“Ăn một mình à?”
“Chứ hai mình chắc?”
Nhâm Thụ hiếm khi nhiều chuyện: “Cậu không đi với mấy người trong phòng làm việc à? Tiệc tùng gì gì đó?”
Cù Yến Đình vân vê cái thìa, cố ý nói: “Trời đang lạnh lắm, ai mà chịu đi ăn cơm với ông chủ cơ chứ, đương nhiên là phải đi tìm người yêu ôm cho ấm rồi.”
“Có lý.” Nhâm Thụ dừng một lát: “Ờm, biên kịch Kiều bên cậu có người yêu chưa?”
Cù Yến Đình bật cười, anh vừa quay về mà Nhâm Thụ đã nóng lòng gọi điện, chắc là hôm đi họp trúng tiếng sét ái tình rồi, tiếc rằng anh không biết rõ lắm về đời sống tình cảm của biên kịch Kiều lắm nên cần phải điều tra thêm.
Đột nhiên, Nhâm Thụ bỏ điện thoại ra hét lên: “Tiểu Lục! Đừng ăn nữa!”
Cái thìa lại va vào thành bát lanh canh, Cù Yến Đình như vô tình hỏi: “Cậu gào cái gì thế?”
“Gào Tiểu Lục đấy.” Nhâm Thụ nói, “Tối nay làm đêm, phải quay hai cảnh ăn cơm, tôi bắt cậu chàng để bụng rỗng, cậu chàng lại đi ăn vụng cơm hộp.”
Cù Yến Đình nói: “Chắc đói lắm rồi.”
“Lại chả đói.” Nhâm Thụ tức giận: “Ai bảo trưa không ăn không ngủ, chả biết trúng gió hay gì mà cứ xớn xác nhảy lên nhảy xuống rồi ngã sấp mặt như con gấu hoang, làm cả tổ nháo nhào.”
Cù Yến Đình phì cười vui vẻ, anh có thể tưởng tượng cảnh tượng đó ngay trước mắt, trước khi cúp máy, anh chêm vào: “Được rồi, đừng mắng cậu ấy nữa, nhảy lên nhảy xuống lúc nữa là tiêu hóa ngay.”
Hoàng hôn buông xuống, phủ lên dàn nho lớp ánh sáng đẹp đẽ, Lục Văn ngồi bên dưới ăn cơm hộp, bên cạnh còn có một bát đá bào do Tôn Tiểu Kiếm làm cho hắn để giảm bớt adrenalin tràn bờ đê.
Tay phải Lục Văn cầm thìa, tay trái rủ xuống đút túi áo khoác, bên trong là một chiếc ví, trong ví là tờ giấy Cù Yến Đình để lại.
Ăn một miếng đá bào, cảm giác mát lạnh không thắng được cái ngọt của đường mật tinh thần, bà nó adrenaline càng tăng thêm.
Màn đêm buông xuống, bắt đầu làm việc.
Lục Văn và Đào Mĩ Phàm đối diễn, dòng thời gian là sau cái chết của Diệp Tiểu Vũ.
Mẹ Diệp sốc nặng, nấu toàn những món Diệp Tiểu Vũ thích ăn để chật cả bàn, ở giữa là một nồi cá luộc. Diệp Sam ngồi trên giường như bị phạt, trong khoảng thời gian này, áy náy và đau khổ như xoắn bện thành gông xiềng trói chặt cậu vào chốn lao tù, linh hồn cậu đương lung lay chực đổ.
Bữa cơm này bày biện để cúng Diệp Tiểu Vũ, cuộc bạo hành lạnh chẳng nói năng gì của mẹ Diệp đã đè sập sự gắng gượng cuối cùng của Diệp Sam. Di ảnh Diệp Tiểu Vũ đặt trên bàn và đối diện cậu, khuôn mặt giống cậu như đúc biến thành màu đen trắng đang mỉm cười với cậu.
Diệp Sam run rẩy vươn đôi đũa gắp một miếng cá luộc, ăn hết.
Cậu gắng nhếch môi, bắt chước độ cong trên tấm ảnh mà phục chế lại nụ cười của Diệp Tiểu Vũ.
Cảnh quay này có độ khó cao, phòng tuyến tâm lý mỏng manh giòn yếu của Diệp Sam sụp đổ, không điên rồ, cũng chẳng đau đớn xé lòng, mà dồn nén đến cùng cực và rồi bật ngược lại, cái chết dẫn đến sự sống[4] sau những vết thường chồng chất bởi gia đình tan vỡ.
[4] Trích trong “Tồn tại và thời gian” của Martin Heidegger, theo ý hiểu của mình thì ở đây muốn nói rằng phần hồn của Diệp Sam đã chết và tái sinh thành một con người khác.Lòng Lục Văn chùng xuống, cách thu thả lời kịch, nhịp điệu quay diễn và khoảng cách đối mặt với máy quay quyết định độ sâu của biểu cảm, hết thảy đều là Cù Yến Đình dạy hắn đấy.
Mà sự thõa mãn trong lòng hóa thành sức mạnh là Cù Yến Đình cho hắn đấy.
Lục Văn và Đào Mĩ Phàm diễn với nhau, một cái bàn, hai mẹ con tự lừa mình dối người, Diệp Sam giả làm Diệp Tiểu Vũ, mẹ Diệp bèn cho cậu một đĩa rau, sờ đầu cậu, an ủi cho những sai lầm của nhau.
Trường quay yên tĩnh và áp lực, chỉ có giọng diễn viên đọc thoại, Nhâm Thụ cau mày, từ đầu tới cuối không có bảo dừng.
Đêm nay mệt mỏi lắm thay, mệt hơn cả quay cảnh tai nạn đêm mưa, sau khi kết thúc, Lục Văn lần đầu ôm lấy Đào Mĩ Phàm. Hắn bước ra khỏi phòng 302, chạy xuống tầng, đằng chân trời rạng ánh sáng trắng.
Trên đường quay về khách sạn, Lục Văn trầm tư suy nghĩ, không phải hắn đắm chìm trong cảnh quay, mà chỉ đang nghĩ về Diệp Sam, về chứng rối loạn nhân cách phân liệt… Hắn hiểu rằng đây là tác phẩm của Cù Yến Đình, có lẽ tình tiết chỉ là hư cấu mà thôi, nhưng vẫy vùng vật lộn nặng nề bí bức của người thiếu niên chưa chắc là giả.
Lục Văn muốn làm gì đó, vì mỗi một “Diệp Sam” trong hiện thực.
Trở về khách sạn tắm rửa, Lục Văn mặc áo choàng tắm rộng rãi ngồi trên sofa, bữa sáng phong phú trong phòng khách được để ở một bên, hắn chuyên chú lướt danh bạ điện thoại.
Tuy rằng công ty chỉ cho hắn mỗi Tôn Tiểu Kiểm, nhưng trong công ty nhà họ Lục, hắn không chỉ có một trợ thủ đắc lực, lướt đến nhóm “Công việc”, kế toán cao cấp, luật sự, quản lý tài chính,… của hắn, cả một dãy dài.
Nhưng vòng đi vòng lại, Lục Văn chọn lão Trịnh, trợ lí của Lục Chiến Kình.
Mới tám giờ, chưa đến giờ làm việc, điện thoại đợi lệnh 24/7 bắt máy nhanh gọn, giọng nam trung niên thuần hậu truyền tới: “Cháu Văn đấy à? Đã bao lâu con không nói chuyện với chú Trịnh hả?”
Lục Văn nói đùa: “Lịch trình kín mít, sốt ruột lắm mà không được ạ.”
“Cái thằng này!” Lão Trịnh cười nói sang sảng: “Nói đi, có chuyện gì, chú Trịnh dọn dẹp cho con.”
Lục Văn cạn lời: “Con không hề gây chuyện nhá!”
Không thể trách đối phương hiểu lầm được, từ bé Lục Văn đã làm người khác nhức hết cả đầu.
Hồi lớp hai hắn gọi cho lão Trịnh, mách lẻo rằng ở trường mình bị một người đàn ông bắt nạt, đáng sợ khủng khiếp, lão Trịnh tức thì lao đến, kết quả người đàn ông đó là giáo viên số học.
Trong lần huấn luyện quân sự đầu tiên hồi trung học, hắn lập chí muốn làm một người lính, không mặc đồng phục mà chơi hẳn một cây rằn ri đi học, lẻn vào phòng phát thanh của trường đổi bài tập thể dục theo đài thành bài võ thuật quân đội, khiến thầy trò toàn trường ngơ ngác trong giờ ra chơi.
Năm cấp ba thì đam mê âm nhạc, thành lập ban nhạc, mua nhạc cụ, chạy khắp nơi trong trường học tổ chức hòa nhạc, hoàn toàn tạm biệt việc học tập. Giữa chừng bị Lục Chiến Kình bắt phải giải tán ban nhạc và cho trận đòn no, trong cơn giận dữ hắn đã bỏ nhà ra đi, chạy thẳng đến Phúc Kiến chơi.
Tốt nghiệp đại học xong lại càng khó quản hơn, mở phòng nhạc, ký hợp đồng với một công ty thu âm, ra album, lăn qua lăn lại suốt nhiều năm. Lục Chiến Kình không thể nhịn được nữa, nói “Nuông chiều giết chết con trẻ”không thể sống chết mặc bay được nữa.
Lục Văn còn khờ khạo hỏi lại, bánh chưng[5]gì cơ?
[5]“Nuông chiều giết chết con trẻ” – “Túng tử như sát tử” (纵子如杀子), Lục Văn nghe nhầm thành bánh chưng (tống tử).“Không gây chuyện thật à?” Lão Trịnh thay đổi mạch suy nghĩ: “Thế chắc thiếu tiền chứ gì.”
Lục Văn không muốn khiến đối phương lo lắng, hắn kéo dài giọng, trịnh trọng tuyên bố: “Sai rồi, con biếu chú tiền thì có.”
Lão Trịnh ngây người: “Mới sáng ra đã tấu hài à?”
Lục Văn cầm di động, nói rất nhẹ: “Con muốn quyên một số tiền cho quỹ Văn Gia.”
Văn Gia là mẹ của Lục Văn, sau khi bà qua đời, Lục Chiến Kình đã lấy tên người vợ thân yêu của mình thành lập “Qũy Văn Gia”, không kêu gọi ủng hộ công khai, ban đầu chỉ trợ giúp những gia đình đơn thân và trẻ mồ côi gặp khó khăn. Giờ đây, quỹ đã phát triển đa dạng, bao gồm rất nhiều hạng mục từ thiện được công chúng chú ý.
Lục Văn muốn quyên góp cát-xê đóng bộ phim này, đây là số tiền đầu tiên hắn tự tay kiếm được, hắn muốn nộp cho người mẹ chưa từng thấy mặt, đồng thời giúp đỡ cho những người khó khăn.
Lão Trịnh thở dài, lược bớt đi ngàn vạn lời muốn nói, chú hỏi: “Con có ý tưởng gì thì cứ nói, chú Trịnh làm giúp con.”
Lục Văn đã cân nhắc kỹ: “Về vấn đề bệnh tâm lý ạ, làm nghiên cứu hoặc cho các tổ chức phúc lợi xã hội phổ cập khoa học, tư vấn và điều trị tâm lý cũng được.”
“Được, chú sẽ đi làm ngay.” Lão Trịnh đồng ý, sau đó nghi ngờ hỏi: “Văn à, mọi thứ vẫn ổn chứ? Giới giải trí bừa bãi lắm, có áp lực gì cũng đừng tự mình gánh chịu.”
Lục Văn bó tay: “Con không sao.”
Bấy giờ lão Trịnh mới an tâm.
Qũy Văn Gia do Lục Chiến Kình đích thân phụ trách, một là gửi gắm tình cảm, hai là dự án từ thiện không được phép xảy ra sai lầm, lão Trịnh nói: “Chuyện này không thể giấu diếm bố con được, sao con không trực tiếp tìm ông ấy?”
Lục Văn trả lời: “Chú dỗ dành con, ông ấy mắng con, chú nói xem con sẽ đi tìm ai?”
“Đây là việc tốt, ông ấy chắc chắn sẽ không mắng con.” Lão Trịnh bất đắc dĩ nói: “Con vô tâm quá đấy, hôm trước dự báo thời tiết nói Trùng Khánh mưa to, bố con lo lắng gọi điện thoại bảo cầm thêm cho con ít quần áo, sao con không nhớ chuyện tốt của ông ấy?”
Cúp máy xong, điện thoại trượt xuống từ kẽ tay, Lục Văn ngửa ra sau dựa vào lưng ghế sofa, bối rối trước tình thương lặng lẽ của Lục Chiến Kình.
Ăn sáng xong, Lục Văn lên giường ngủ, mơ thấy mình ngồi ghế dài trên xe RV với Cù Yến Đình, bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, Cù Yến Đình rụt vào sau lưng hắn.
Ngủ thẳng cẳng đến tận chiều, Lục Văn khát quá tỉnh giấc, ăn cá luộc xong cổ họng như ngậm một đống cát. Hắn đứng dậy uống nước, cầm điện thoại lên xem, lão Trịnh gửi hơn ba mươi tin chưa đọc.
Quá trình quyên góp nghiêm ngặt, đầu tiên lão Trịnh cung cấp cho hắn một số tin tức liên quan, ví dụ như các mục khác của dự án, thông tin của tất cả các tổ chức xã hội, lập kế hoạch giúp đỡ nhằm vào nhóm người cụ thể,…
Lục Văn đọc từ đầu đến cuối một lần, hắn không chuyên nghiệp, chỉ hiểu chung chung, trong số đó có một tổ chức tên là “Dự án cây Sam” đã thu hút sự chú ý của hắn.
Đây là một tổ chức phi lợi nhuận chuyên cung cấp dịch vụ tư vấn tâm lý miễn phí cho thanh thiếu niên, năm ngoái hợp tác với quỹ Văn Gia đã thành lập một trang web, lão Trịnh gửi địa chỉ trang web đó cho hắn.
Lục Văn dùng máy tính khách sạn để đăng ký, hắn cho rằng đây là một trang web tuyên truyền công ích, không ngờ rằng đây là một diễn đàn. Các mục rất rõ ràng, trầm cảm, rối loạn căng thẳng, lo âu, sợ hãi,… Những người được giúp đỡ thông qua “Dự án cây Sam” như có một ngôi nhà online có thể thổ lộ nỗi lòng.
Lục Văn nhấn nhầm vào mục này, xem lâu ơi là lâu, trong muôn hình vạn trạng các vấn đề tâm lý, hắn nhấn vào cột “Hội chứng sợ xã hội”, không hiểu sao, hắn liên tưởng đến các trạng thái của Cù Yến Đình.
Trang web đăng ký chia làm hai hình thức, một là cho người dùng cần giúp đỡ, cái còn lại là cho các tình nguyện viên phi lợi nhuận.
Lục Văn lựa chọn người thứ hai, đăng ký xét duyệt, cung cấp thông tin thực, hoàn thành xác nhận và kiểm tra đánh giá,… hắn đã có được một tài khoản chưa thiết lập gì cả, hệ thống chỉ định ngẫu nhiên cho hắn một người dùng 1-1.
Người nọ dán nhãn “Hội chứng sợ xã hội” mà hắn xem nhiều nhất.
“Làm gì giờ, trò chuyện với nhau à?” Lục Văn nghĩ đến việc làm một chú chó giúp điều trị tâm lý: “Ồ, còn có thời gian thử việc nữa…”
Hắn tự nhủ và ấn vài tên người dùng, đối phương không online, không biết là nam hay nữ, tuổi tác và tính cách, cũng chẳng có ảnh đại diện, chỉ một biệt danh dễ hiểu.
“Dí dỏm đáo để đấy chứ.” Lục Văn thì thầm: “Nhà văn nhỏ sợ xã hội.”
Hắn ngẫm nghĩ chốc lát, rồi tự đặt cho mình một biệt danh—— Ca sĩ nhỏ xui xẻo.
Tác giả có lời muốn nói:
Siêu sao tuy rằng ngốc, nhưng mỗi một quyết định đều rất thần kỳ, chuyện này dù có thông minh đến đâu cũng chưa chắc đã làm được.