– “Vâng ạ! Cảm ơn hoàng tử đã quan tâm đến nô tỳ”
Mạc Chi Dương chỉ gật đầu rồi rời đi luôn mà không chút nghi ngờ gì, Minh Hạ trong lòng thầm đắc ý, mấy hôm trước Minh Hạ cố tình ăn nhiều để cho bị rối loạn tiêu hóa. Rồi đến ngày hôm nay thực đơn có rau câu nên mang lên cho Mạc Chi Dương, chắc chắn Mạc Chi Dương sẽ bắt mình ăn rồi sau đó sẽ chuyển đối tượng về mình và cho kiểm tra thái y, và kết quả cũng thấy được rõ rồi. Mạc Chi Dương đã chuyển đối tượng, gạt bỏ Minh Hạ khỏi danh sách, vụ hạ độc là Minh Hạ làm, bây giờ thì nhàn nhã rồi, không phải lo lắng vì bị nghi ngờ nữa. Tất cả đều được Minh Hạ lên kế hoạch hoàn hảo.
– *Có thể là ai được ta? Nếu mình tìm được hung thủ thì chắc chắn sẽ lấy được lòng của cậu ấy… Minh Hạ thì không phải rồi… À mà từ từ, người cuối cùng đưa rau câu cho cậu ấy là ai nhỉ? Mình không nhớ rõ nữa… Chắc phải đi hỏi thôi*
Mạc Chi Dương đi về thư phòng của mình, thấy cửa đã mở hé ra rồi, có vẻ Bạch Tử Lệ đã đến rồi. Mở cửa đi vào, Mạc Chi Dương đã thấy Bạch Tử Lệ ngoan ngoãn ngồi ở ghế chờ mình rồi, bộ dạng khép nép, một lúc cứ ngó qua, ngó lại nhìn xung quanh khiến Mạc Chi Dương bất giác mỉm cười, thật giống cún con quá đi mất thôi. Mạc Chi Dương bước vào bên trong, Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương đi vào liền đứng dậy hành lễ
– “Xin tham kiến nhị hoàng tử!”
– “Ngươi đứng lên đi! Đến lâu chưa?”_ Mạc Chi Dương đi lại đỡ Bạch Tử Lệ dậy
– “Ta vừa mới đến thôi. Ngài gọi ta đến đây có chuyện gì vậy ạ?”
– “À, ta muốn hỏi ngươi là ngươi tình toán theo cách nào mà lại đúng và nhanh tới vậy. Ta nhớ cuốn sổ sách này ta mới đưa cho người 3 ngày trước mà ngươi đã tính xong rồi!”
– “Cái này… Ta…”_ Bạch Tử Lệ ngập ngừng khi Mạc Chi Dương hỏi đến vấn đề này
Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ còn ngập ngừng trong việc này nên cũng không làm khó nữa. Chắc là cách tính mà cha Bạch Tử Lệ dạy cho nên không muốn cho người khác biết ấy mà. Mạc Chi Dương cũng không trách móc gì mà chỉ mỉm cười rồi gọi Bạch Tử Lệ ra chỗ mình lấy sách mà thôi. Bạch Tử Lệ tưởng rằng Mạc Chi Dương sẽ gặng hỏi về gia đình mình nhưng ai ngờ lại không nói gì cả, lại còn gọi mình ra chỗ đống sách kia nữa chứ.
Bạch Tử Lệ cũng theo ý Mạc Chi Dương đi ra chỗ ấy rồi đứng bên cạnh, Mạc Chi Dương lấy một cuốn sách ra cho Bạch Tử Lệ đọc nhưng ai ngờ một cuốn khác theo đà rơi ra. Bạch Tử Lệ thấy vậy liền nhắm tịt mắt lại, tưởng rằng đầu chuẩn bị có một cục u nhưng ai dè, Mạc Chi Dương đã đỡ sách hộ cho. Cán sách đập vào tay Mạc Chi Dương khiến nó đỏ ửng lên
– “Ngài… Tay ngài bị sưng lên rồi!”
– “Ta không sao đâu. Đây, người cầm mấy cuốn đọc đi. Trời mưa cũng sắp tạnh rồi đó, chắc mai là phát lương thực cho dân được rồi”
– “Nhưng mà… Thật sự không sao chứ ạ?”
– “Không sao đâu! Ngươi cứ cầm ra kia đọc đi, toàn sách quý không đó.”
Mạc Chi Dương mỉm cười xoa đầu Bạch Tử Lệ, điều này khiến Bạch Tử Lệ đỏ mặt, tim bỗng đập nhanh nhưng không quá mạnh, cảm giác cứ kiểu gì ý làm Bạch Tử Lệ không hiểu mình bị sao nữa. Thực sự trong mấy ngày này Bạch Tử Lệ thấy Mạc Chi Dương có vẻ dịu dàng với mình hơn, còn giúp mình rất nhiều nữa.Cho Bạch Tử Lệ đọc sách quý nè, chăm sóc Bạch Tử Lệ lúc bị ốm nè, rồi lên hẳn một thực đơn riêng cho Bạch Tử Lệ ăn nè,… Rốt cuộc Mạc Chi Dương bị sao vậy? Bạch Tử Lệ cũng không hiểu nữa, nhưng có người quan tâm cũng thích thật, khóe môi bất giác mỉm cười mà không biết Mạc Chi Dương đang nhìn chằm chằm vào mình và suy nghĩ gì đó