“Đông Phương —— ”
Dương Liên Đình tiến đến, vững vàng ôm lấy Đông Phương Bất Bại.
“Ngươi sẽ không sao, không được làm chuyện điên rồ!”
Đông Phương Bất Bại gần như ngay lập tức quay lại ôm hắn, hai mắt phiếm hồng, cổ họng khàn khàn, hư nhược nghẹn ngào nói: “Liên đệ, ta hết cách, ta không sinh được… Mau, mau giúp ta… Ư, a —— ”
Dương Liên Đình cảm nhận được thai nhi đang bạo động. Vừa rồi khi hắn tỉnh lại đã cảm nhận được sóng tinh thần điên cuồng, đúng là đến từ nhục thể thành thục của thai nhi trong bụng Đông Phương Bất Bại này. Rất có thể nó cảm thụ được dao động tinh thần từ cơ thể mẹ, biết Đông Phương Bất Bại định mổ phanh chính mình để đưa nó ra, nhất thời nôn nóng, muốn giải trừ đau đớn cho cơ thể mẹ thật nhanh, nên mặc kệ bộc phát ra bao nhiêu năng lượng cũng hết sức vùng vẫy muốn đi ra.
Dương Liên Đình ôm chặt Đông Phương Bất Bại, bế về phòng ngủ, đặt y lên trên giường, sau đó tách hai đùi y ra, huyệt khẩu kia cũng mở ra như nữ tử, rộng chừng mười ngón tay nhét vừa, để thai nhi có thể đi ra.
Hắn đưa tay vào thăm dò, gần như có thể chạm vào đỉnh đầu thai nhi.
“Đông Phương, ta sờ thấy đầu hài tử rồi! Ta sờ thấy đầu nó! Ngươi mau dùng sức, dùng sức rặn nó ra!”
“Ta, không được…” Đông Phương Bất Bại vô lự nằm trên giường, từ chiều đến giờ đã ba bốn tiếng, thẳng đến khi trời tối đen, trong bụng vẫn không ngừng đau đớn, đau đớn vô cùng, đau đến nỗi y không tự chủ được rạng chân ra, không tự chủ dùng sức, không tự chủ mấy lần cố gắng đứng dậy, lại mất tự chủ mà liên tục ngã xuống mặt đất lạnh như băng.
Nhưng mà hài tử vẫn không chịu ra.
Y có thể cảm nhận được thai nhi đã đến rất gần. Nhưng lúc ấy y cũng hết cách, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, chính là tìm cách để để hài tử ra được!
Nhưng mà qua bao nhiêu thời gian hành hạ, hài tử lại dừng tại chỗ, ra không được, Đông Phương Bất Bại dần dần tuyệt vọng, hơn nữa thống khổ đau đớn khiến y không thể nhẫn nại, cuối cùng vẫn quyết định tự mổ phanh bụng mình ra. Chỉ là trong tay y không có vũ khí nào, trong lúc cấp bách kéo lấy khăn trải bàn, muốn dùng mảnh sứ vỡ để thay thế.
Dương Liên Đình cũng lo lắng, não bộ lập tức lục tìm trong đống tư liệu Len truyền cho. Hắn mặc dù chưa từng làm qua, nhnưg năng lực bắt chước rất tốt, liền dựa theo phương pháp được cung cấp, trước tiên rờ lên bụng Đông Phương Bất Bại, xác định vị trí thai nhi hoàn toàn bình thường.
Đông Phương Bất Bại bị hắn ấn phát đau, nhưng cắn răng nhịn xuống.
Dương Liên Đình lại dò xét cửa mình của y, phát hiện chỗ đó nhờ sinh ra sinh mệnh tinh thần thể mà có cải biến, nhưng vẫn còn rất nhỏ hẹp.
Cái này không hết cách. Cho dù có là nữ nhân sinh con cũng có tình huống khó sinh. Trong tương lai nếu có chuyện như vậy nhất định sẽ mổ đẻ, hoặc có người giúp sinh. Nhưng trong điều kiện xã hội này thì không có khả năng ấy.
Dương Liên Đình bó tay, đành dùng phương pháp giáo sư kiến nghị, lợi dụng tinh thần thể mở đường, mở rông cửa mình cho Đông Phương Bất Bại để thai nhi có thể nhanh chóng đi qua.
Chuyện như thế rất nguy hiểm đối với tinh thần thể yếu ớt, không thể kéo dài, nếu không sẽ có kết quả tồi tệ khó vãn hồi. Nhục thể nhân loại quá yếu ớt, nếu dùng không cẩn thận sẽ làm ra chuyện hối hận cả đời.
Dương Liên Đình thở sâu, nhớ tới đề nghị của Ander và Yam. Vì một nửa kia của Ander từng sảy thai, cho nên rất có kinh nghiệm. Hơn nữa hắn cũng từng dùng năng lực tinh thần của mình giúp nửa kia. Đây là kinh nghiệm quý giá cho Dương Liên Đình.
“Đông Phương, nhẫn nại một chút, ta đến giúp ngươi.”
Dương Liên Đình nắm chặt tay Đông Phương Bất Bại, truyền năng lượng cho y.
Đông Phương Bất Bại một mình chống đỡ, cả thể xác và tinh thần đều kiệt quệ, không chỉ là cơ thể đau đến rã rời, còn thêm bị hành hạ vì Dương Liên Đình mê man bất tỉnh khó hiểu, khiến y càng sốt ruột đau lòng. Hiện tại thấy Dương Liên Đình tỉnh lại, còn đứng bên cạnh mình, còn nắm tay mình thật chặt, dần dần bình ổn lại, yên tâm phần nào.
Y nhìn Dương Liên Đình, giống như đau đớn trong người đã giảm đi rất nhiều.
“Liên đệ, ta không sợ. Chỉ cần… Chỉ cần ngươi cùng hài tử bình an… ta… Ta cái gì cũng không sợ…” Y cắn răng, nói ngắt quãng, ánh mắt trở nên kiên định vô cùng, trái tim cũng dũng cảm lên.
Một khắc này, y giống như lại trở về làm Đông Phương Bất Bại đệ nhất thiên hạ, không sợ bất cứ thứ gì.
Dương Liên Đình nhìn y thật sâu, một bên nhẹ nhàng an ủi, một bên từ từ triển khai tinh thần thể của mình, bao bọc lấy tinh thần thể sơ đẳng của Đông Phương Bất Bại.
Đông Phương Bất Bại dần dần cảm thấy thoải mái hơn. Không phải là nhục thể, mà là trong tinh thần có một loại dễ chịu, nhẹ nhàng, mịt mờ mông lung.
Y chậm rãi thả lỏng, cơn đau đớn hành hạ y cả ngày dường như cũng trở nên xa xôi.
Đột nhiên, một khắc kỳ diệu, y giống như… hoảng hốt cảm nhận được một cỗ… một cỗ thông tin nào đó đến từ trong bụng mình, hoặc phải nói là một loại năng lượng.
Luồng năng lượng này như một tín hiệu, cũng như một tiếng gọi, khiến lòng y xao động, sinh ra một loại huyết nhục tương liên kỳ lạ, trong cả tâm trsi và trái tim, thật khó mà miêu tả ra nổi.
Đó là hài tử của y!
Y không hiểu sao lại có cảm giác như vậy. Y giống như một cao tăng đắc đạo nghe thấy tiếng Phật. Y nghe thấy tiếng của hài tử.
Đây là một dạng cảm ứng.
Đông Phương Bất Bại xúc động, còn chưa kịp nắm bắt phần kỳ diệu này liền cảm thấy một trận đau đơn kịch liệt trong bụng, hạ thể cảm giác như trong nháy mắt bùng nổ mở bung ra.
“A —— ”
Y không kiềm chế nổi thét to một tiếng, toàn thân cương cứng, tiếp theo ý thức liền rơi vào bóng tối.
Hết chương 39.