn đưa tay ra, ra hiệu cô cởi hai tay giúp hắn. Tất cả trong mắt đều là lấy lòng.
Doãn Tiểu Đao im lặng một chút, liền cởi cho hắn.
Cô thấy tay hắn run rẩy bưng bát lên, nước cháo rơi vãi, càng rơi càng nhiều.
Cô nhìn hắn gắng sức cầm bát rơi trên mặt tủ. Bát không vỡ.
Cô nhìn hắn nhặt bát lên rồi lại rơi, đến khi vỡ bát.
Cô thấy hắn nhặt mảnh vỡ lên, đặt ngang cổ của cô: “Đi mua ma túy cho tôi.” Giọng nói của hắn khàn khàn, hơi thở rất yếu.
Một phút đó, Doãn Tiểu Dao không nói ra được là tâm tình gì.
“Đi!” Hắn kề mảnh vỡ vào làn da cô.
Cô che đậy tất cả tâm tình dưới khuôn mặt bình tĩnh: “Tôi từ chối.”
Ánh mắt Lam Diễm tàn nhẫn: “Có đi hay không?”
“Tôi từ chối.”
Mảnh vỡ đâm vào cổ cô. Rịn máu.
Sức của hắn không lớn, mức độ vết thương như thế này, cô không để vàomắt. Thế nhưng bởi vì đối phương là hắn, vì vậy nơi bị cắt vào kia, đặcbiệt đau đớn. Ngay cả lòng của cô cũng thấy đau đớn.
Doãn Tiểu Đao nhắm mắt, mở mắt, sau đó vung tay hắn ra.
Lam Diễm yếu mệt không có sức, chỉ lần này, suýt chút nữa là ngã. Hắnchống đỡ thân thể sau đó giơ hai tay lên, hướng về trên cổ cô bóp chặt:”A a a a! Có đi hay không?”
Hai ngày này, hắn cô cùng chật vật, đều không làm cô khó chịu như lúc này.
Hắn vẫn rất tốt với cô. Có chuyện nguy hiểm, hắn ngay lập tức quan tâmcô. Ngay cả chuyện cai nghiện, hắn cũng lo cô ăn không đủ no. Mà bâygiờ, hắn lại bóp cổ cô uy hiếp cô.
Hắn muốn ma túy. Vì nó, thậm chí hắn làm tổn thương cô.
Khuỷu tay Doãn Tiểu Đao hơi động, xoay người một cái trói Lam Diễm lại.
“A! Khốn nạn! A!” Hắn nằm sấp trên giường hỗn loạn rống, muốn phảnkháng, phía sau lưng lại bị cô giữ chặt không thể đông đậy: “Xấu xí! Cônói cô sẽ nghe lời! A a a a!”
“Tứ lang, anh làm tôi quá thất vọng rồi.” Cô lạnh lùng nói.
Lam diễm la lên không ngừng, ra sức chống đối lại cô.
Doãn Tiểu Đao cúi đầu ghé tai hắn nói: “Nếu như anh không cai nghiện được, tôi sẽ giết anh.”
Chuyện cai nghiện này, đại đa số người vây xem, chỉ để ý đến sự đau đớncủa người cai nghiện. Mà nghị lực chịu đả kích của người thân, rất ítđược quan tâm.
Cả người Lam Diễm đau nhức, Doãn Tiểu Đao ở bên nhìn cũng không hơn gì.
Nhưng cô biết, cô nhất định phải kiên cường.
Lam Diễm không đủ ý chí chống chọi với ma túy, cho nên cô càng phải kiên cường.
Đây là hai người bọn họ kề vai chiến đấu.
—-
Liên quan đến chuyện Doãn Tiểu Đao bị thương, kỳ thực Lam Diễm có nhắcnhở trong những công việc cần chú ý. Hắn sớm đoán được bản thân sẽ mấtđi nhân tính.
Bao nhiêu người nghiện sau lời nói dối liên thiên, lục thân bất nhận (lục thân bao gồm bố, mẹ, anh, em, vợ, con đều không nhận)
Lam Diễm đã từng tưởng tượng, nếu như không phải Lam Úc liên tục khôngngừng cung cấp, vậy hắn đoán chừng đã sớm vi phạm pháp luật.
Ma túy ở trước mặt, lực ý chỉ có thể nói là quân lính tan rã.
Xã hội vẫn còn một đám người như vậy, dù họ biết được lợi hại của matúy, nhưng tự cao rất lớn, cho rằng lướt qua chính là ngừng, không tổnthương lớn. Bọn họ cũng không muốn nghĩ, ngay cả máy bay còn cấm khôngxong, huống hồ ma túy.
Tâm nghiện chính là khát vọng.
Cho dù cai nghiện, tâm nghiện cũng không đi được, cái này đã nghiện, sẽtồn tại cả đời. Rất nhiều người sau cai nghiện, vô tình kích động mộtchút, nghĩ đến cảm giác sung sướng ma túy mang đến, liền bước lên conđường phục hút.
Trước khi Lam Diễm cai nghiện cũng đã rõ ràng, bản thân khẳng định không chịu được sự giày vò, thậm chí sẽ đi tìm chết.
Lam Diễm thấy tương lai, chỉ có hai con đường.
Thứ nhất, cai nghiện thất bại, chết.
Thứ hai, cai nghiện thất bại, phục hút, chết.
Cuối cùng một cái chết. Khác nhau ở chỗ, thời gian làm bạn với Doãn Tiểu Đao dài hay ngắn thôi.
Thời kỳ Lam Diễm cai nghiện, ý thức rất mơ hồ. Sau này để hắn khái quát, hắn chỉ có thể nói: “Rất đau.” Bởi vì tất cả mọi chuyện, so với đauđớn, đều quá nhỏ bé.
Từ sau khi Lam Diễm làm tổn thương Doãn Tiểu Đao, mặc kệ hắn đánh lừa như thế nào đi nữa, cô đều không tin hắn.
Hắn mưu kế thất bại, sẽ càng cáu kỉnh hơn.
Đối với lần này, Doãn Tiểu Đao chỉ bình tĩnh trả lời: “Tôi không tin anh, tôi chỉ tin tưởng tứ lang.”
“Tôi chính là Tứ lang.”
Cô lắc đầu: “Anh không phải tứ lang.” Tứ lang của cô sẽ không làm hại cô.
Ánh mắt Lam Diễm điên cuồng: “Tôi nhất định phải giết cô!”
“Qua khoảng thời gian này, tứ lang sẽ trở về!”
Doãn Tiểu Đao vẫn hướng về tương lai như cũ, để cho mình duy trì tự tin của mình với Lam Diễm.
Phản ứng cai nghiện của Lam Diễm, đến ngày thứ ba đạt tới đỉnh điểm.
Ngày đó từng giây từng phút, hắn chỉ muốn chết.
Doãn Tiểu Đao mặc kệ hắn, tự mình mang ghế đến ngồi ở ban công. Giống như ba ngày trước cùng Lam Diễm.
Cô nhẹ giọng nói: “Tứ lang, mặt trời thật lớn.”
Đáp lại cô, chỉ có tiếng Lam Diễm gào thét đau đớn trong phòng.
Doãn Tiểu Đao chớp mắt mấy cái, bắt đầu tưởng tượng nếu mình là tứ lang, lúc này sẽ nói cái gì.
Hắn sẽ nói: “Lớn cái rắm, nóng chết rồi!”
Hắn còn có thể nói gì?
Ừ.
Hắn còn có thể nói: “Đao thị vệ, cô thật ngu ngốc.”
“Đao thị vệ, hôm nay tôi nấu một nồi cơm, đều là của cô! Một hạt gạo cũng không cho phép còn thừa hạt gạo nào cho tôi!”
“Đao thị vệ, đừng chỉ biết ăn cơm, còn phải nhớ ăn thịt!”
“Đao thị vệ, cô lại đây cho tôi.”
“Đao thị vệ, cô nói tại sao tôi nghèo như vậy chứ?”
“Đao thị vệ…”
Doãn Tiểu Đao nhìn cây cối trước mặt ở xung quanh, lần thứ hai nháy mắt mấy cái.
Tầm mắt mơ hồ rõ nét hơn.
“Tứ lang, tôi rất nhớ anh.”